Chương74: Đau thương cuối cùng

Chỉ cần hơi

ấm đó, chỉ cần vòng tay đó, chỉ cần như vậy thôi cũng đủ để em một lần nữa biết

em vẫn còn có anh.

Chỉ cần ánh

mắt đó, chỉ cần nụ cười đó , chỉ cần có thế thôi để anh tin rằng anh đủ khả

năng che chở cho em.

Ông Tử Nhạc

đang xử lí công việc thì Tử Phong gọi đến làm cho ông có chút bất an.

  • Tử Phong?

Đã giải quyết xong rồi sao?

  • Ba! Là con, mọi

chuyện vẫn chưa xong. Ba, con xin lỗi đã phụ lòng của ba rồi._giọng Tử Phong

tràn ngập bất lực.

  • Con đang nói

cái gì?_ông Tử Nhạc càng nghe càng không hiểu.

  • Con…muốn

ba buông tha cho ông ta.

  • Con đang

nói xằng bậy cái gì, không phải ban đầu con rất kiên quyết sao?_ông Tử Nhạc

đúng là khó tin, ánh mắt vừa lạnh lùng vừa tức giận.

  • Ba, con

biết nhưng…Thiên Tư rất quan trọng đối với con._giọng Tử Phong thoáng cái chùng

xuống giống như đưa ra lựa chọn vô cùng khó khăn.

Ông Tử Nhạc

thở dài một cái khi nghe anh nói, ông đúng là quên mất điều này. Tử Phong chấp

nhận mất bất cứ thứ gì nhưng không thể mất Thiên Tư.

  • Con quyết

định rồi sao?

  • Dạ! Dù

không muốn nhưng con chỉ có một lựa chọn. Ba giúp con đi, con cần Thiên Tư.

Một câu này

chính là anh van xin, bàn tay không tự chủ siết chặt điện thoại, ánh mắt lại hướng

về cô gái anh yêu. Thiên Tư bị trói chặt lại không ngừng lắc đầu muốn anh cứ

làm theo quyết định của anh, đừng vì cô mà tha cho người đàn ông kia. Tử Phong

lại vì nhìn thấy biểu hiện này của cô mà lòng đau như cắt, chỉ có thể nhắm mắt

đưa ra quyết định.

  • Ba, chỉ

có nửa tiếng, ba giúp con đi!

  • Được rồi,

ba cũng nghĩ là Thiên Tư quan trọng hơn.

  • Cảm ơn

ba!_Tử Phong thoáng cười nhưng nụ cười bất đắc dĩ.

Ông Tử Nhạc

cúp điện thoại liền gọi cho người bên cục điều tra. Ông thì không sao nhưng mà

tin này đến tai Triệu Thức lại giống như bị sét đánh vậy, vừa tức giận lại vừa

không cam lòng nhưng không thể kháng lệnh cấp trên.


Tại bệnh viện,

một bóng dáng thập thò trong mấy phút liền lén lút từ cửa sổ, leo trèo qua mấy

tầng lầu, đi ra khỏi phòng bệnh. Vừa đu sợi dây nhảy xuống tới nền đất, cậu ta

phủi phủi tay đầy đắc ý. Nhân lúc không có người cậu ta liền nghênh ngang đi ra

sảnh lớn, rời khỏi bệnh viện. Bộ dạng thật là đáng nghi, thế nhưng trên người cậu

ta là bộ đồ bệnh nhân nên người ta cũng cho qua, xem như bệnh nhân đi tản bộ.

Cùng lúc ở

trong phòng bệnh có người liên tục gõ cửa phòng bệnh nhưng không có ai bên

trong trả lời cả. Một mảnh im lặng khiến người khác sinh nghi.

  • Tổng giám

đốc nếu thương thế cậu không lớn, tôi sẽ sắp xếp chuyến bay tiếp để cậu sang

Mĩ._cận vệ cung kính đứng ngoài cửa nói vọng vào.

Bên ngoài cửa

phòng bệnh còn có hai vệ sĩ canh cửa, nhìn còn tưởng là hai pho tượng.

Người cận vệ

nhíu mày khi không nghe tiếng trả lời từ bên trong. Kể từ khi sau tai nạn trở về,

Hạo Minh liền nói bản thân không khỏe bị va chạm mạnh muốn nằm viện theo dõi bảo

trợ lí Thịnh hoãn chuyến bay lại. Trợ lí Thịnh không còn cách nào khác đành phải

làm theo yêu cầu của Hạo Minh. Ông ta đợi lấy kết quả xét nghiệm chứng minh

thương thế của Hạo Minh không lớn lắm nên cũng thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên,

ông ta vẫn quyết định ép buộc Hạo Minh rời đi.

  • Cậu Hạo

Minh, cậu có nghe tôi nói không?_người cận vệ đổi cách xưng hô, giọng nói chứa

sự lo lắng lẫn nghi hoặc.

Bàn tay người

này đã nắm đến núm xoay cửa, nếu lần này còn không có động tĩnh thì phải xông

vào rồi.

  • Từ nãy đến

giờ, cậu Hạo Minh có ra ngoài không?_người cận vệ nghiêm mặt hỏi hai vệ sĩ.

  • Không có.

  • Vậy bên

trong có động tĩnh gì không?

  • Không có.

Khuôn mặt

người cận vệ càng lúc càng trở nên khó coi. Người này gõ cửa thêm mấy tiếng

cũng không có người trả lời. Cánh cửa bị đẩy vào, nhìn quanh căn phòng trắng

toát một lượt cũng trống không không lấy một bóng người. Người này đi đến nhà vệ

sinh gõ cửa mấy tiếng cũng không có tiếng động, bật mở phòng ra cũng là một mảnh

tĩnh lặng.

  • Người

đâu?_người cận vệ tức giận nhìn hai vệ sĩ thất trách.

Mặt mày hai

người vệ sĩ tái mét, cắt không còn giọt máu. Đây là nguyên do tại sao, họ vốn

không thấy Hạo Minh đi ra ngoài cớ gì trong phòng không có người.

  • Trốn rồi?

Các người thật vô dụng mau tìm người về!

Hai vệ sĩ

nhìn qua khung cửa sổ, ở xa xa có một bóng dáng vừa rời đi., trong lòng cả kinh

tức tốc rời khỏi phòng đuổi theo. Hạo Min rõ ràng không bị làm sao tại sao phải

nằm viện rồi trốn đi chứ? Thật phiền phức! Ai cũng tự đặt cho mình câu hỏi này.

Hạo Minh

nhanh chân chạy ra khỏi bệnh viện, nhìn bộ đồ bệnh nhân trên người quả thật có

chút không tiện. Cậu ta vừa ra khỏi cổng đã có một chiếc xe đến đón.

  • Cậu chủ

tôi đã chuẩn bị xong rồi, chúng ta hành động luôn sao?_người cận vệ trung thành

nhất của Hạo Minh- Huỳnh Trạch cẩn trọng hỏi.

  • Đến cửa

hàng thay trang phục trước._Hạo Minh khoát tay cho Huỳnh Trạch nhanh chóng lái

xe rời đi.

  • Trợ lí Thịnh

có thể sẽ cho người theo dõi quanh đây, tôi nghĩ trước tiên chúng ta đến khoảng

cách xa một chút, đảo vài vòng để đánh lạc hướng bọn họ như vậy sẽ tốt hơn._Huỳnh

Trạch vừa lái xa lại liếc nhìn qua kính chiếu hậu nhìn thấy một đám người chạy

ra trước cổng bệnh viện dáo dác tìm kiếm.

