Chương 90

Miên Miên lập tức nhận ra chị, cười cười, đôi môi hé ra định nói gì,

nhưng sau khi ánh mắt liếc tới thân ảnh người đàn ông bên cạnh, sợ tới

mức trợn mắt há hốc mồm. Ớ, người đàn ông này, không phải là lần trước

tình cờ gặp ở cửa hàng châu báu sao? Bọn họ lại có thể đường hoàng ra

vào bữa tiệc này như vậy?!

Sở Sính Đình chú ý tới ánh mắt của

cô, nụ cười bên miệng càng sâu. Chị ta nắm tay người đàn ông bên cạnh,

trên mặt là loại tình cảm tràn đầy hạnh phúc: “Đây là vị hôn phu của

chị, Trầm Diệc. A, cũng không đúng, bọn chị đã đính hôn” Chị cười, tay

ngọc chỉ chỉ vào nhẫn kim cương sáng lấp lánh trên tay.

Miên

Miên tiếp tục duy trì biểu tình kinh ngạc, tầm mắt dao động không ngừng

giữa hai người, cuối cùng cô nghiêng người về phía trước, hạ giọng dồn

dập nói: “Chị Sở! Chị đã chia tay với Giám đốc Hỏa sao?”

Lúc

này đổi thành Sở Sính Đình kinh ngạc. Chị luôn luôn khôn khéo nói dễ

nghe, nhìn khuôn mặt nghi ngờ nghiêm túc trước mắt này, nhất thời cũng

không biết nói từ đâu.

Giọng nam phá vỡ cục diện bế tắc —— Trầm Diệc ôn hòa đôn hậu lộ ra nụ cười với Miên Miên: “Cô Nguyễn, Sính Đình

cô ấy bình thường thích đùa cợt những việc nhàm chán đơn giản, cho nên,

về chuyện cô ấy và Hỏa Nhạ kết giao, xin cô không cần để ở trong lòng”

Nói xong anh liếc Sở Sính Đình “Nhàm chán đơn giản” một cái.

Sở Sính Đình nhăn mũi, le lưỡi với anh, lại vui vẻ nở nụ cười.

Hai người liếc mắt đưa tình, không chút nào cảm thụ được sóng to gió

lớn trong lòng Miên Miên. Đầu cô vang lên ong ong, không thể nhận sự

kích động bất ngờ này. Từ trước tới này, đều chính là Sở Sính Đình vô

tâm vui đùa? Cho nên Hỏa Nhạ, cho nên Thượng Quan Ám Ảnh……?

Thì ra, là cô hiểu lầm sao……

Thì ra, Sở Sính Đình không phải là bạn gái giám đốc……

Thì ra, giám đốc vẫn còn độc thân……

Độc thân.

Đầu cô tựa như bị đổ hồ dán vào, năng lực suy xét bằng không, tuy rằng

ra kết luận này, nhưng không cách nào lý giải thâm tầng ý nghĩa trong

đó. Suy nghĩ của cô phiêu phiêu phiêu trên biển mênh mông……

Cuối cùng, cô mờ mịt bay tới bàn ăn, sau khi ngồi xuống, cô ngẩng đầu

nhìn Hỏa Nhạ, lại đột nhiên phát hiện, gương mặt anh rất xa lạ.

Tuy rằng biết là cùng một khuôn mặt, nhưng là đã khác biệt rồi. Về phần là làm sao đã xảy ra biến hóa, cô không thể nói rõ. Chỉ là có dự cảm

hoang mang, có chút này nọ, đã không nhận thức được biến hóa nảy sinh,

bánh răng lớn từ giờ khắc này bắt đầu chạy ngược lại.

Trái tim cô bắt đầu thình thịch thình thịch đập loạn, không thể kiềm chế.

Nâng mắt, đột nhiên đối diện với một đôi mắt cơ trí thâm trầm, cô không khỏi chấn động trong lòng. Tổng tài và tổng tài phu nhân “Dịch Du” ngồi đối diện mình, hai ánh mắt hoàn toàn bất đồng bắt đầu quét lên người

cô.

Miên Miên vẫn là lần đầu thấy tổng tài khi không làm việc,

lão tiên sinh tuy rằng qua tuổi sáu mươi, thế nhưng thân thể vẫn cường

tráng như cũ, sức sống khỏe mạnh, lúc này ông đang dùng ánh mắt cơ trí

mà thâm trầm quan sát Miên Miên, xem xét kỹ từng biểu tình rất nhỏ trên

mặt cô.

Tổng tài phu nhân vẫn hàm chứa nụ cười ôn nhu hiền lành nhìn Miên Miên, tuy rằng ấn tượng của Miên Miên với bà là rất tốt,

nhưng không biết vì sao mơ hồ cảm thấy nụ cười của tổng tài phu nhân là

lạ……

Không khí trên bàn cơm rất sinh động, đặc biệt mấy người

trẻ tuổi vui cười trêu đùa, hi hi ha ha tăng thêm rất nhiều hơi thở rộn

rã, Miên Miên cũng chậm rãi bình tĩnh kiềm chế trái tim đập loạn không

ngừng.

Dưới bầu không khí hòa hợp này, mọi người thảo luận việc hôn sự của Trầm Diệc và Sở Sính Đình. Thì ra Trầm Diệc nhã nhặn lịch sự là họ hàng xa của Hỏa Nhạ, tại thời điểm cơ duyên xảo hợp kết bạn với

Sở Sính Đình đang cùng hợp tác làm việc với Hỏa Nhạ.

