Chương 28: Thân Phận
Thẩm Nghi cầm điện thoại, còn đang do dự có nên gọi hay không thì cánh cửa lớn phía sau chậm rãi mở ra.
Từ bên ngoài, ba người bước vào.
Cánh cửa khẽ mở rồi khép lại, mang theo từng cơn gió lạnh ùa vào phòng khiến người ngồi ở những bàn tiệc gần đó không khỏi ngoái đầu nhìn.
Thẩm Nghi cũng theo ánh mắt mọi người nhìn về phía đó.
Đi đầu là Trợ lý Từ, người đã nói chuyện với Trần Duệ lúc trước.
Phía sau anh ta là hai người đàn ông.
Nổi bật nhất trong số đó là một người dáng cao ráo, thân hình thẳng tắp.
Bộ âu phục được cắt may tinh xảo càng tôn lên khuôn ngực rộng, vòng eo thon và đôi chân dài.
Bước chân vững chãi, chậm rãi nhưng đầy uy lực.
Cơn gió lạnh từ bên ngoài thổi tung vạt áo vest của anh, hòa cùng nhịp bước chân vững chãi, lướt qua đám đông với một khí thế trầm ổn mà lạnh lùng.
Nếu không phải Chu Tùng Cẩn, thì còn ai vào đây nữa.
Người đàn ông trẻ đi sau anh, xách theo một chiếc cặp tài liệu, có lẽ là trợ lý riêng.
Ánh mắt Thẩm Nghi vẫn dõi theo Chu Tùng Cẩn từ cửa lớn đi về phía bàn chính, tim bỗng đập nhanh hơn hẳn, gương mặt cũng nóng bừng lên không rõ vì sao.
Tới khi lấy lại tinh thần, cô mới kinh ngạc nhận ra mấy vị cổ đông ngồi ở bàn chính đều đã đứng dậy bắt tay với anh.
"Chu tổng!!"
Quý Minh Hách giọng nói cao hẳn lên tám bậc, tỏ rõ sự vui mừng: "Ngọn gió nào đưa cậu đến đây vậy?"
Chu Tùng Cẩn lịch sự gật đầu với ông ta, trước tiên đưa tay bắt tay với vị phó thị trưởng ngồi ghế chủ tọa.
"Thị trưởng Lương."
"Chu Tùng Cẩn! Cậu nhóc này, đến sao không báo trước một tiếng?"
Phó thị trưởng Lương tầm sáu mươi tuổi, thấy anh đến cũng vui vẻ đứng dậy bắt tay.
Chu Tùng Cẩn cười nhẹ: "Nghe nói môi trường trên đảo Thanh Lãng rất tốt, vừa hay dự án bên tôi đã kết thúc, muốn tìm một nơi nghỉ ngơi. Không ngờ lại đúng dịp các ngài tổ chức lễ khởi động dự án."
Mọi người ngồi xuống lại, Quý Minh Hách cười nói: "Chu tổng vừa thu mua MJ, đúng là nên nghỉ ngơi một chút!"
Có người tiếp lời: "MJ là một trong những công ty bất động sản hàng đầu trong nước, mấy năm gần đây còn phát triển rất mạnh ở thị trường quốc tế. Chu tổng tuổi trẻ tài cao mà đã thâu tóm MJ trong một nước đi, đúng là có khí phách, y như ba cậu năm xưa!"
Chu Tùng Cẩn nghe vậy chỉ mỉm cười nhạt.
Phó thị trưởng Lương lắc đầu cười: "So với ba cậu, cậu còn xuất sắc hơn."
Chu Tùng Cẩn cười nhẹ: "Thị trưởng Lương quá khen rồi."
Sự náo nhiệt ở bàn chính nhanh chóng lan rộng, khiến cả sảnh tiệc xôn xao.
Vài nhà sáng lập doanh nghiệp nhỏ ngồi bên cạnh bàn Thẩm Nghi không nhịn được bàn tán.
"Đó chính là người thừa kế của Tập đoàn An Hạ?"
"Bây giờ đã là người đứng đầu rồi. Ba anh ta - Chu Hành Tĩnh, dù vẫn còn giữ chức chủ tịch hội đồng quản trị nhưng nghe nói gần như không can thiệp vào chuyện công ty nữa."
"Chu Tùng Cẩn trông chỉ ngoài ba mươi tuổi vậy mà ngay cả phó thị trưởng cũng phải đứng dậy bắt tay."
"Tập đoàn An Hạ là doanh nghiệp dẫn đầu ở Cẩm Thành, nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả thành phố. Đừng nói là phó thị trưởng, dù là thị trưởng cũng phải nể mặt vài phần."
Thẩm Nghi nghe những lời bàn tán này, đột nhiên nhớ lại vài phút trước, cô còn lo lắng việc anh tự tiện đến dự bữa tiệc sẽ khiến anh khó xử.
Bây giờ xem ra, chính cô đã nghĩ nhiều rồi.
Chu Tùng Cẩn là ai chứ?
Nghĩ vậy, cô khẽ bật cười tự giễu.
…
Vì sự xuất hiện của Chu Tùng Cẩn, bữa tiệc kéo dài thêm nửa tiếng.
Đến khi tàn tiệc, đã hơn mười giờ tối.
Chu Tùng Cẩn đi bên cạnh phó thị trưởng Lương, khi ngang qua chỗ của Thẩm Nghi và Trần Duệ, anh mới như vừa phát hiện ra sự hiện diện của họ, chủ động bước tới bắt tay Trần Duệ trước mặt mọi người.
"Trần tổng."
Trần Duệ lập tức hiểu ý, bắt lấy tay anh, hai tay siết chặt "Chu tổng, lâu rồi không gặp."
Quý Minh Hách bên cạnh kinh ngạc hỏi: "Chu tổng, hai người quen nhau?"
Trần Duệ vội cười đáp: "Tháng trước, tôi vừa nhận một dự án chuỗi cửa hàng đồ uống dưới trướng Chu tổng."
Phó thị trưởng Lương đứng giữa hai người, quan sát Trần Duệ một lúc rồi cười nói "Hóa ra là bên hợp tác của Chu tổng."
Chu Tùng Cẩn nhìn Quý Minh Hách, mỉm cười nhạt "Nghe nói Trần tổng cũng là bên hợp tác của Quý tổng, vài tháng trước đã thắng thầu dự án quảng bá du lịch đảo Thanh Lãng?"
Giọng điệu của anh nhẹ nhàng, chỉ như một câu hỏi đơn thuần, nhưng sắc mặt Quý Minh Hách lại trở nên khó xử thấy rõ.
Ông ta còn chưa biết nên trả lời thế nào thì đã nghe phó thị trưởng Lương hào hứng nói "Vậy sao?!"
Ông vỗ nhẹ lên vai Trần Duệ, khích lệ "Làm cho tốt vào, phải đưa thương hiệu du lịch đảo Thanh Lãng vươn xa. Không chỉ để người dân Cẩm Thành biết đến, mà còn phải tạo tiếng vang trên toàn quốc!"
Trần Duệ vui mừng gật đầu liên tục: "Vâng, vâng, vâng!"
Câu nói này vừa thốt ra, Quý Minh Hách nào còn dám nói gì nữa, chỉ có thể liếc mắt nhìn con rể tương lai của mình đứng phía sau.
Dự án này, xem như hoàn toàn thất bại rồi.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