Đến một cửa

hàng quần áo trước rồi tính tiếp, sẵn tiện cũng có thể trốn bọn người đang bám

theo. Cậu ta chính là không muốn trở về nước nên mới kiếm cớ bản thân có chuyện

để ở lại nhờ người thu thập tin tức của Hạnh Nghi cùng Thiên Tư. Hiện tại, tin

tức đã có dĩ nhiên cậu ta không để ngồi yên một chỗ rồi.

  • Được, cứ

như vậy tiến hành đi, tôi không muốn tốn quá nhiều thời gian.

  • Tôi vừa

được tin Tử Phong đã đến đó rồi, cậu xác định hai người sẽ không có xảy ra chuyện

gì nếu chạm mặt nhau chứ?

Hạo Minh

nhíu mày khi nghe Huỳnh Trạch hỏi, quả thật cậu ta cũng chưa nghĩ đến nếu chạm

mặt với Tử Phong lần nữa thì dùng bộ mặt cùng thái độ như thế nào để nói chuyện.

Nếu muốn hòa nhã e rằng rất khó nhưng nếu nói có hận thù sâu nặng thì chắc là

không còn.

  • Không có

chuyện gì.

  • Vậy thì tốt.

Hai người

đi khoảng mấy con đường thì ghé vào một cửa hàng trang phục nam. Hạo Minh tiến

hành thay đổi trang phục xong cũng đã là hơn nửa tiếng sau rồi. Hạo Minh cùng

Huỳnh Trạch một đường lái đến khu công nghiệp chế biến thực phẩm đông lạnh.


Trịnh Bằng ở

bên ngoài có chút rối loạn, vừa cố phá cửa, vừa liên lạc với Tử Phong nhưng máy

anh liên tục báo bận. Trịnh Bằng có chút không tin được, chỉ cách có một cánh cửa

lại như chia làm hai thế giới. Càng phá cửa giống như càng có một lực bên trong

tác dụng lại làm cho người bên ngoài trở nên bất lực. Vừa lúc họ cảm thấy nên gọi

thêm người thì thấy một nhóm người chạy tới. Trịnh Bằng ngạc nhiên một lúc mới

trấn tĩnh bản thân. Hạo Minh cùng Huỳnh Trạch và một vài cận vệ chạy về phía

này.

Hai nhóm

người nhìn mặt nhau có chút căng thẳng cũng có chút đề phòng đối phương. Hai thủ

lĩnh đối đầu, cận vệ dĩ nhiên cũng phải có một thành kiến nào đó với đối

phương. Có vài cận vệ của Tử Phong đứng chắn đường không cho đám người của Hạo

Minh vượt qua. Nhìn qua tình hình hình quả là có chút căng thẳng. Còn nhớ lần Hạo

Minh đưa Thiên Tư về biệt thự cạnh biển của cậu ta, hai bên đã từng đối đầu một

lần trong đêm. Cho dù ân oán đã có chút rõ ràng nhưng họ nhìn nhau vẫn không

sao vừa mắt được. Trịnh Bằng hít sâu một cái, anh ta nhìn thoáng qua Hạo Minh với

tia nhìn dò xét rồi dừng lại trên người Huỳnh Trạch.

  • Tử Phong

đâu?_Hạo Minh nhìn Trịnh Bằng muốn nhận được câu trả lời.

Tất cả cận

vệ của Tử Phong mím chặt môi, tư thế đề phòng đứng đó một lời cũng không nói.

Trịnh Bằng nhíu mày đi qua một số cận vệ đến trước mặt Hạo Minh, trực tiếp lơ

đi câu hỏi của Hạo Minh.

  • Cậu là đến

xem trò vui hay đến cứu người?

  • Cứu người._Hạo

Minh không chút chần chừ nhìn Trịnh Bằng rồi lại liếc về phía cánh cửa đang

khép chặt.

Trịnh Bằng

thở dài cụp mắt xuống hướng cánh cửa đang khép chặt, trên mặt thoáng một tia bất

đắc dĩ.

  • Thủ lĩnh

đang ở bên trong.

  • Thiên Tư

cùng Hạnh Nghi thì sao?_Hạo Minh lo lắng

  • Không rõ.

Trịnh Bằng

khoát khoát tay cho một vài cận vệ đứng qua một bên nhường đường cho Hạo Minh.

Hạo Minh cùng Huỳnh Trạch đi theo sau Trịnh Bằng đến gần cánh cửa, ai cũng đăm

chiêu suy nghĩ một lúc.

  • Anh chắc

Hạnh Nghi bị đưa đến đây chứ?_Hạo Minh xoay mặt nhìn Huỳnh Trạch.

  • Tôi chắc

mà. _Huỳnh Trạch gật đầu.

Đôi mắt Hạo

Minh lạnh đi mấy phần, bàn tay nắm chặt biểu thị cho tình trạng mất bình tĩnh của

cậu ta hiện tại. Huỳnh Trạch nhìn những khớp xương trên ngón tay của Hạo Minh

hiện ra rõ rệt, trong lòng anh ta cũng có chút run rẩy. Trịnh Bằng nhíu mày

nhìn biểu hiện của hai người.

  • Lối này

thật sự không vào được sao?_Hạo Minh hỏi Trịnh Bằng.

Trịnh Bằng

lấy lại tinh thần, giọng nói có chút bất lực.

  • Tôi đang

tìm lối khác, là cách một căn phòng đông lạnh, bên đó đã có Khả Chiêu._Trịnh Bằng

hướng mắt về một căn phòng khác.

Hạo Minh ngẩn

người một lúc hiểu được, gật đầu. Cậu ta liền hướng đến căn phòng mà Trịnh Bằng

vừa chỉ.

  • Cậu định

làm gì?_Trịnh Bằng nhíu mày đưa tay ngăn cản Hạo Minh.

Hạo Minh dừng

bước ngẩng mặt nhìn Trịnh Bằng thái độ rõ ràng không vui. Trong ánh mắt vừa có

sự tức giận, sốt ruột cùng bất lực. Huỳnh Trạch cũng hướng Trịnh Bằng hung hăng

trừng mắt, thân thể đã muốn tiến lên biểu thị muốn giáo huấn Trịnh Bằng cản đường

cản lối. Mấy cận vệ khác nhìn tình cảnh này cũng giống như sắp đứng không yên

hung hăng trừng mắt nhìn nhau. Trịnh Bằng lại tỏ ra bình tĩnh chờ đợi câu trả lời

của Hạo Minh. Hạo Minh đưa tay ngăn cản Huỳnh Trạch, cậu ta thở dài một cái mới

nói ra ý định.

  • Tôi đi

tìm Hạnh Nghi.

Thân thể Trịnh

Bằng hơi cứng lại một lúc, anh ta xém chút đã quên là có đến hai người bị bắt.

Trịnh Bằng thả tay, gật đầu nhường đường cho Hạo Minh. Chí ít hiện tại Trịnh Bằng

không nhìn ra một tia dối trá nào từ trong mắt Hạo Minh.

Hạo Minh giống

như là đợi từ rất lâu, sải bước thật dài đi về phía trước. Trịnh Bằng nhìn theo

bóng dáng cậu ta, trong ánh mắt có điều suy nghĩ nhưng rất nhanh chóng hồi phục

tinh thần. Trịnh Bằng cùng một số cận vệ khác tìm cách mở cửa.

Trong một

căn phòng khác, mắt Khả Chiêu đột nhiên lóe sáng, hệ thống nghe nhìn rốt cuộc

đã phục hồi. Đôi môi khẽ nhếch lên một nụ cười, hàng loạt hệ thống phòng ốc hiện

ra trên màn hình. Những nhân viên ở đây hỗ trợ Khả Chiêu cũng sửng sốt một lúc

nhưng rất nhanh nở nụ cười tán thưởng. Thật ra đừng nên vui mừng quá sớm vì có

ba căn phòng không nằm trong số căn phòng mà họ nhìn thấy, chính là ba căn

phòng báo hỏng cấm vào. Khuôn mặt Khả Chiêu vừa lấy lại sức sống nhanh chóng mất

đi tinh thần.

