Chương 19
Kết quả, bốn năm trôi qua, Lạc Thi Hàm vừa ly hôn, Phó Thiếu Sâm đã vội vàng quay lại tìm cô ta.
Điều này làm sao cô có thể chấp nhận?
Ngụy Tư Vũ nhiều lần cố gắng tiếp cận nhưng không thành.
Dựa vào cái gì mà Lạc Thi Hàm không làm gì cũng có thể nhận được sự ưu ái của anh?
Nếu vậy, Lạc Thi Hàm cũng đừng mơ sống yên ổn!
Khi điều tra về việc Lạc Thi Hàm kết hôn với Phong Dữ Hàm, cô ta đã cố tình khuyến khích tiểu thư nhà họ Vân động lòng với Phong Dữ Hàm, đồng thời ngấm ngầm xúi giục Trương Bội Vân, kết quả là tất cả những người đó đều bị mắc lừa.
Sau đó mọi việc phát triển như cô ta dự đoán, Lạc Thi Hàm sống không bằng c.h.ế.t.
Đang lúc cô ta âm thầm đắc ý, cha Ngụy nhả khói: "Tư Vũ, cha biết con thông minh, có một số việc cha cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng con phải cẩn thận, nếu không chắc chắn thì nên lui một bước, đừng kéo nhà họ Ngụy vào."
"Đắc tội với cả nhà họ Phó và nhà họ Lạc, cha chưa chắc bảo vệ được con."
Nghe xong, sắc mặt Ngụy Tư Vũ thay đổi, gia tộc quả nhiên là như vậy, lợi ích là trên hết.
Dù vậy, cô ta vẫn muốn đấu tranh vì bản thân.
Thà rằng cuối cùng bị gia đình sắp đặt liên hôn chính trị, còn hơn là không thử một lần.
Cô ta muốn có được Phó Thiếu Sâm, trước hết phải loại bỏ Lạc Thi Hàm, người phụ nữ chướng mắt này!
Ngụy Tư Vũ nghĩ vậy, ánh mắt lóe lên vẻ độc ác, Phó Thiếu Sâm không thể lúc nào cũng canh chừng Lạc Thi Hàm.
Cô ta không tin mình không thể g.i.ế.c c.h.ế.t Lạc Thi Hàm.
Ngày tháng trôi qua.
Lạc Thi Hàm đã quen thuộc với môi trường ở chi nhánh công ty tại Hải Thành, cũng quen với việc làm việc cùng Phó Thiếu Sâm.
Hôm đó, giám đốc dự án mới, ông Lý, đột nhiên đề nghị: "Lạc tổng, đối tác muốn gặp cô để thương lượng một số việc, cô có thể đi sau giờ làm hôm nay không?"
Lạc Thi Hàm không nghĩ nhiều, có người thích bàn chuyện hợp tác trên bàn rượu cũng là điều bình thường.
Cô gật đầu, tùy ý chọn một vài người đi cùng, trong đó có Tiểu Dương, người từng vô tình đổ cà phê lên người mình.
Cô cũng không nói với Phó Thiếu Sâm về việc này.
Vì cô muốn chứng minh khả năng của mình, không cần dựa vào Phó Thiếu Sâm cũng có thể đảm nhận một dự án lớn.
Cô hoàn toàn không nhận ra rằng đây là một âm mưu nhắm vào mình.
……
Sau giờ làm, Lạc Thi Hàm từ chối lời đề nghị đưa về của Phó Thiếu Sâm: "Hôm nay em còn chút việc, anh về trước đi."
Lời nói thiếu tự tin, ánh mắt lảng tránh, điều này ngay lập tức thu hút sự chú ý của Phó Thiếu Sâm.
Anh nhìn cô, gật đầu: "Vậy anh về trước, em về sớm nhé."
Ngược lại, Lạc Thi Hàm cảm thấy khó chịu trong lòng, không ngờ lần này Phó Thiếu Sâm lại dễ dàng đồng ý như vậy, không nói hai lời đã đồng ý.
Hoàn toàn không giống phong cách của anh.
Lạc Thi Hàm cũng không hiểu bây giờ cô đang nghĩ gì, nói chung trong lòng cảm thấy buồn bực.
Cô quyết định không suy nghĩ thêm, cùng với cấp dưới đi đến một câu lạc bộ tư nhân.
Dù đã chuẩn bị tâm lý trước khi đến, nhưng thực sự bước vào nơi này, Lạc Thi Hàm vẫn cảm thấy không thoải mái.
Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng cô có cảm giác nơi này thật kỳ lạ.
Khi vào trong, Lạc Thi Hàm quét mắt nhìn qua, thấy các tiếp viên đi lại hầu hết là nữ, mỗi người đều có thân hình quyến rũ.
Họ mặc sườn xám, khe áo xẻ cao đến eo, và chất liệu vải thì rất mỏng.
