Chương 112: thi võ (8)
Đèn phòng phẫu thuật vẫn sang đỏ, ánh mắt của mọi người vẫn dán chặt vào chiếc cửa của phòng phẫu thuật – điểm thu hút mọi ánh nhìn mỗi khi có ai đang ở giữa ranh giới của những điều tốt, và những điều cực kỳ tồi tệ.
.
.
.
1 tiếng đồng hồ trôi qua dài dằng dẵng tựa như cả năm vậy… và cuối cùng thì đèn phòng phẫu thuật cũng chuyển sang màu trắng đục như mọi khi, anh trưởng khoa ban nãy bước ra …
Bác sĩ … con gái tôi – ba nó là người đầu tiên chạy tới phía anh trưởng khoa
Thì ra đó là con gái chú sao… chú yên tâm đi… ổn rồi… một lát nữa cô bé sẽ được chuyển tới phòng bệnh, mọi người đừng lo lắng quá nhé! – anh đó trấn an mọi người
Cám ơn anh nhiều lắm ạ! Thật sự cám ơn anh! – Lâm cúi đầu cảm ơn
Đây là… Hoàng Lâm phải không? – anh trai đó có vẻ khá phấn khích
Dạ phải… - Lâm gật đầu
Thật vui vì được gặp cậu ở đây… cho câu biết… tôi là fan của cậu đó – nói thầm với Lâm
Vậy sao? Cám ơn anh rất nhiều! Khi nào rảnh tôi sẽ mời anh 1 chầu cà phê – Lâm cười
Được… tất nhiên là được rồi… tôi đợi tới ngày đó nhé! Đi trước đây! Tạm biệt mọi người – anh trưởng khoa đi về phía phòng mình
Cám ơn anh! – mọi người cúi đầu cảm ơn anh bác sĩ
.
.
.
Một lát sau thì Đạt cũng bước ra từ phòng phẫu thuật
Thế nào rồi? - Huy Anh sốt sắng
Cái An nó... - ba nó ngập ngừng
Chú yên tâm đi ạ, mọi việc đều ổn thỏa rồi! Do là phải lấy những xương vụn c*m v** gân nên lâu hơn thời gian dự kiến... tất cả đều xong xuôi cả rồi ạ! - Đạt trấn an
Phù.... - ai ai cũng thở phào nhẹ nhõm
Để cháu dẫn mọi người lên phòng An nằm, một lát nữa An sẽ được chuyển lên trên đó - anh dẫn đường ra thang máy
.
.
Kít...kít... chiếc giường mà nó đang nằm được y tá đẩy vào trong phòng
Do là vẫn còn thuốc mê nên tạm thời chưa thể tỉnh được... mọi người đừng quá lo lắng nhé! - Đạt vừa nói, vừa chỉnh bình muối biển đang truyền từng giọt vào người nó
Cám ơn cháu nhiều! - ba nó chăm chú nhìn nó, tại sao lại phải khổ sở như vậy chứ?
Không có gì ạ! Nhưng, chú có thể ... - Đạt đang tính hỏi thì bị Đức chặn họng
Ra ngoài thôi - đẩy anh ra khỏi phòng bệnh
Nàyyyy.... - Đạt ú ớ
Ra ngoài rồi tao nói cho nghe - Huy cũng giúp 1 tay, lùa hết mọi người ra khỏi phòng. Bên trong giờ chỉ còn nó, ba nó, Lâm và Long
Hai đứa về trước đi... để bố ở lại đây với em - ba nó lên tiếng sau 1 hồi trầm ngâm
Để con ở lại cho, bố nên về sớm nghỉ ngơi, mai còn có tour diễn xuyên Việt mà - Lâm nói
Nhưng mà... - ba nó ngập ngừng
Không sao đây bố, ở đây còn có y tá, bác sĩ, với cả bạn của An nữa mà
Ta dự là sẽ hủy show này, để con bé nằm ở đây, ta không yên tâm
Không hủy được đâu bố... bố về nhà đi ạ! - Lâm ngăn cản, nếu bây giờ mà bỏ thì thiệt hại có khi lên tới cả tỷ đồng cũng đến
Lâm nói đúng đấy ạ! Để châu đưa chú về, hủy show không những mất tiền... mà còn danh dự nữa đấy ạ! - Long khuyên nhủ
Bác sĩ cũng nói là ổn thỏa hết rồi mà bố, chỉ đợi hết thuốc là tỉnh lại thôi mà... bố đừng quá lo lắng
Thôi được rồi, khi nào con bé tỉnh thì báo ta 1 tiếng, ta sẽ tới thăm con bé trước khi đi - ba nó dặn dò rồi đứng dậy
Dạ được, bố về cẩn thận - Lâm đứng dậy chào
Chăm sóc nó nhé - ba nó nói
Bố cứ yên tâm ạ!
Giao cả cho con đấy! - ba nó mở cử phòng rồi bước ra ngoài
Cháu chào chú ạ - mấy đứa bên ngoài cúi chào khi ba nó bước ra
Chăm sóc cái An giúp chú nhé! - ba nó cúi đầu
Tất nhiên rồi ạ!
À Đức này - ba nó gọi nhỏ, ghé thầm vào tai anh - Lựa lời rồi khuyên nó về nhà giúp ba được không?
Dĩ nhiên là được ạ - Đức gật đầu
Ba về trước, mấy đứa ở lại nhé! - ba nó vỗ vai anh, rồi đi ra phía cầu thang
Đâu có sung sướng gì đâu... - Đức nhìn ba nó rồi quay sang nhìn nó, một bụng tâm sự mà không thể chia sẻ được
....
Mọi người khi biết được thân thế thật sự của nó thì cũng không quá đỗi ngạc nhiên, vì có ai cấm người như nó không được có 1 người ba như vậy đâu, và Huy Anh cũng vậy, anh hiểu được lý do vì sao mà nó lại đánh trống lảng mỗi khi được hỏi về gia đình mình.
Sau khi chắc chắn là nó đã ổn thì mọi người tản về, cũng không thể ở đó biểu tình được mà! Chỉ có Huy Anh, Lâm và Đạt ở lại.
Anh vào nhà vệ sinh 1 chút, em ở lại với An nhé! - Lâm đứng dậy
Được, để em ở lại... - Huy Anh gật đầu
Huy Anh vẫn kiên nhẫn ngồi nhìn nó, lòng trùng hẳn xuống... sao nó lại liều lĩnh tới như vậy chứ? Nó không nghĩ tới bản thân nó, không nghĩ tới anh sao? Nhìn cánh tay bó bột trắng của nó mà Huy Anh đau lòng.
Bỗng... ngón tay nó động đậy... đôi mắt nhắm chặt ban nãy từ từ mở ra...
- Anh... - nó gọi
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