  • Chết tiệt!

Sao lại có ba căn phòng không nhìn thấy?_Khả Chiêu nguyền rủa một tiếng.

Nhân viên

phòng quan sát giật mình cuống quýt nhìn Khả Chiêu nhưng cũng cố lấy lại bình

tĩnh giải thích.

  • Ba nơi

này đã hỏng hệ thống đông lạnh vẫn chưa sửa lại nên không thể cho ai vào sợ sẽ

có nguy hiểm. Cửa đã khóa bằng mật mã.

Mật mã? Đầu

óc Khả Chiêu có chút rối loạn, đây là giờ phút nào rồi còn chơi cái trò hại não

này chứ? Mặt mũi tên bày trò này là ai cậu ta còn không biết thì làm sao mà biết

mật mã hắn đặt ra đây.

Khả Chiêu

buồn bực nhấn điện thoại gọi cho Tử Phong, không thông, máy luôn báo bận. Khả

Chiêu lại lần nữa gọi cho Thiên Ân nhưng người bắt máy lại là Tiểu Kì, Khả

Chiêu rủa thầm một tiếng.

  • Alo! Anh

Khả Chiêu là em Tiểu Kì.

  • Sao lại

là em?_giọng nói Khả Chiêu rõ ràng vô cùng bất mãn.

  • Anh Thiên

Ân đi vội quá nên bỏ quên điện thoại rồi, tình hình thế nào rồi?_giọng Tiểu Kì

sốt sắng muốn biết tin tức.

Mà hiện tại

bên cạnh Tiểu Kì cũng có rất nhiều người, cả nhà họ Du vùng họ Lăng đều ở cùng

một chỗ nhưng hai ông già Du- Lăng lại chẳng thấy mặt mũi , bởi vì hai người

này bị cuộc gọi của Tử Phong làm cho chấn động.

Ai cũng

nhìn Tiểu Kì với ánh mắt mong đợi rằng mọi chuyện đã ổn.

Khả Chiêu

bên này lại vỗ trán một cái rủa Thiên Ân một trăm lần. Cậu ta biết hiện tại

không nên nhiều lời cho nên rất nhanh đã cúp điện thoại.

  • Tình

hình…khả quan hơn rồi, thôi anh bận rồi.

Khả Chiêu

thở hắt ra một cái, cậu ta làm sao mà mở miệng bảo rằng ngay cả người hiện tại ở

đâu còn chưa biết.Tiểu Kì nghe được có khi nhảy dựng lên đi tìm bọn họ thì

nguy.

Tiểu Kì bị

anh họ cúp điện thoại có chút bực mình cũng có chút bất lực. Cô biết là họ chưa

ổn thậm chí không ở bên cạnh nhau nên mới gọi điện thoại, còn muốn gạt cô. Tiểu

Kì nắm chặt điện thoại trong lòng cuồn cuộn bất ổn nhưng không biết bản thân có

thể làm gì.

  • Như thế

nào rồi?_ông Dương Thanh bình tĩnh hỏi Tiểu Kì.

Trong lòng

Tiểu Kì có một làn sóng hoảng hốt cuồn cuộn trào dâng nhưng trên gương mặt xinh

đẹp, đạm mạc cười nhẹ giữ vững tinh thần.

  • Dạ, không

sao các anh ấy nhất định sẽ xử lí tốt.

  • Ông xem

khi nào thì Thiên Tư cùng Thiên Trầm trở về đây?_bà Ngọc Hoa lo sợ hốc mắt đầy

lệ hỏi ông Dương Thanh.

  • Không sao,

không sao._ông Dương Thanh vỗ nhẹ bàn tay bà trấn an.

  • Mẹ à, chị

hai không sao đâu._Kỳ Quân thần sắc bình tĩnh.

  • Đúng vậy._bà

Linh Nguyệt cũng đồng ý.

Bà Ngọc Hoa

chỉ có thể gật đầu đồng tình. Kỳ Quân đang ôm lấy bà Linh Nguyệt. Bà Linh Nguyệt

kể từ khi nhận lại Kỳ Quân tinh thần đã bảy tám phần tỉnh táo, đã có thể nhận

ra người thân cùng bạn bè quen thuộc. Tuy vậy sức khỏe cũng có phần yếu ớt. Kỳ

Quân một bên ôm lấy bà trấn an, một bên lại hướng bà Ngọc Hoa nói vài câu để bà

an tâm. Một bên là mẹ ruột, một bên là mẹ nuôi thật có chút khó xử. Nhưng có điều

cậu đã quyết định giữ lấy họ Dương. Ánh mắt Kỳ Quân nhìn vào bàn tay mảnh khảnh

của Tiểu Kì đang nắm chặt, lời nói dối của cô chỉ gạt được người già mà thôi.

Bà Ngọc Hoa

hai mắt đỏ hoe đang được ông Dương Thanh trấn an. Đứa con gái bà yêu thương hiện

tại gặp họa không rõ tốt xấu, bà đau lòng vô cùng. Dù không có qua hệ máu mủ

nhưng một tay bà đã chăm sóc cô từ khi còn rất nhỏ, tình cảm này mãi mãi không

thể nào thay đổi được. Bà Nhã Nhàn cũng ngồi một chỗ nắm chặt tay, khuôn mặt hiền

từ hiện rõ ràng đường nét âu lo. Tử An ngồi bên cạnh ôm tay mẹ mình vừa trấn an

bà vừa trấn an bản thân.

  • Thiên Tư,

con bé này sao lại khổ như vậy?_bà Nhã Nhàn thở dài.

  • Chị dâu

không sao đâu mẹ đừng lo.

Tử An cùng

Kỳ Quân bốn mắt nhìn nhau lại hướng về Tiểu Kì, trên gương mặt Tiểu Kì một

thoáng tái nhợt xanh xao. Hai người không hẹn mà có một loại cảm giác bất an.

Tiểu Kì lại vì ánh mắt của cặp đôi này nhìn lại cuống quýt cố nở nụ cười méo

mó.

Trở lại với

Khả Chiêu, cậu ta còn định nhấn điện thoại gọi cho 3K thì cánh cửa phòng quan

sát đã bị đạp ra rồi. Tay Khả Chiêu cứng lại cất điện thoại đi, rất nhanh đứng

vững ngẩng đầu nhìn người bước vào. Huỳnh Trạch bước vào, hơi thở lãnh mạc quét

một vòng căn phòng rồi dừng lại trên người Khả Chiêu. Anh ta gật đầu một cái

lùi qua một bên nhường đường cho Hạo Minh bước vào. Khả Chiêu được Huỳnh Trạch

gật đầu chào hỏi thì sững sốt một lúc, đôi mày nhíu lại khó hiểu. Cuối cùng

nhìn thấy Hạo Minh lại lộ ra ánh mắt đề phòng. Mấy nhân viên hỗ trợ Khả Chiêu

cũng bị dọa run rẩy đứng im lặng một bên ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

  • Cậu đến

đây làm cái gì?_tay Khả Chiêu không tự chủ hai tay nắm thành quyền.

  • Xin lỗi!

Tôi chỉ muốn hỏi đã có tin của Hạnh Nghi chưa?

