Chương 45: Em Tin Lời đó Sao?
Tin nhắn giữa cô và Vương Lộc vẫn dừng lại ở cuộc gọi thoại tối qua.
Là cô gọi cho anh, bảo anh đến đón.
Suốt cả đêm, anh không nhắn lại một chữ, cũng không gọi một cuộc nào.
Thẩm Nghi cảm thấy khó hiểu. Dù hôm qua anh không đến đón, thì cũng không đến mức im lặng hoàn toàn như vậy.
Cô gọi cho anh, nhưng không ai bắt máy.
Đang định nhắn tin hỏi, thì điện thoại hiện lên một tin nhắn.
Là Chu Tùng Cẩn: “Em đi rồi?”
Chắc là dì Sài nói với anh.
Thẩm Nghi thở phào nhẹ nhõm, nhắn lại: “Tối qua tôi uống say, làm phiền anh rồi, thật xin lỗi.”
“Không sao.” Anh đáp lại rất nhanh.
Thẩm Nghi ngập ngừng vài giây, rồi lại gõ thêm một câu: “Tối qua anh có nhìn thấy bạn trai tôi không?”
Lần này đối phương im lặng mấy phút, chỉ trả lời ba chữ: “Không chú ý.”
…
Nhà Vương Lộc cách đây không xa. Thẩm Nghi đến trước cửa, gõ vài tiếng nhưng bên trong không có động tĩnh gì.
Cô nhập mật mã mở cửa bước vào, trong nhà không có ai. Vương Lộc không có ở đó.
Nhìn qua tình hình, có vẻ anh không về nhà từ tối qua.
Sáng sớm thứ Bảy, anh có thể đi đâu?
Thẩm Nghi ngồi xuống ghế sofa, vừa lo lắng không biết Vương Lộc ở đâu, vừa nghĩ xem nên giải thích với anh thế nào chuyện tối qua ngủ lại nhà Chu Tùng Cẩn.
Vương Lộc mãi đến gần trưa, gần mười hai giờ mới lững thững về.
Vừa mở cửa, nhìn thấy Thẩm Nghi đang ngồi trong nhà thì sững người vài giây, sắc mặt tối lại thấy rõ.
Thẩm Nghi thấy anh có vẻ mệt mỏi, tinh thần uể oải, nét mặt khó đoán, liền đứng dậy đi tới: “Anh đi đâu vậy?”
Vương Lộc không trả lời, chỉ khép cửa, lách người đi ngang qua cô rồi ngồi xuống ghế, mặt lạnh như băng.
“Anh tối qua... có đến đón em không?” Cô chỉ nhẹ nhàng hỏi, không mang chút trách móc, nhưng Vương Lộc lại ngẩng lên nhìn cô, giọng đầy gai góc “Có. Nhưng em lại lên xe người khác.”
Thẩm Nghi khựng lại: “Anh... nhìn thấy à?”
“Không thì sao?”
“Em say quá, đầu óc không tỉnh táo...”
“Đúng, em say rồi, em vô tội, nằm trong lòng anh ta, để mặc anh ta bế lên xe cũng chẳng phải lỗi của em.” Giọng điệu Vương Lộc chua chát, đầy mỉa mai.
“Vương Lộc...”
Anh gắt lên cắt lời: “Em ngủ với anh ta rồi à?”
Thẩm Nghi chết lặng vài giây, không ngờ anh có thể trực tiếp hỏi như vậy, toàn thân run lên vì giận.
Hai người rơi vào im lặng đầy căng thẳng.
Một lúc sau, cô cố nén cảm xúc, lạnh lùng đáp: “Anh ấy chỉ không biết địa chỉ nhà em nên mới đưa em về nhà anh ấy.”
Vừa nghe câu trả lời đó, vẻ mặt căng thẳng và tức giận suốt cả đêm của Vương Lộc có chút dịu lại, nhưng sắc mặt vẫn âm trầm, trầm giọng: “Em tin lời đó sao...”
“Tại sao không?”
Vương Lộc ngồi thẫn thờ trên ghế, cười khổ.
Thẩm Nghi chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi ngược lại: “Nếu anh thấy em rồi, tại sao không đến đưa em đi?”
Vương Lộc khựng lại, cụp đầu xuống, giọng đầy uất nghẹn và bất lực, bật cười chua chát: “Chu Tùng Cẩn là ai? Còn anh là ai? Anh có thể giành người từ tay anh ta sao?”
“Em là bạn gái anh! Em có quan hệ gì với anh ta chứ?!” Thẩm Nghi nâng giọng, mang theo tiếng nghẹn ngào, nói rõ từng chữ.
Vương Lộc ngả người ra sofa, không biết nghĩ tới điều gì, hai vai khẽ run lên, bật cười giễu mình.
Thẩm Nghi nhìn dáng vẻ chán nản của anh, cô chưa từng nhận ra, thì ra Vương Lộc cũng có thể tồi tệ như vậy.
Bên ngoài trời nắng nhẹ ấm áp, nhưng cô lại thấy căn phòng này ngày càng lạnh lẽo.
Không còn gì để nói, cô đứng dậy định rời đi.
Ngay khi tay chạm vào tay nắm cửa, phía sau vang lên tiếng bước chân vội vã, cô bị ai đó kéo mạnh vào lòng.
Vương Lộc từ phía sau ôm chặt lấy cô, vùi mặt vào cổ cô, giọng nghẹn ngào: “Xin lỗi.”
“Xin lỗi, lúc nãy anh xúc động quá.”
Sắc mặt Thẩm Nghi dịu lại, khép mắt, để mặc anh ôm, nghe anh lặp lại lời xin lỗi với vẻ gấp gáp.
Từ lúc về đến giờ, cảm xúc của Vương Lộc cứ lên xuống thất thường.
Anh dụi mặt vào cổ cô thân thiết, trên người có mùi rượu nhè nhẹ... xen lẫn một mùi hương xa lạ.
Thẩm Nghi cảm thấy có điều gì đó không đúng, liền hỏi: “Tối qua anh đi đâu?”
Người phía sau khựng lại, nhưng rất nhanh lại áp môi lên vành tai cô, thì thầm: “Anh đi uống với bạn.”
Một lát sau, anh như nhớ ra điều gì, bực bội nói thêm “Tận mắt thấy bạn gái mình lên xe người đàn ông khác, ai mà chẳng điên lên. Em phải thông cảm cho anh uống say.”
Nghe câu này, Thẩm Nghi bỗng thấy áy náy, quay lại ôm lấy anh, khẽ nói “Xin lỗi, để anh lo lắng rồi.”
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