Lạc Thi Hàm liếc nhìn giám đốc Lý đã dẫn cô vào, khẽ nhíu mày: "Ông chắc chắn không đưa nhầm chỗ chứ?"
Giám đốc Lý cười bồi: "Sao tôi dám, đây là chỗ mà bên đầu tư đã chọn."
Nói xong, thấy ánh mắt nghi ngờ của Lạc Thi Hàm nhìn mình, giám đốc Lý không dám thở mạnh.
Đến khi mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán giám đốc Lý, Lạc Thi Hàm mới thu lại ánh nhìn áp đảo: "Dẫn đường đi."
Không lâu sau, giám đốc Lý đưa họ đến trước một phòng bao, Lạc Thi Hàm mở cửa ra nhìn thấy toàn những đối tác mà cô đã gặp qua một lần.
Xem ra giám đốc Lý không nói dối.
Việc thảo luận hợp tác sau đó diễn ra rất suôn sẻ, chỉ có một điều Lạc Thi Hàm không thể chấp nhận.
Những kẻ bỉ ổi kia lại tăm tia đến Tiểu Dương, người đã đi cùng cô, giữa chừng cô đã lên tiếng nhắc nhở vài lần.
Nhưng không ai nghe, cô tức giận đặt ly rượu "keng" một tiếng lên bàn, Tiểu Dương tranh thủ cơ hội đó chạy ra ngoài.
Thấy người đã đi xa, Lạc Thi Hàm cũng đứng dậy rời khỏi phòng bao, nghĩ rằng cần phải an ủi cô gái này một chút.
Cô đuổi theo.
Nhưng không ngờ, vừa đi qua góc khuất, đột nhiên bị một lực mạnh đẩy vào một căn phòng lạ!
Đèn sáng "xoẹt" lên, cùng lúc đó Lạc Thi Hàm nghe thấy một giọng nói dẻo quẹo bên tai: "Ồ, tổng giám đốc Ngụy, người đẹp ông đặt đến rồi."
Lạc Thi Hàm khó nhọc chớp mắt, đối diện ngay ánh mắt của người đàn ông như muốn l*t tr*n cô.
Trong khoảnh khắc đó, cô hiểu ngay có người đang bày mưu hãm hại mình!
Nghĩ vậy, Lạc Thi Hàm quay người bỏ chạy.
Bất kể là ai, đừng hòng đạt được ý định!
Có người cố gắng chặn cô lại: "Đứng lại!", hắn ta thậm chí còn ra lệnh cho người ở cửa: "Nhanh chặn cô ta lại, đừng để cô ta chạy thoát."
Ngay khi Lạc Thi Hàm sắp bước qua cửa, cô thấy cánh cửa đóng sầm trước mặt.
Người đó đã đuổi kịp, mặt mày âm trầm: "Cô chạy đi, xem cô chạy được đến đâu."
"Đẹp thế này mà không phải gái bán hoa?"
Lạc Thi Hàm nghe vậy không biết những người này do ai sai đến.
Dù vậy, đ.á.n.h giá người khác chỉ dựa vào ngoại hình thật quá bẩn thỉu.
Nhưng, Lạc Thi Hàm sớm nhận ra tất cả chỉ là cái cớ.
Có lẽ việc phán xét vội vàng rằng cô không phải người tốt làm cho kẻ đó càng cảm thấy dễ chịu khi làm việc xấu.
Sự ác ý trắng trợn này, phản ứng của những người xung quanh lại vô cùng bình thản, như thể đã quen.
Lạc Thi Hàm lạnh lùng cười, nơi này quả thật là một ổ tội phạm.
Nếu có thể ra ngoài, việc đầu tiên cô làm là san bằng chỗ này!
Lạc Thi Hàm c.ắ.n môi, dứt khoát lấy điện thoại ra gọi cảnh sát, nhưng lạ thay, không ai ngăn cản.
Một người trong đám đông thấy vậy, cười khẩy: "Tôi khuyên cô nên bỏ cuộc đi."
Không xa đó, một phụ nữ lắc lư cầm ly rượu vang, ánh mắt lóe lên vẻ không đành lòng, nói thêm một câu: "Cô gái, trong câu lạc bộ này có thiết bị chặn sóng khắp nơi, cô ngoan ngoãn đi, tránh khỏi chịu khổ."
Lạc Thi Hàm không bỏ cuộc.
Lần này, cô theo bản năng gọi số của Phó Thiếu Sâm.
Lúc này, từ tầng trên đi xuống một người.
Hắn ta đầu tiên sờ eo người phụ nữ, nâng cằm cô lên: “Ồ, sau ba tháng huấn luyện, đóa hồng gai đã biến thành thỏ ngoan rồi à? Xương cốt cũng không cứng lắm nhỉ.”
Người phụ nữ dường như đã tê liệt, mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.
Nhưng rõ ràng hôm nay hắn ta quan tâm hơn đến Lạc Thi Hàm.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