Giọng nói Hạo

Minh có chút vô lực hỏi. Ánh mắt cậu ta lại chưa hề bỏ sót thái độ khẩn trương

của Khả Chiêu. Huỳnh Trạch giật mình nhìn Hạo Minh, anh ta chưa từng thấy Hạo

Minh nói lời khách sáo với người của Tử Phong bao giờ. Khả Chiêu kinh ngạc, môi

mấp máy muốn chọc giận Hạo Minh thế nhưng cậu ta lại chọn cách thở dài. Trong

lòng Khả Chiêu lại âm thầm không đồng tình, tử tế như vậy còn đạp cửa, mở cửa

thì chết sao? Khả Chiêu ho khan một cái.

  • Lần đầu

thấy cậu tử tế như vậy. Nhưng tôi cũng nói xin lỗi vì tôi cũng chưa thấy._Khả

Chiêu nhún vai bất lực, xoay người về phía màn hình vi tính.

Hạo Minh nắm

chặt tay, nhìn bóng lưng của Khả Chiêu lập tức muốn xoay người rời đi. Khả

Chiêu hơi nhếch lên một nụ cười không nhanh không chậm hỏi một câu.

  • Cậu biết

người bắt Hạnh Nghi đúng không?

Hạo Minh cứng

đờ thân người, sững sờ đứng tại chỗ. Ánh mắt thoáng ảm đạm đi âm trầm tỏ vẻ khó

xử . Rõ ràng cậu ta biết ai bắt Hạnh Nghi đi nhưng lại không có cách ra tay với

người này, vì người này đối xử với cậu ta còn tốt hơn cha ruột.

Khả Chiêu

không nghe thấy đáp án từ Hạo Minh, xoay người lại, thắt lưng tựa vào bàn, hai

tay ôm ngực, hai chân bắt chéo, giương môi cười nhàn nhạt.

  • Như thế

nào? Biết nhưng không nói lại muốn tự bản thân tìm thấy người con gái cậu yêu?

Hạo Minh

mím chặt môi, có một sự khó chịu trong lòng. Người con gái cậu ta yêu? Đây là

ám chỉ người người nào? Đột nhiên trong đầu cậu ta lại ẩn hiện lại hình ảnh cô

gái xinh đẹp, mái uốn lọn ngồi bên xích đu, tà váy lay nhẹ cười dịu dàng nhìn cậu

ta.

  • Cậu nói

như vậy có ý gì?

  • Nói gì tự

trong lòng cậu hiểu rõ, tôi nói cậu còn muốn cứu người con gái cậu yêu thì lập

tức nói ra danh tánh người đó nếu không chỉ sợ…

Hạo Minh

không biết làm sao cho phải, cậu ta nhắm chặt mắt nghe từng lời nói của Khả Chiêu

vang lên trong căn phòng có chút ngột ngạt. Căn phòng ngột ngạt không phải do

không thông thoáng mà do suy nghĩ con người bị trói chặt chưa tháo gỡ được.

  • Tôi sẽ

tìm ra cô ấy._Hạo Minh cứng rắn nói.

Sắc mặt Khả

Chiêu thoáng sa sầm xuống, có sự tức giận dâng trào.

  • Cậu là

con người ích kỉ, cậu có biết hai cô gái đã bị giam giữ mười mấy tiếng rồi

không? Nếu thật sự phải chết đã chết một trăm lần rồi, chính là do ba cậu, cậu

còn muốn che giấu. Tôi biết cậu không cao thượng đến nỗi đại nghĩa diệt thân nhưng

chí ít hiện tại cậu cũng phải nghĩ đến cái chết oan uổng cùa ba mẹ Thiên Tư chứ?

Cậu làm như vậy không cảm thấy có lỗi với người đã chết, với Thiên Tư và Hạnh

Nghi sao? Cậu luôn miệng nói rằng gia đình Tử Phong đã hại chết người nhà họ Diệp

vậy cậu đã từng nghĩ họ vì ai mà chết hay chưa?

Hàng loạt

câu chất vấn của Khả Chiêu khiến cho Hạo Minh từng chút một như bị rút cạn sinh

khí. Nét mặt co rúm thật vô cùng đau đớn. Cảm giác chua xót không ngừng dâng

lên.

  • Tôi biết,

tôi biết ! Tôi biết tất cả, cậu không có tư cách dạy tôi phải làm sao cho

đúng._từng lời của Hạo Minh tựa như rít gào xoay người nhìn chằm chằm Khả

Chiêu, trong mắt tựa hồ bùng cháy lửa giận.

Khả Chiêu sững

sờ một lúc, cậu ta giống như nhìn ra một tia khổ sở hiện hữu trong mắt của Hạo

Minh.

  • Tôi không

phải dạy mà là đang khuyên cậu. Cậu đã phạm sai lầm một lần suýt chút đã hại chết

Tử Phong cùng Thiên Tư rồi, hiện tại còn muốn thêm mạng Hạnh Nghi nữa cậu mới vừa

lòng sao? Còn có Y Ngân, cô ấy vì hợp tác cùng cậu làm Tử Phong nổi giận khiến

cho thân bại danh liệt, lại bị ba cậu uy h**p mà hiện tại cô ấy đã không còn là

cô ấy nữa, cậu có biết tôi rất hận cậu hay không?_Khả Chiêu tức giận hai mắt đỏ

ngầu, nhanh như chớp đã nắm chặt cổ áo Hạo Minh, một quyền mạnh mẽ liền khiến

khóe môi Hạo Minh rỉ máu, dần xuất hiện vết bằm tím.

Hai tay Khả

Chiêu nắm chặt, mỗi lần nhắc tới Y Ngân tựa hồ châm ngòi cho sự kích động của

Khả Chiêu. Hạo Minh bất ngờ không kịp đỡ lảo đảo một chút, hai mắt trợn trừng

không ngờ đến lửa giận của Khả Chiêu lại lớn như vậy. Nhắc đến Y Ngân, Hạo Minh

cũng có một sự bất đắc dĩ. Ban đầu là cậu ta kéo cô xuống nước nhưng lại lên bờ

một mình.

Huỳnh Trạch

sững sờ muốn ra tay thay cho Hạo Minh nhưng đã bị cậu ta cản lại, ra lệnh lùi về

phía sau. Huỳnh Trạch mím môi không đồng tình nhưng lại vô lực lùi về sau.

  • Cậu trả

thù thay Y Ngân?_Hạo Minh quệt miệng hơi nhếch lên một nụ cười trên gương mặt

điển trai.

Khả Chiêu

hít sâu một cái nuốt tức giận cùng đau đớn đang trỗi dậy, cố hạ giọng nói

  • Cho là vậy

cũng được nhưng hiện tại không quan trọng, quan trọng chính là tôi muốn cậu lập

tức hạ lệnh hay dùng cách gì đó bảo ba cậu dừng tay. Cậu là người con duy nhất

của ông ta, ông ta nhất định suy nghĩ lại.

  • Nếu

khuyên được, ngăn được tôi có thể bị nhốt sao? Cậu có biết tôi đã phải trốn đi

mới đến được chỗ này hay không? Tôi có thể chống đối ông ấy nhưng không thể tố

cáo ông ấy._Hạo Minh rành mạch nói ra nhưng không có nửa điểm tức giận chỉ thấy

chua xót.

  • Vì sao?

  • Vì ông ấy

là ba tôi._Hạo Minh nói ra từng chữ giống như có thống khổ.

Khả Chiêu

nhíu mày, lùi vài bước, xoay lưng về phía Hạo Minh, khoát tay bảo Hạo Minh rời

đi. Khả Chiêu đúng là ý thức được mình có yêu cầu hơi quá, đúng như Hạo Minh

nói, ông Hạo Ưng là ba của cậu ta làm sao có thể ép buộc cậu ta được chứ.

  • Vậy được,

cậu cứ làm theo ý cậu.

