Chương 42: Hồi tưởng
Đợi em lâu chưa? – nó đặt chiếc ba lô xuống ghế
Em nhìn cổ anh giống hươu cao cổ chưa? – Quân chìa cổ cho nó xem
Gì mà căng thế? Mới tới muộn có 5 phút, anh chưa biến thành hươu cao cổ được đâu – nó bĩu môi rồi cầm cuốn menu lên
Cái gì cơ? 5 phút của con gái tụi em là nửa tiếng thực tế hả? – Quân há hốc mồm, hẹn nó 9 giờ mà 9 rưỡi nó tới rồi kêu tới muộn 5 phút… đầu
hàng với nhỏ em gái luôn
Này… em hẹn chị Tiên giúp anh rồi đấy nhá! Không cảm ơn thì chớ còn trách móc gì? Hai có tin là em đi về không?
Ấy ấy… giận nhanh thế em gái… Hai đùa tí mà… đùa chút cho vui thôi… anh đợi, anh đợi được mà… mới có nửa tiếng, cả tiếng nữa anh cũng đợi được
mà… - nó tìm được đúng điểm yếu của Quân rồi
- Chị ơi, cho em một dưa hấu ép… - nó gọi nước uống – mà em hỏi thật nhé, làm gì mà sao anh
cuồng chị Tiên thế hả? Mà có cuồng thì sao không tự mình làm đi… lần nào cũng bắt em hẹn hộ rồi đuổi đi… - nó phụng phịu
Anh có trả công em đàng hoàng đấy còn gì!Anh em với nhau, nhờ có tí xíu mà cũng tính toán nữa…
Mà trả lời em đi, làm gì mà anh cuồng bà chằn lửa đấy thế? – nó nói
xong rồi bất chợt ngó nghiêng xung quanh và thở phào nhẹ nhõm… may quá,
bả không có ở đây
- Ờ thì… - Quân ngập ngừng, nhớ về kỉ niệm hồi nhỏ
…
Mười năm trước, có một gia đình chuyển về cạnh nhà anh, khi đó cái An mới có lớp 1, còn anh thì học lớp 3. Nhà đó có 3 người, hai vợ chồng và 1 đứa
con gái, nghe đâu là hơn anh 3, 4 tuổi gì đó. Hai vợ chồng nhà này đi
làm từ sáng sớm tới tối mịt mới, còn đứa con gái đó cũng đi học về muộn
nên 2 gia đình cũng chẳng thân thiết là bao. Cho tới một ngày....
Kính coong...kính coong...
- AN... con bé làm sao thế này? - mẹ nuôi nó ra mở cổng mà hốt hoảng khi
thấy nó đang được một người con gái chạc tuổi cõng trên lưng
- Trên
đường về ... cháu chợt thấy em nó đi loạng choạng trên đường rồi ngất
lịm đi... cuống quá chả biết làm gì nên .... đành cõng nó về đây... -
người con gái đó thở gấp, hình như là vừa cõng nó vừa chạy
- Ừ ừ... cháu cõng em vào nhà đi... - mẹ nuôi nó mở rộng cổng rồi hối người con gái đó vào nhà
..
Chắc có lẽ là bị say nắng... đầu nóng như vậy... - mẹ nuôi nó vừa lau mặt cho nó bằng khăn ẩm, vừa nói
Cái con bé này... phải biết giữ gìn sức khỏe chứ! Trời nắng chang chang thế này mà chả mũ mão gì... - người con gái đó lắc đầu
Hơ... mẹ... chị... - nó từ từ mở mắt rồi ngồi dậy
Tỉnh rồi sao? - mẹ nuôi nó ân cần hỏi
Con về nhà bằng cách nào thế? Con nhớ là...
Chị Tiên cõng con về nhà đấy... dặn con bao nhiêu lần rồi, phải đội mũ
trời này chứ.. - mẹ nuôi nó trách. Phải, người con gái đó là Tiên, hàng
xóm của nó
Vậy sao? Cám ơn chị nha... - nó cười nhưng vẫn nửa tỉnh nửa mơ
Không có gì... tỉnh là tốt rồi... xin phép cô cháu về ạ! - Tiên đứng dậy, toan đi về
Ba mẹ cháu hình như buổi trưa khôn về, chi bằng cháu ở lại ăn cơm cùng cô chú luôn đi! - mẹ nuôi nó đề nghị
Nhưng mà...- Tiên ngập ngừng
Chị ở lại đi! Không phải ngại đâu... - nó giật giật tay áo cô
Vậy làm phiền cô chú rồi ạ... - Tiên cúi đầu rồi quay sang nó, cả hai chị em cùng cười
...
Được mẹ nuôi nó kể cho nghe về chuyện ban nãy, ba nuôi nó cũng cám ơn Tiên
rồi trách yêu nó. Nói chứ trong nhà, ba nuôi nó chiều nó nhất còn gì,
con gái rượu đó! Cả nhà nó cùng với Tiên đều có bữa ăn trưa vui vẻ nhưng thiếu Quân bởi vì anh học cả ngày mà! Chính vì vậy nên hai người vẫn
chưa biết mặt nhau và lần đầu gặp mặt cũng trớ trêu lắm!
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
