Chương 296: Phó Gia

Tử Tình cẩn thận trang điểm một phen, bên trong là áo bông cùng màu với áo lụa mỏng, áo khoác

không bâu vạt xéo bằng gấm Tứ Xuyên đỏ thẫm thêu phù dung cá chép, viền

cổ tay áo và vạt áo thêu một đường hoa trắng, váy dài bằng lụa hoa mỏng, Tiểu Lam chải búi tóc Phi Thiên, Tử Tình nhìn không thích, nói: "Vẫn là đổi búi tóc Song Vân đi." Tử Tình thích búi tóc Song Vân dịu dàng không phô trương hơn.

Đây là lần đầu tiên Tử Tình chính thức tới nhà

giàu bái phỏng, hồi còn nhỏ cũng tới Văn gia một lần, chẳng qua khi đó

còn nhỏ, Tử Tình cũng không muốn biểu hiện ra nhiều xuất sắc, lần này

thì không giống, dù sao cũng là chống đỡ bên ngoài một chút cho Tử Hỉ,

không thể làm cho người ta nhìn ra nàng đến từ nơi thôn dã, do đó nhìn

thấp Tử Hỉ.

Tiểu Lam thay đổi kiểu tóc cho Tử Tình, cắm lên bộ

diêu bằng vàng ròng và hồng ngọc, rủ xuống ba viên trân châu to bằng

ngón tay út, ba cây trâm hoa bằng vàng ròng gắn hồng ngọc cùng kiểu, c*m v** búi tóc, Tiểu Thanh dùng gương để Tử Tình quan sát một chút, nói "Kiểu tóc này của nãi nãi có vẻ hấp dẫn hơn một chút."

Tử Tình ăn mặc trang điểm xong, Lâm Khang Bình tiến vào nhìn thấy thoáng thất

thần, cười nói: "Thường ngày nhìn quen dáng vẻ cửa nhỏ nhà nghèo của

ngươi, giờ rồi đột nhiên thay đổi phong cách, còn thiếu một chút thì

không nhận ra được. Đẹp lắm, có thế cái này không uổng phí một phen tâm

tư của ta, đi thật xa tìm cho ngươi thấy thứ tốt mà không cần, để mốc

trắng rồi."

Tiểu Thanh Tiểu Lam thấy vội cười lui xuống, Lâm

Khang Bình dán vào tai Tử Tình cười nói: "Nếu đổi thành váy đỏ thẫm, ta

còn tưởng rằng lại quay trở lại ngày động phòng đó."

Tử Tình vươn tay véo thắt lưng Lâm Khang Bình, "Lại lề mề nữa thì muộn mất."

"Ta là muốn đi, ai bảo ngươi trang điểm xinh đẹp như vậy, lại phải đi cho người khác xem, ta tất nhiên là không phục rồi."

Tử Tình nghe xong lời nói của hắn, bật cười. Kiễng gót chân véo xuống mặt

Lâm Khang Bình, cười nói: "Thật sự là càng sống càng tụt lùi, lời này

cũng để mấy người tiểu Tam tiểu Tứ nghe một chút, nhìn xem hai ta ai có

thể làm nũng hơn ai?"

Lâm Khang Bình trộm hương. Nói: "Cho bọn hắn nghe cái gì, ta chỉ nói cho ngươi nghe. Không bằng hôm nay chúng ta không đi nữa?"

"Tiểu Thanh, Tiểu Lam. Đi vào hầu hạ Gia thay quần áo." Tử Tình lớn tiếng gọi một câu, Tiểu Thanh Tiểu Lam quả thực đi vào.

Lâm Khang Bình tức giận đến nghiến răng, cũng không dám chậm trễ chính sự,

thay quần áo, nói nhỏ một câu bên tai Tử Tình: "Xem buổi ta thu thập

ngươi như thế nào."

Tử Tình dẫn theo Tiểu Thanh Tiểu Lam, ôm Thư

Ngọc, tên của Thư Ngọc vẫn là Tăng Thụy Tường đặt. Mấy ván mạt trượt kia vận may của Tử Tình tốt vô cùng, Lưu thị cứ cười nói là thần tài che

chở, Tăng Thụy Tường lúc đó đã nói, nam hài tử lấy tên gọi là Thư Ngọc,

Ngọc chính là ý nghĩa trân bảo. Cũng có ý nghĩa tài phú.