Hạo Minh

theo phản ứng xoay người rời đi nhưng trước khi bước khỏi cửa vẫn ngập ngừng thốt

lên một câu.

  • Thật

ra…tôi muốn nói xin lỗi về chuyện xảy ra đối với Y Ngân. Còn…người bắt Hạnh

Nghi là trợ lí của ba tôi- Hoàng Thịnh là bạn của mẹ tôi.

Khả Chiêu

nhướng mày, trong lòng kinh ngạc về câu nói kia. Cậu ta thất thần một lúc sau

khi nghe “cạch” một tiếng cánh cửa khép lại mới hoàn hồn. Đôi môi hơi nhếch

lên, lắc đầu cười khổ. Rất nhanh trong mắt cậu ta lóe lên tia sáng. Điện thoại

lại vang lên,trên màn hình hiển thị tên “A Bằng”.

  • Rốt cuộc

cậu trốn ở xó nào rồi, mau tìm cách mở cửa đi!

Khả Chiêu

ngẩng người, một lúc mới hỏi lại

  • Mọi người

làm sao rồi, tại sao em không liên lạc được với Tử Phong?

  • Khả

Chiêu! Thủ lĩnh, phó thủ lĩnh cùng anh Key bị nhốt rồi.

  • Cái gì?

Còn chưa cứu người lại bị nhốt, được rồi anh chờ em một lát._Khả Chiêu mắt dán

vào màn hình vi tính, một tay cầm điện thoại, một tay gõ lạch cạch trên bàn

phím vi tính.

Bên kia Trịnh

Bằng nhíu mày, có thể nghe rõ ràng tiếng gõ bàn phím gấp gáp của Khả Chiêu.

  • Cậu đang

làm gì?

  • Em đang

tìm cách giải mật mã. Mấy cánh cửa đó toàn dùng mật mã.

  • Vậy mất

thời gian bao lâu?

  • Không biết.

Trịnh Bằng

nghe một câu này mà nghe có tiếng đám quạ đen đang bay qua trên đỉnh đầu, khuôn

mặt thoáng hứng khởi liền đen lại.

  • Cậu không

xác định được thời gian còn bảo tôi đợi. Đúng rồi Hạo Minh có tìm cậu không?

Khả Chiêu

nghe đến Hạo Minh hơi ngừng tay một lúc lại thở dài

  • Mới đến

lúc nãy nhưng cũng đi rồi. Anh cho em thêm mười phút nữa em gọi lại.

Trịnh Bằng

đồng ý liền cúp máy nhưng vẫn không ngừng lo lắng cho năm người kia.

Khả Chiêu

trầm ngâm một lát lại nhớ đến câu nói cuối cùng của Hạo Minh. Trong mắt cậu ta

lóe lên tia sáng liền dùng tốc độ nhanh nhất chạy ra khỏi phòng.


Bên ngoài đồn

cảnh sát, một người đàn ông khuôn mặt nhìn ra có chút mệt mỏi nhưng bộc lộ ra

ngoài một khí thế áp chế người khác. Ông ta thong dong đi ra khỏi tầm mắt của

Triệu Thức, bên cạnh còn có hai cận vệ theo sau. Một nụ cười đắc ý được nhếch

lên, ông ta rất lịch sự hướng Triệu Thức gật đầu chào tạm biệt, thế nhưng hành

động này tựa như mười phần khiêu khích. Triệu Thức gượng cười nhưng trong lòng

không cười, hận không thể đem người đàn ông kia xử tội một trăm lần. Hai bàn

tay nắm chặt đến các khớp xương lộ ra nơi ngón tay với nước da ngăm.

  • Đội trưởng

hiện tại phải làm thế nào?_một cấp dưới của Triệu Thức quan tâm hỏi.

Nhìn sắc mặt

Triệu Thức rõ ràng không phục nhưng không có cách khác. Anh ta lẳng lặng xoay

người rời đi, chậm rãi tuôn ra mệnh lệnh.

  • Điều động

người đến hỗ trợ Tử Phong, nhất định không để người đàn ông đó thoát.

  • Rõ, đội

trưởng!

Bên trong

xe, ông Hạo Ưng chậm rãi nhắm mắt không lộ ra thần sắc khẩn trương. Nhưng chỉ

có ông ta biết lần này bản thân thật có chút khẩn trương. Người trợ lí mà ông

ta coi trọng hiện tại làm theo ý mình, muốn tự một mình gánh chịu. Ông ta quả

thật đủ lạnh để có thể nhẫn tâm nhìn nhưng tránh không khỏi bị tòa án lương tâm

phán xét.

  • Chủ tịch!

Ra thẳng sân bay chứ ạ?_một người cận vệ cung kính hỏi.

  • Cứ theo

như mọi việc đã tính đi!_ông Hạo Ưng nhẹ giọng nói, vẫn ở trạng thái nghỉ ngơi.

  • Nhưng cậu

Hạo Minh vẫn chưa đi, nghe bên trợ lí Thịnh báo lại cậu ấy trốn khỏi bệnh viện

rồi.

Ông Hạo Ưng

giật mình mở mắt, cắn chặt răng cố kìm chế lửa giận nhưng trong mắt đã là một tầng

giá lạnh.

  • Tất cả đều

vô dụng, nhanh cho người tìm nó về, bằng mọi cách cũng phải ép nó trở về nước.

  • Vâng! Tôi

lập tức điều động người.

Không gian

xe lại một lần nữa trầm lặng đi. Ông Hạo Ưng liếc mắt nhìn bên ngoài, nắng đã

lên cao những ánh nắng vàng nhạt bao phủ cả con đường. Ánh nắng rõ ràng rất nhu

hòa, rất ấm áp nhưng không thể làm ấm trái tim người đàn ông này, chỉ thấy tận

đáy lòng càng lúc càng âm lãnh.


Rất nhanh nửa

tiếng trôi qua, nhưng đối với Tử Phong cùng Thiên Ân và 3K lại là một loại cực

hình. Đặc biệt đối với Tử Phong là một loại tra tấn thật đau đớn. Cứ mỗi năm

phút mực nước lại dâng lên một chút trong bể thủy tinh. Giống như sẽ dần dần nhấn

chìm Thiên Tư. Mà người đàn ông kia lại biến mất, ba người họ đứng bên ngoài

song sắt chỉ có thể trơ mắt nhìn người đàn ông kia xuất hiện rồi biến mất bên

kia bức tường.

Đây là một

loại bất lực cực hạn mà Tử Phong nếm trải, anh cảm thấy chua xót khi nhìn Thiên

Tư trước mặt nhưng không thể vươn tay ra chạm đến được. Điện thoại anh lại luôn

giữ liên lạc với người đàn ông đó. Anh không thể liên lạc với người bên ngoài.

Lần đầu tiên anh muốn nhờ vả một người nhưng lại không biết ai có thể để cho

anh nhờ vả.

Thiên Tư lại

không ngừng run rẩy, mí mắt đang đấu tranh muốn mở nhưng càng ngày càng nặng

trĩu. Cô thật sự đã không còn sức lực nữa. Tai ong ong không còn nghe rõ những

âm thanh quanh mình, chỉ nghe tiếng anh khẩn thiết gọi cô.

  • Thiên Tư

mở mắt nhìn anh đi, kiên nhẫn một chút anh sẽ đưa em ra ngoài.

Thiên Tư vẫn

là có miệng không thể mở chỉ yếu ớt gật đầu, gò má nâng lên, mắt nhòe nhìn anh.

Cô có cảm giác đau khi nhìn anh như vậy. Cô muốn nhìn anh một thân lãnh đạm

nhưng khí thế hơn người, không phải như hiện tại vì cô mà khuất phục trước người

khác. Tử Phong lại đi tìm nơi để mở song sắt, anh nhất định không để người đàn

ông này đắc ý. Thiên Ân cùng 3K cũng không đứng yên một chỗ mà chịu trận.