“Ngày?

Ngày đã định rồi, là đầu tháng” Diễm quang của Sở Sính Đình bn r bốn

phía cười khanh khách trả lời vấn đề của mọi người, “Thiếp mời còn đang

in, ha ha. Đúng rồi” Chị quay đầu nhìn Miên Miên, “Em Nguyễn, em đến lúc đó sẽ đến tham gia hôn lễ của chị chứ?”

Miên Miên tim đập mạnh và loạn nhịp đột nhiên bị hỏi hoàn hồn lại, ngừng việc tách cua: “Nếu

như anh chị mời, em rất vui lòng tham gia”

“Woa, thật tốt. Chị

rất thích náo nhiệt, người đến càng đông càng tốt” Sở Sính Đình vừa lòng gật gật đầu, cúi đầu uống một ngụm canh cá trích đậm hương vị.

Miên Miên hơi nhếch khóe miệng một chút, cúi đầu tiếp tục tách cua, tách tách tách tách tách……

Một miếng thịt trắng mịn xuất hiện trên đĩa cô, cô sững sờ, quay đầu

nhìn về phía Hỏa Nhạ mặt không chút thay đổi, mặt nóng lên, yếu ớt nói

một tiếng nhỏ như muỗi kêu: “Cám ơn” Làm sao lại thế, cô lại không dám

nhìn anh……

Động tác nhỏ này của hai người, tự nhiên không có tránh được hai ánh mắt nhạy bén chuyên chú nào đó.

“Hỏa Nhạ, hạng mục con quản lý gần đây đưa vào hoạt động thế nào rồi?”

Tổng tài đột nhiên lên tiếng, giọng nói hùng hậu mạnh mẽ, tràn đầy quyết đoán.

“Mấy ngày hôm trước xuất hiện một chút tình huống nhỏ, còn lại đại khái rất tốt” Hỏa Nhạ đơn giản đáp lại.

Tổng thanh tra Thái đột nhiên chen vào nói: “Ưm, buổi tối thứ tư đột

nhiên phát hiện một lỗ hổng hệ thống, rất nhiều người chơi điên cuồng

dựa vào lỗ hổng mà thăng cấp, tạo thành tổn thất rất lớn. May mà giám

đốc Hỏa thức suốt đêm thu phục, ha ha, tổng tài con trai của ngài rất

tuyệt” Một câu cuối cùng như một mũi tên trúng hai đích, đồng thời bắn

trúng hai người

Tối thứ tư? Miên Miên mơ mơ hồ hồ nghĩ.

Tổng tài nhìn chăm chú Hỏa Nhạ, trầm giọng nói: “Năng lực công tác dù

có cường thịnh, cũng phải có người hậu thuẫn ủng hộ tinh thần. Hỏa Nhạ,

qua tiệc sinh nhật này con đã hai mươi tám tuổi, còn không tìm hậu thuẫn cho mình sao?”

Hỏa Nhạ biết rõ đây mới là lời chân chính mà ba mình muốn nói ra, con ngươi đen của anh hiện lên một chút ý cười, thản

nhiên nói: “Con có lúc nào khiến ba quan tâm quá đâu?”

Ánh mắt hai người đàn ông đấu tranh trực tiếp trên không trung, mọi thứ đều nói rõ trên không trung.

Lúc này trong lòng Miên Miên nghĩ là: Cua quả nhiên ăn rất ngon.

Dùng cơm xong, tổng tài phu nhân cười bê ra một đĩa bánh ga tô hoa quả

tinh xảo, Hỏa Nhạ sau khi nhẩm ước nguyện, cắt thành nhiều phần chia cho mọi người, thế nhưng chính mình lại không động tay.

Nỗi lòng Miên Miên hơi chút bình tĩnh trở lại thấy thế thấp giọng hỏi một câu: “Giám đốc, anh không ăn bánh ga tô sao?”

Hỏa Nhạ nghe vậy quay đầu nhìn Miên Miên, ánh mắt cô lập tức theo bản

năng tránh đi nơi khác, bỗng nhiên cảm thấy như vậy không ổn, vì thế lại chậm rãi đem tầm mắt quay lại nhìn khuôn mặt anh.

“Rất ngọt” Thấy rõ sự bất an, áy náy trong mắt cô, anh thản nhiên cười, rời hai mắt đi.

“Oh” Miên Miên ngậm dĩa ăn nhìn anh, có phần vô thố. Cô nhìn Sở Sính

Đình cách đó không xa đang ăn cùng với Trầm Diệc, cố gắng đem thân thế

của chị từ “Bạn gái giám đốc” điều chỉnh thành “Vợ của người thân thích

của Hỏa Nhạ”. Về phần Hỏa Nhạ…… Trái tim cô lại bắt đầu không theo quy

tắc đập loạn lên. Từ nay về sau, anh cũng bị dán vào mác “Độc thân”, về

phần loại mác này có ý nghĩa gì với mình, cô tạm thời còn tỉnh tỉnh mê

mê chưa rõ ràng lắm.

Nhưng mà ẩn ẩn cảm giác được, có một việc vô cùng trọng đại, đang rục rịch.

Ở tương lai không lâu, sắp xảy ra.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.