Thư Duệ

Thư Ngạn thì giao cho Tiểu Phấn Tiểu Lục rồi, Tiểu Bạch Tiểu Hoàng còn

đang trong giai đoạn học quy củ, nhưng vẫn sẽ chơi cùng đứa nhỏ.

Đến An Châu, Lâm Khang Bình dẫn thẳng Tử Tình tới Phó trạch, cửa lớn sơn

đen thoạt nhìn như bóng loáng sáng lóa, như là mới rửa, Tiểu Lam đi tới

đưa bái thiếp, sau một lúc thì có một quản sự bà tử hơn bốn mươi tuổi ra đón, đi vào cửa chính. Ở giữa là chính đường, hai bên là đông tây sương phòng, hành lang, bà tử dẫn theo mấy người Tử Tình đi qua hành lang, gã sai vặt bên cạnh đều cúi thấp đầu xuống, Lâm Khang Bình ở lại ngoại

viện. Mấy người Tử Tình vào cổng trong, có một phụ nhân hơn ba mươi

tuổi, dấn theo năm sáu nha hoàn đứng ở trên bậc thềm, Tử Tình vội đưa

đứa nhỏ cho Tiểu Lam, tự mình hành lễ, phụ nhân vội đi xuống bậc thềm,

dắt tay Tử Tình, cười nói: "Suốt ngày nghe hai nhi tử bướng bỉnh kia nhà ta nói Tình tỷ tỷ này Tình tỷ tỷ kia, đã sớm muốn gặp, nghe nói ngươi

mang thai, cũng không thể không biết xấu hổ đưa thiếp mời quấy rầy. Hôm

nay vừa thấy, quả thực không giống bình thường, vừa chân thật vừa đoan

trang hào phóng lại xinh đẹp quyến rũ, càng nổi bật vẻ quê mùa của chúng ta đây rồi."

Tử Tình giương mắt nhìn Phó phu nhân một cái, mày thô mắt to, lộ ra một vẻ nhanh nhẹn khỏe mạnh, liền cũng có vài phần ý

gần gũi, một thân váy mỏng gấm lục khổng tước, thêu một đóa hoa sen hồng lớn, vừa thấy cũng là không rẻ, mất không ít công sức.

Phó phu

nhân đón Thư Ngọc trong tay Tiểu Lam, cười nói: "Đây là tiểu công tử,

ngươi thật đúng là có bản lĩnh, một hơi sinh được ba nhi tử, chậc chậc,

lỗ tai lớn như vậy, trán còn đầy đặn như vậy, vừa thấy chính là đưa nhỏ

có phúc khí, sao không dẫn hai đứa kia đến nhìn một cái?"

"Còn quá nhỏ, chưa hết bướng bỉnh, quản không nổi." Tử Tình cười nói.

Lúc này, bên cạnh một tiểu cô nương bảy tám tuổi trong trang phục tiểu thư

giật nhẹ góc áo Phó phu nhân, nói: "Nương, ta cũng muốn nhìn tiểu đệ đệ

một chút."

Phó phu nhân xoay người cho đứa nhỏ nhìn thoáng qua,

nói: "Xem ta kìa, thăm hỏi cao hứng, còn chưa có mời khách nhân vào nhà

đâu."

Vào phòng, chia ra chủ khách ngồi xuống, Tiểu Lam đón lấy

đứa nhỏ, Phó phu nhân lúc này mới cẩn thận đánh giá Tử Tình, cảm thấy có chút hồ nghi, nàng biết Tử Tình là xuất thân nhà nông, trong nhà có

nông trang, nghe nhi tử nàng trở về kể, nông trang rất lớn, nhà Tử Tình

gọi là tình viên gì đó, cũng không nhỏ, nhi tử nàng nói là còn lớn hơn

nhà nàng một ít, nàng còn có vài phần không tin, không phải chỉ là một

tiểu địa chủ thôi sao? Có thể có chỗ nào tốt chứ?

Vốn, Phó đại

nhân nhìn trúng Tử Hỉ, nàng đúng là không hài lòng lắm, Tử Hỉ có tiền đồ ra sao, bây giờ cũng khó mà nói, hơn nữa xuất thân nhà nông, để nữ nhi

của nàng gả vào nhà nông, Tử Hỉ còn đang đọc sách, nữ nhi của nàng chẳng phải là phải giúp gia bà làm việc nhà nông, việc này sao nàng tiếp nhận nổi? Nữ nhi của nàng cũng làm không nổi.