Người đàn

ông lại vang ra tiếng cười trầm thấp trong điện thoại, giống như là rất hài

lòng

  • Cậu không

cần gấp gáp, đến lúc tôi tự khắc sẽ mở song sắt kia ra. Tôi cũng không cản cậu

mở, nếu mở mà cứu được cô gái này lập tức thì tốt, nếu không tôi không chắc cô ấy

có thể an toàn rời khỏi đây.

  • Ông có ý

gì?_Tử Phong vẫn trạng thái điềm tĩnh nhưng rõ ràng thái độ anh là vô cùng khẩn

trương.

  • Không có

gì đến thời khắc đó cậu sẽ biết.

  • Ông…

  • Chủ tịch

trẻ, cậu không cần nổi nóng. Chỉ cần người lên được máy bay an toàn thì cô gái

này tùy ý cậu mang đi rồi.

  • Ông không

phải bảo chỉ cần thấy người ra khỏi đồn cảnh sát thì thả người sao? Ông như vậy

là có ý gì?_Tử Phong phẫn nộ giọng nói rít gào lên trong điện thoại.

  • Không cần

nổi giận như vậy. Tôi chỉ nói thấy người sẽ đảm bảo cô ấy không sao cũng không

nói sẽ thả cô ấy._giọng nói vang lên xem nhẹ mọi cuồng phong đang bạo phát

trong lòng Tử Phong.

Tử Phong cố

trấn tĩnh bản thân không để bản thân vì quá nổi giận mà làm chuyện ngu ngốc.

  • Được, đây

là thỏa thuận cuối cùng nếu không tôi không biết tôi có thể làm nên chuyện gì

đâu._Mỗi một lời nói của anh đều tỏa ra tia lãnh ý.

Tử Phong

đưa tay lên nhìn đồng hồ, đôi môi mỏng nhếch lên một nụ cười trên gương mặt điển

trai. Người đàn ông nhìn biểu hiện của Tử Phong trong lòng đột nhiên run lên.

“Cạch”

Song sắt

trước mặt Tử Phong cũng được kéo lên, mọi chuyện có chút ngoài dự liệu của anh.

Trong lúc vô tình lại có thể tìm thấy nơi mở song sắt từ những nút lớn nút nhỏ

bên cạnh các ngăn bảo quản thực phẩm. Khuôn mặt người đàn ông cứng ngắt một lúc

lại nhếch lên một nụ cười. Mà Tử Phong còn chưa kịp vui mừng muốn bước đến cứu

Thiên Tư thì nước trong bể đã ồ ạt tràn vào nhấn chìm Thiên Tư.

Tử Phong cả

kinh, mà Thiên Tư lại không ngừng giãy dụa, bọt nước không ngừng nổi lên tựa hồ

cô đang vô cùng khó thở. Bây giờ Tử Phong mới ý thức được những lời người đàn

ông đó nói, nếu anh tự mở song sắt mực nước sẽ dâng nhanh hơn mức bình thường.

Hậu quả chính là nếu anh không cứu kịp thì vẫn trơ mắt nhìn cô vùng vẫy đấu

tranh sự sống trong nước.

  • Hỏng rồi,Thiên

Ân tìm van khóa nước lại! 3K mau tìm ông ta về cho tôi!_Tử Phong hạ lệnh, trong

giọng nói mang theo gấp gáp cùng lo sợ xen lẫn tức giận. Anh chạy đến phía sau

bể đúng chỗ người đàn ông đứng lúc nãy, nhanh chóng nhảy xuống bể.

Người đàn

ông đó đã biến mất ngay khi song sắt vừa mở. Thiên Ân cùng 3K sững người một

lúc mới gật đầu làm theo những gì Tử Phong nói.

Hơi thở anh

dồn dập ôm lấy Thiên Tư từ trong nước đi ra ngoài, chỉ biết Thiên Tư đã ngất,

gương mặt tái nhợt.

  • Thiên Tư!

Em sẽ không sao, anh đến rồi, em nghe anh gọi không?_Tử Phong run run cởi trói

cho Thiên Tư, vỗ vỗ gương mặt Thiên Tư rồi lại ôm lấy thân thể lạnh như một khối

băng của cô.

  • Khụ…khụ…_Thiên

Tư không ngừng ho khan hai ba tiếng liền phun ra một ngụm nước, toàn thân run

lên vì bị hơi lạnh bao lấy.

  • Thiên Tư!

  • Anh…Tử

Phong, cuối…cùng em cũng đợi được._giọng nói cô lạc đi, cực kì yếu ớt.

Đôi mắt lờ

đờ, lông mi rung động nhìn thấy gương mặt tái nhợt của anh trông thật dọa người.

Cô cố dùng sức đưa tay nắm lấy áo anh nhưng vô lực. Chưa bao lâu, mắt cô nặng

trĩu lại một lần nữa khép lại.

  • Thiên

Tư!_Tử Phong lớn tiếng gọi nhưng cô lại bất tỉnh lần nữa rồi.

Toàn thân

hai người đều ướt sũng không ai có thể sưởi ấm cho ai cả nhưng là Thiên Tư cảm

thấy ấm áp từ trong tim. Tuy vậy cũng có cảm giác đau lòng khi mơ hồ thấy gương

mặt tái nhợt của Tử Phong. Tử Phong cũng bị gương mặt xanh xao yếu ớt của Thiên

Tư dọa cho hoảng hốt. Anh ngồi đó ôm lấy cô một lúc thất thần, nắm lấy bàn tay

mảnh khảnh ướt át đầy lạnh lẽo của Thiên Tư mà hôn lên, có thứ chất lỏng nóng ấm

rơi lên mu bàn tay lạnh giá của Thiên Tư.

  • Xin lỗi!

Là anh không tốt._anh thì thào nói, giọng yếu ớt làm lòng người đau xót.

Thiên Ân

khóa van nước xong, quay trở lại liền sững người đứng một chỗ nhìn Tử Phong ôm

lấy Thiên Tư mà thì thào, hốc mắt anh đỏ hoe. Không khí này thật sự khiến người

ta hít thở không thông mà tâm can cũng quặng thắt.

  • Thiên Tư

sao rồi?_Thiên Ân lo lắng hỏi.

-Thiên Ân

mượn áo khoác một chút!_Tử Phong giờ này mới ngẩng đầu nhìn Thiên Ân.

Thiên Ân ngẩng

người, anh hỏi một đường Tử Phong lại trả lời một nẻo nhưng anh không có biện

pháp đành cởi áo khoác ra đưa cho Tử Phong. Tử Phong đưa tay nhận lấy, nhẹ

nhàng khoác lên người Thiên Tư, đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô nhưng đôi

môi lạnh lẽo khiến lòng người hoảng hốt. Dù đã bất tỉnh nhưng Thiên Tư vẫn vì nụ

hôn này mà run lên.

Tiếp theo

chỉ nghe một tiếng “két”, cánh cửa được mở ra. Những tia sáng từ bên ngoài chiếu

vào căn phòng lạnh lẽo có chút âm u như mang đến một sự ấm áp cùng hi vọng. Tử

Phong ngẩng đầu tiếp nhận ánh sáng, Thiên Ân nở một nụ cười nhìn Trịnh Bằng

đang tiến vào.


Hạo Minh

sau khi rời khỏi phòng quan sát thì lại hướng thẳng đến chỗ Trịnh Bằng đã chỉ.

Nơi đây cũng không khác mấy so với chỗ Trịnh Bằng đứng. Trịnh Bằng cũng đã thấy

Hạo Minh quay trở lại sững sờ một lúc cũng hồi phục tinh thần tiếp tục công việc.

