Chương 104: Du lịch (4)
Nó đưa Phương ra một góc thuyền ngồi, an ủi nhỏ; còn Tiên thì giúp nhỏ làm dịu cái chân đang đơ cứng vì chuột rút . Mới trở về từ phủ Diêm Vương, ở giữa ranh giới giữa sự sống và cái chết nên nhỏ vẫn chưa thể hoàn hồn. Trong khi đó, Mai Anh với mọi người bắt đầu màn tra hỏi 3 đứa nhóc kia. Hóa ra là 3 đứa, 1 đứa lớn nhất là lớp 8, 2 đứa còn lại học lớp 7; muốn đi tàu biển nhưng ba mẹ không cho, nên sáng sớm trốn người lớn tự lái tàu ra biển, nhưng ai ngờ không điều khiển được tốc độ, tàu đâm vào đá ngầm nên thuyền bị chìm rồi lật do mấy đứa hoảng sợ, ngồi tụ lại 1 góc.
Tàu vừa cập bờ là nhiều người chạy ùa tới
Con tôi… có sao không? – ba mẹ của mấy đứa nhóc kia lo lắng chạy tới
Con không sao – mấy đứa đó lắc đầu
Cám ơn các cháu nhiều lắm! – mấy cô chú đó lại chỗ nó cúi đầu cám ơn
Dạ không có gì đâu ạ! Chuyện nên làm ạ! Lần sau cô chú nhớ nhắc các em cẩn thận – nó tươi cười
Cám ơn anh chị đi con
Em cám ơn anh chị ạ!
Không có gì, lần sau nhớ cẩn thận nghe chưa? – Huy xoa đầu đứa lớn nhất
Dạ vâng ạ!
Cô chú về nhé! Cám ơn các cháu rất nhiều
Vâng ạ
Để tao đỡ mày vào – Mai Anh dìu Phương
Cám ơn mày – Phương giọng đều đều
Bạn vè, khách sáo làm gì? – nó cũng chạy lại giúp
Về phòng cất đồ, rồi đi ăn sáng – Tiên nói
Vâng – mấy đứa con gái gật đầu
.
Mày có đi được không? – nó hỏi
Hơi đau một xíu, nhưng vẫn đi được – Phương trả lời
Tới nhà hàng ăn sáng đi – Mai Anh nói
Chúng mày đi đi, tao không đói, tao ra bờ biển ngồi một lát – Phương quay đầu đi
Tại sao lại thế? – Mai Anh tính ngăn nhỏ
Kệ nó đi, nó vẫn chưa tỉnh hẳn đâu – nó nói – Đi thôi, đừng để mọi người chờ
.
- Hóa ra là ở đây… – vừa mới nghe Đức kể chuyện ban nãy, Hải chạy vội đi tìm nhỏ. Chạy mấy vòng quanh resort, mãi Hải mới nhìn thấy Phương đang ngồi bần thần trên 1 chiếc ghế nhìn ra biển
.
Uống chút chanh mật ong ấm này đi… em sẽ thấy đỡ hơn đấy – Hải đưa cho Phương cốc nước vừa mới đi mua
Cám ơn anh – nhỏ ngước lên nhận lấy
Có muốn đi loanh quanh không? Anh dìu em đi – Hải ngồi xuống cạnh nhỏ
… - nhỏ lắc đầu
Không cần phải sợ đâu… bây giờ tất cả đều ổn rồi mà… yên tâm đi – Hải quàng tay lên vai nhỏ, vỗ nhẹ an ủi
Thật sự là em rất sợ… Em nghĩ là không thể gặp được mọi người nữa rồi… Chân tự nhiên bị chuột rút rồi co lại, rất đau, em không thể cử động được… sợ…sợ lắm… - nhỏ giọng như nghẹn lại khi nhớ lại chuyện ban nãy
Đừng nhớ tới những chuyện đau buồn nữa… quên hết đi – Hải ôm chầm lấy nhỏ
Em sẽ cố - nhỏ khá bất ngờ
Cô gì ơi… cô có thấy Nhật Phương đanh đá hằng ngày đâu không? – Hải với với
Anh… bảo ai đanh đá hả? – nhỏ đấm vào ngực Hải
Ai da… mạnh tay vậy? Thế để anh hỏi lại
Cho anh 1 cơ hội đấy
Có ai thấy bà xã bé nhỏ của tôi đâu không?
Ai… ai.. là bà xã bé nhỏ của anh chứ? – nhỏ đỏ mặt quay đi chỗ khác
Hay là vợ yêu?
Anh… đừng nói luyên thuyên nữa...
Ừ thì thôi. Vậy thì Nhật Phương xinh đẹp, Nhật Phương duyên dáng, Nhật Phương hiền lành, Nhật Phương hiền thục, Nhật Phương đảm đang, Nhật Phương là tuyệt sắc giai nhân… được chưa? – Hải làm mấy điệu bộ đáng yêu
Dẻo miệng quá đi – nhỏ cười
Em vui là được rồi! Mình đi ăn chút gì đi, anh hơi đói
Cũng được – nhỏ gật đầu
Đi thôi – Hải đỡ nhỏ dậy
.
Thấy chưa? Em nói là 2 người đó có tình ý với nhau mà! – mấy đứa chúng nó chui ra từ bụi rậm
Đúng là chỉ có Hải mới có thể làm cho Phương vui được – Đức nói
Trông ngố ngố vậy mà dỗ gái cũng dày dặn kinh nghiệm lắm! – Trí têm vào
Khi nào thì tỏ tình nhỉ? – Mai Anh tò mò
Mà có ai thấy Trang, Đạt, Chi với anh Long đâu không? – nó ngó nghiêng
Chịu... chắc là kiếm chỗ nào bày tỏ trái tim rồi – Huy nói
Hắt xì hơi… - Trang với Đạt cùng hắt hơi
Chiều hôm đó cả lũ rủ nhau đi thả diều rồi đi tắm biển. Chỉ có Phương với Hải thì ngồi trong vườn, Hải giải thích cho nhỏ về cái phần mềm anh đang thực hiện và nhỏ có vẻ là… chẳng hiểu gì cả.
3 hôm ăn chơi xả láng ở Phú Quốc kết thúc, ngày mai phải trở lại đi học nên hôm nay mọi người phải về lại Sài Gòn mặc dù ai cũng tiếc nuối cả.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