Sau này, Tử Hỉ tới cửa, nàng ra mặt tiếp đãi một chút, gặp qua Tử Hỉ, cũng có vài phần tâm

động, chẳng qua là đối với xuất thân của Tử Hỉ không vừa lòng lắm, vẫn

là nữ nhi của nàng ở hậu đường xem mắt Tử Hỉ, có vài phần nhìn trúng,

sau đó lão thái thái ra chủ ý, để hai tiểu tôn tử lấy danh nghĩa tăng

thêm kiến thức, vào Tăng gia ở.

Biết được trong viện Tăng gia

đúng là trồng dưa, trái cây và rau, trong nhà có vài nha hoàn, cũng là

các phòng chia riêng, Phó phu nhân còn có chút do dự, sau này nghe xong

lời kể của nhi tử, nói nữ nhân Tăng gia không cần xuống đất, nam cũng

không cần, việc nặng là thuê người làm, ruộng đất đều cho thuê, chỉ còn

mình dưa, trái cây và rau trong vườn cần tưới nước một chút gì đó, sau

này lại nghe nói tình huống nhà Tử Tình, thế nhưng bọn nhỏ nói đồ ăn

trong nhà Tử Tình còn tinh xảo còn chú trọng hơn cả nhà nàng, cái này

làm nàng có vài phần suy đoán.

Phó phu nhân nhờ người bên cạnh

Phó đại nhân hỏi thăm chút chuyện của Tăng gia, trong lúc đó cũng đúng

là lén lại hỏi thăm mấy hộ cầu hôn, đều không thuận mắt bằng Tử Hỉ, đây

cũng là nguyên nhân cửa hôn sự này cho tới bây giờ bọn họ mới nói ra,

đều bị Tử Tình đoán trúng.

Phó phu nhân nhìn trang phục của Tử

Tình ăn nhập với khí chất, có chút tin lời mấy đứa nhỏ, xem ra, Tăng gia không như họ nghĩ, chỉ là tiểu địa chủ mà thôi, Tử Tình lần này mang

đến tặng Phó phu nhân hai cuộn gấm Tô, vừa thấy chính là hàng tốt, còn

có một bộ son bột nước Hàng Châu thượng đẳng, một bình sứ Thanh Hoa nhỏ, giá khẳng định không rẻ. Còn có hai cái gương thủy tinh, là đồ hải

ngoại, mặt sau khắc một viên đá quý màu lục, Phó phu nhân dù sao cũng là có chút kiến thức, biết giá trị thứ này, trong lòng thầm nghĩ kỳ quái,

Tử Tình là một nông gia nữ sao lại có hàng ngoại? Chẳng qua thấy mấy thứ của Tử Tình, Phó phu nhân có chút để trong lòng rồi, Tử Tình chỉ sợ là

tới cửa thăm dò tiếng gió rồi.

Phó phu nhân liếc nhìn đồ, vội

hỏi: "Quá tiêu tốn rồi, lần trước ngươi đưa tới cho chúng ta dưa, trái

cây và rau xanh cũng rất tốt, còn có một đôi ba ba nhiểu năm, mệt ngươi

làm sao tìm thấy, tổ mẫu bọn nhỏ thấy thích cái gì như vậy, nói có bạc

cũng không có chỗ mua thứ tốt, lúc này ngươi lại tặng ta mấy thứ này,

thật là khiến ta xấu hổ."

"Phu nhân chê cười rồi, ở chỗ nông

thôn, cũng chẳng qua chỉ là chút đồ nhà trồng ra, chỗ nào có thể vào mắt phu nhân? Phu nhân đã thích, lần sau lại sai người đưa một chút đến là

được."

"Cái này sao có thể? Quá phiền toái rồi."

Tử Tình thấy tiểu cô nương tựa sát vào bên cạnh, cười nói: "Đây là lệnh thiên kim rồi, không biết năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"

"Ta năm nay bảy tuổi rồi. Ta tên là Phó Gia Ninh, ta còn có một tỷ tỷ gọi

là Phó Gia Hòa." Thanh âm tiểu cô nương giòn tan, như châu như ngọc. Mặt mày nàng thanh tú hơn mẫu thân một chút, khó có được là một đôi mắt

đen, lộ ra vẻ thông minh khỏe mạnh.