Hạo Minh đứng

trước một bàn phím to trên vách tường, trên bàn phím đầy rẫy các con số cùng

con chữ y như một bàn phím máy vi tính. Cậu ta nhíu mày rồi đưa tay ấn một lúc

nhiều kí hiệu nhưng tất cả các cánh cửa vẫn khép chặt. Huỳnh Trạch đứng một bên

im lặng nhìn hành động của Hạo Minh nhưng không hề lên tiếng. Anh ta biết hiện

tại Hạo Minh đang nghiêm túc xử lí công việc, là cận vệ anh ta chỉ có thể đứng

im quan sát chờ mệnh lệnh. Hạo Minh mím chặt môi nhìn bàn phím trước mặt giống

như đang trêu tức cậu ta vậy. Đây là nơi giải mật mã, chỉ cần giải ra thì ba

cánh cửa bị khóa chặt lập tức mở.

Một lúc

sau, lại nghe tiếng bước chân từ phía sau chạy đến. Khả Chiêu hơi thở gấp gáp,

bước chân cũng nhanh hơn bình thường. Huỳnh Trạch nhíu mày nhìn Khả Chiêu dò

xét từ đầu đến cuối. Hạo Minh ngẩng mặt nhìn Khả Chiêu rồi cũng xem như không

thấy, tiếp tục công việc đang dang dở.

Khả Chiêu

muốn bước đến gần Hạo Minh một chút xem cậu ta đang làm cái gì thì bị Huỳnh Trạch

đưa tay ngăn lại. Khả Chiêu nhíu chặt mày tỏ vẻ không vui. Muốn hỏi anh ta làm

sao phải ngăn cậu ta lại nhưng lại nhớ đến vừa nãy bản thân đã cho Hạo Minh một

cú đấm, Khả Chiêu lấy lại thái độ điềm tĩnh sờ mũi tỏ vẻ bất đắc dĩ.

  • Tôi muốn

giải mật mã không có làm gì Hạo Minh anh cản cái gì chứ?

  • Cậu Hạo

Minh làm rồi cậu không cần nhúng tay vào._Huỳnh Trạch rất không nhượng bộ xua

đuổi Khả Chiêu.

Khả Chiêu

trừng mắt nhìn Huỳnh Trạch, thế nhưng chỉ thấy anh ta vẫn đứng vững ở đó như một

đồng nhân vậy.

  • Ai mà biết

được các người làm cái gì, là giải mã hay là phá hoại còn chưa biết._Khả Chiêu

không khách khí đả kích.

  • Cậu…_Huỳnh

Trạch bất mãn muốn đấu khẩu cùng Khả Chiêu.

Hạo Minh

nhíu mày, động tác hơi dừng một chút ngăn Huỳnh Trạch lại.

  • Huỳnh Trạch,

anh không cần làm khó cậu ta. Cứ để cậu ta nhìn đi!

Huỳnh Trạch

rất không tình nguyện liếc Khả Chiêu một cái, Khả Chiêu nhướng mày đi qua Huỳnh

Trạch nhìn vào động tác mà Hạo Minh đang thực hiện trên bàn phím.

Hạo Minh rất

chăm chú nhìn vào bàn phím mà tiếp tục gõ các kí tự mà cậu ta cho là mật mã. Khả

Chiêu lại có chút không yên lòng, hai tay khoanh trước ngực nhìn bàn tay linh

hoạt của Hạo Minh. Trong mắt người khác đã là rất linh hoạt nhưng trong mắt Khả

Chiêu và chính bản thân Hạo Minh lại cho rằng nó quá chậm chạp. Bởi vì một giây

trôi đi thì hai cô gái kia vẫn phải chịu khổ, mà mỗi lần bàn phím vang lên tiếng

báo lỗi mật mã thì trong tâm trí Hạo Minh lại hiện hữu hình ảnh của Hạnh Nghi.

Đây là gì là trong lúc thật quẫn bách mới biết người mình quan tâm đến nhất là

ai, trong tâm Hạo Minh thầm nghĩ không phải là quá muộn chứ?

  • Dừng lại!

Đây là lần giải mã thứ mấy rồi?_Khả Chiêu ngăn chặn động tác của Hạo Minh lại.

Hạo Minh dừng

động tác, trầm mặc một chút mới mở miệng

  • Thứ tư.

  • Tôi vừa mới

hỏi nhân viên phòng quan sát họ bảo rằng chỉ có năm lần giải mã. Cậu nếu sai một

lần nữa sẽ phá hủy hệ thống giải mã này khi đó phải dùng cách khác để mở cửa,

trước tiên cậu hãy suy nghĩ kĩ đáp án rồi hẳn thực hiện.

Ánh mắt Hạo

Minh hiện lên một tầng u ám, cậu ta cũng quên mất chuyện này. Đâu có hệ thống

nào cho người ta nhấn mãi đáp án sai mà không hỏng chứ. Hơi buông lỏng tay xuống

lại nhấc tay lên, thái độ do dự muốn nhấn lên bàn phím lại thôi. Khả Chiêu buồn

rầu vò tóc nhìn Hạo Minh.

  • Nè rốt cuộc

cậu đã suy nghĩ ra cái gì chưa?

  • Đã có

nhưng không chắc.

Hạo Minh

hít một hơi thật sâu giống như là lấy hết toàn bộ can đảm. Chỉ thấy cậu ta ấn một

dãy số, sau mấy phút im lặng, thời gian giống như là dừng lại vậy. Hạo Minh nắm

chặt hai tay chờ đợi kết quả, thời gian trôi qua một lúc lâu đến khi tất cả những

người có mặt muốn buông tha cho kết quả thì một tiếng “két” đồng loạt mở ra tất

cả các cánh cửa.

Khả Chiêu mở

to mắt không dám tin, cánh cửa kia thật sự đã mở ra, lại liếc mắt nhìn về phía

Hạo Minh có chút tán thưởng, có chút thăm dò. Hạo Minh cũng sững sờ một lúc mới

di chuyển về phía cánh cửa. Bên trong vẫn là những tầng thực phẩm được bảo quản,

kết cấu hoàn toàn giống với phòng giam giữ Thiên Tư. Hạo Minh đi thật nhanh tiến

vào bên trong, Huỳnh Trạch cũng tiến theo sau cùng một vài cận vệ khác.

Khả Chiêu lại

gấp gáp chạy về phía nơi Trịnh Bằng đang đứng, Trịnh Bằng cũng mất một lúc mới

hồi phục tinh thần, cánh cửa đột nhiên mở ra trước mặt làm người ta khó hiểu cũng

như mang theo một chút đề phòng.

Nhưng Trịnh

Bằng lại không cần để ý nhiều chỉ cần nhìn thấy cửa mở là tốt rồi. Trịnh Bằng

đi nhanh vào cùng một vài cận vệ. Mà bên trong đã là một mảnh hỗn độn. Tử Phong

đang ôm chặt Thiên Tư trong lòng.

Cách một

căn phòng, nơi Hạo Minh đang tiến vào cũng một không khí lạnh lẽo bao trùm khiến

người ta không nhịn được mà rùng mình. Nơi cuối phòng song sắt đã được kéo lên,

mà xuất hiện trước mắt chính là một bể thủy tinh, bên trong cũng có một cô gái.

Mực nước đã dâng đến cổ mà tay chân vẫn bị trói chặt, miệng bị dán kín mà mắt

cũng không thể thấy một chút ánh sáng nào.

Hạo Minh

trong lòng dâng lên đau xót cùng hoảng sợ.

  • Hạnh

Nghi!_giọng Hạo Minh run lên.

Cậu ta thật

sự không thể tin, người con gái ngày nào còn ngồi bên cạnh cậu ta nở nụ cười dịu

dàng, hôm nay lại ở trong tình trạng vô cùng chật vật. Trên gương mặt trắng bệch

in hằn nỗi sợ hãi. Nước mắt không khống chế được khi nghe Hạo Minh gọi mà rơi

xuống như mưa. Toàn thân ướt sũng cứ như vậy vùng vẫy muốn thoát khỏi dòng nước

lạnh lẽo đang vây lấy thân người.

Hạo Minh

nhanh chân chạy về phía bậc thang hướng lên thành bể, Huỳnh Trạch còn chưa kịp

nhìn chuyện gì đang xảy ra thì Hạo Minh đã nhảy xuống bể mất rồi. Ngón tay Hạo

Minh run rẩy cởi miếng vải che mắt cho Hạnh Nghi, nhẹ nhàng gỡ đi miếng băng

keo che miệng.

  • Anh…anh Hạo

Minh!_Hạnh Nghi yếu ớt gọi tên Hạo Minh.

Giọng nói của

cô khiến toàn thân Hạo Minh run lên, mà trong lòng dâng lên vô vàng đau xót

cùng tội lỗi.

  • Anh đây!

Anh đến rồi!_Hạo Minh thoáng nở một nụ cười.

Hạo Minh

nhanh chóng cởi trói cho Hạnh Nghi, cô được tự do tay chân liền lớn tiếng khóc

ôm lấy Hạo Minh. Toàn thân Hạo Minh cứng đờ, hai tay cố đỡ phía sau để hai người

không bị nhấn chìm trong nước.

  • Em…rất sợ

không gặp lại anh, huhu…

  • Ngốc! Sao

lại có thể như vậy, anh nhất định không để cho em có chuyện gì. Trước tiên ra

khỏi đây được không?_Hạo Minh nhíu mày nhìn Hạnh Nghi nhẹ giọng hỏi.

Hạnh Nghi

ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt có phần nhợt nhạt nhìn Hạo Minh rồi gật đầu. Hạo

Minh đỡ lấy Hạnh Nghi đứng dậy nhưng chưa kịp đứng Hạnh Nghi đã ngã xuống lần nữa.

Khuôn mặt nhăn nhó lên vì chân vừa đau, vừa tê buốt. Hạo Minh cố đỡ lấy thân

người Hạnh Nghi, không kìm được giọng nói lại lạc đi vì lo lắng.

  • Em sao rồi?

  • Chân…chân

em tê quá!

Hạo Minh gật

đầu đã hiểu ôm lấy thân thể lạnh giá của Hạnh Nghi. Hạnh Nghi lại nhìn chằm chằm

Hạo Minh, trên mặt có chút nhợt nhạt, trên trán còn lưu lại vết thương. Cô giật

mình cũng chỉ có thể ôm lấy cổ Hạo Minh.

Hạo Minh lại

không để ý đến sắc mặt của Hạnh Nghi chỉ thản nhiên nhìn phía trước chậm rãi

đưa cô đi ra ngoài. Bị gió thổi vào, thân thể hai người đều không tự chủ được

run lên. Hạo Minh lúc này mới cúi đầu nhìn người con gái mình ôm trong lòng.

  • Không khỏe

chỗ nào? Anh đưa em đến bệnh viện.

Hạnh Nghi sửng

sốt một lúc mới hiểu hết lời Hạo Minh nói. Cô lại vô lực lắc đầu, yếu ớt trả lời.

  • Em…em

không sao, chị hai cũng bị bắt không biết đang ở đâu?

Ánh mắt Hạo

Minh dao động, thân thể cũng bất động một lúc. Kể từ lúc thấy Hạnh Nghi cậu ta

giống như đã quên đi một người thì phải. Đáng lẽ người này cậu ta không thể

quên mới đúng, Hạo Minh thoáng chấn động với suy nghĩ này. Là vì cô gái trong

lòng cậu ta hiện tại không còn là Thiên Tư nữa hay là vì đã có Tử Phong nên cậu

ta không lo lắng. Nếu đặt vào trường hợp cả hai người cùng lúc gặp nguy hiểm cậu

ta sẽ cứu ai trước?

Hạnh Nghi bị

ánh mắt suy nghĩ mông lung của Hạo Minh làm cho lo sợ.

  • Anh Hạo

Minh, chị hai em như thế nào rồi?

Hạo Minh giật

mình nhìn Hạnh Nghi, hơi cười để cô an tâm

  • Có Tử

Phong rồi em đừng nghĩ nhiều, anh đưa em đến bệnh viện trước.

Hạo Minh lại

lần nữa bước đi, ngẩng đầu ra hiệu cho Huỳnh Trạch không thèm để ý đến ý định

phản bác của Hạnh Nghi.

  • Chuẩn bị

xe!

Huỳnh Trạch

gật đầu liền đi trước chuẩn bị.

  • Em muốn

đi xem chị hai trước.

Hạo Minh giống

như là có chút lựa chọn, một lúc sau mới gật đầu đồng ý

  • Được.

Không phải

cậu ta không muốn đi mà là không biết đối mặt với Thiên Tư như thế nào. Không

biết cô sẽ dùng ánh mắt gì để nhìn cậu ta, rõ ràng ngày đó cậu ta đưa cô ra

ngoài nhưng lại không thể để cô về nhà an toàn. Dựa vào suy nghĩ của cô chắc chắn

nghĩ cậu ta bày ra trò này.

Hai người vừa

rời khỏi đó, đến căn phòng lúc nãy thì đã không còn ai ở đó rồi. Ngay sau khi

cánh cửa mở, Trịnh Bằng đi vào thì Tử Phong đã nhanh chóng ôm Thiên Tư đã bất tỉnh

đi ra ngoài. Ánh mắt anh hằn rõ tia mệt mỏi cùng hoang mang. Thiên Ân cùng các

cận vệ khác đi theo sau. Trịnh Bằng muốn đi theo thì Tử Phong đột nhiên dừng lại

giọng nói có chút vô lực cùng nhờ vả chứ không phải là ra lệnh.

  • Anh cùng

Khả Chiêu và một vài người đi giúp anh Khải Khang đi!

Thiên Ân

cùng Trịnh Bằng sững sờ một lúc, Tử Phong gọi 3K bằng tên thật thì tức là có một

sự nhờ vả cũng là có chút bất lực.

  • Được, tôi

đi ngay!_Trịnh Bằng gật đầu đi theo cửa sau.

Tất cả mọi

người trong mấy phút ngắn ngủi liền mỗi người một hướng rời khỏi đó, để lại đó

một mảnh hỗn độn.

Mà lúc này,

Hạnh Nghi cùng Hạo Minh đi đến đây thì chỉ còn lại vài cận vệ của Hạo Minh.

  • Người

đâu?_Hạo Minh nhìn một người trong số cận vệ trầm giọng hỏi.

  • Đã đi

cách đây mấy phút rồi.

Hạo Minh gật

đầu đã biết, cậu ta cúi đầu nhìn Hạnh Nghi có chút bất đắc dĩ. Cậu ta nhìn ra

khuôn mặt cô đang vô cùng lo lắng.

  • Không sao

đâu, anh đưa em đến bệnh viện trước, sau đó sẽ đưa em đến gặp Thiên Tư sau.

Hạnh Nghi gật

đầu nhưng thoáng cái hốc mắt lại đỏ nên đành úp mặt vào ngực của Hạo Minh. Hạo

Minh thoáng thở dài cũng rời đi, trong chốc lát cậu ta dừng chân nhìn vào bên

trong giống như muốn nhìn rõ nơi này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.