"À, Phó phu nhân có bốn đứa

nhỏ, hai nhi hai nữ, thật đúng là tốt, ta cũng là ước gì có một nữ nhi.

Không biết đại tiểu thư năm nay bao nhiêu tuổi, ta còn có một tiểu muội

năm nay mười bốn tuổi."

"Thật đúng là khéo, đại nữ nhi nhà ta năm nay mười lăm tuổi, đi dâng hương với tổ mẫu nàng rồi, cũng sắp trở lại."

"Đều nói đứa nhỏ còn nhỏ, cha mẹ phát sầu, quan tâm không ít chuyện, nhưng

đứa nhỏ lớn lên, làm cha mẹ cũng phát sầu, nghĩ làm sao cho đứa nhỏ một

mối hôn nhân tốt? Không biết tiểu thư nhà phu nhân có cửa hôn sự tốt nào chưa?"

"Đúng vậy, giống như ngươi nói, tới cửa cầu hôn không ít, cần phải tìm một mối vừa ý, tất nhiên không thể dễ dàng rồi." Phó phu

nhân nói.

Tử Tình vừa nghe đối phương nói tới cửa cầu hôn không

ít, suy nghĩ một chút, rồi cũng nói: "Nhà của ta cũng là như thế, việc

hôn nhân của tiểu muội ta định trước, bây giờ cũng chỉ còn lại tiểu đệ

ta còn chưa nói xong. Muốn theo ý của tiểu đệ ta, muốn đợi sau khi thi

hội mới cưới. Cha mẹ cũng là khó khăn lắm mới thuyết phục được hắn, cũng không thể chậm trễ tiểu muội ta đúng không? Ta cũng phải lôi kéo hắn

vừa khuyên vừa dỗ, này không, nương ta cũng là tìm kiếm khắp nơi, điều

kiện quá tốt, lại sợ người ta chướng mắt. Tục ngữ nói, cưới vợ cưới

thấp, gả nữ gả cao, nương ta lo lắng tiểu thư người ta gả tới lại ủy

khuất, dù trước mắt tiểu đệ nhà ta còn chỉ là Lẫm sinh. Nhưng điều kiện

kém một chút, nương ta cũng không nguyện chấp nhận, bằng trước mắt xem

ra, tiền đồ tiểu đệ ta sẽ không kém hơn đại ca, cho nên, nương ta, cũng

là ở nhà lo suốt."

"Ôi, các ngươi nói vậy cũng là chưa tiếp xúc

qua, không biết, càng là đứa nhỏ nhà giàu, càng là có tri thức hiểu lễ

nghĩa, từ nhỏ được bà vú và ma ma giáo dưỡng quản, nhất định không tệ

được. Không nói tiểu thư nhà giàu người ta, chỉ là đứa nhỏ như gia đình

chúng ta vậy, cũng là hiểu rõ lí lẽ này, từ xưa đã có câu châm ngôn rất

hay, lấy chồng theo chồng, tuy rằng th* t*c một chút, đạo lý này cũng là dễ hiểu. Nữ nhân gả cho nam nhân, cũng không phải là nhập gia tùy tục,

có cái gì có thể ủy khuất? Lão gia nhà ta thường xuyên nói một câu là ‘

đừng coi thường thiếu niên nghèo. ’ tạo hóa của thiếu niên lang chỗ nào

có thể nói rõ ràng? Mấu chốt xem có thể chọn đúng người hay không, ngươi nói đạo lý này đúng hay không?"

Phó phu nhân vừa nói như thế, Tử Tình cũng liền hiểu, đáng tiếc, không thấy được Phó đại tiểu thư, có

chút tiếc nuối, chẳng qua, nhìn mấy đứa nhỏ Phó gia, mặc dù không phải

là dung mạo khuynh thành, ít nhất cũng là nằm trong tầng trên.

Tử Tình cáo từ ra về, Phó phu nhân hết lời giữ lại, trước ngực Tử Tình đã

trướng đau, nên cho đứa nhỏ bú sữa rồi, nơi nào không biết xấu hổ ở lại? Phó phu nhân đáp lễ không ít, Tử Tình cũng không nhìn kỹ, chỉ lo lên xe ngựa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.