Chương 1: Tái Ngộ
Khi Chu Tùng Cẩn bước ra từ phòng bao cao cấp, anh tình cờ va phải một người đàn ông trung niên.
Người đàn ông kia thoáng sững sờ trong giây lát, sau đó lập tức mỉm cười cúi người, bước lên bắt tay anh “Chu tổng! Trùng hợp quá, ngài cũng dùng bữa ở đây sao?!”
Chu Tùng Cẩn cảm thấy có chút xa lạ với ông ta, nhưng vẫn lịch sự đưa tay bắt nhẹ và khẽ gật đầu.
Người đàn ông vốn là kẻ lão luyện trong giao tiếp thương trường, không hề che giấu ý đồ muốn kết thân, nhiệt tình mời mọc “Ngài có muốn qua bàn của chúng tôi ngồi không? Nhân tiện... ha ha, mọi người cùng trò chuyện một chút.”
Ông ta giơ tay chỉ về phía một nhóm người đang ngồi hai bên bàn dài trong phòng bao, âm nhạc sôi động ánh đèn mờ ảo.
Ánh mắt Chu Tùng Cẩn thoáng lướt qua họ, vừa định từ chối một cách khéo léo thì ánh nhìn đột nhiên dừng lại nơi góc bàn, trên một bóng hình mặc áo sơ mi xanh.
Bóng dáng ấy vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Đồng tử lạnh nhạt của anh bỗng rung động mạnh mẽ.
“Tiệc liên hoan của bộ phận?” Anh bình thản thu lại ánh mắt.
“Đúng vậy, chỗ này gần công ty chúng tôi. Hôm nay vừa kết thúc một dự án, tôi dẫn mọi người ra ngoài ăn mừng. Không ngờ lại gặp ngài ở đây.”
“Được.” Anh đáp.
Sự đồng ý đột ngột khiến người đàn ông trung niên ngạc nhiên không kịp trở tay.
Không ngờ anh lại nhận lời một cách dứt khoát như vậy.
Người đàn ông trung niên có chút bất ngờ lẫn vui sướng, vội nở nụ cười rạng rỡ hơn, dẫn anh đến bàn của công ty mình.
Thẩm Nghi ngồi trong góc khuất nhất, khuỷu tay bị nữ đồng nghiệp bên cạnh phấn khích thúc nhẹ “Này này, nhìn xem sếp dẫn ai đến kìa?”
Đồng nghiệp xung quanh đều tò mò quay đầu lại, chỉ thấy Trần Duệ đang khúm núm cúi đầu dẫn theo một người đàn ông bước tới.
Người đàn ông mặc bộ vest đen cắt may vừa vặn, màu sắc trầm lạnh nhưng sang trọng, toát lên khí chất cao quý mà không phô trương.
Bộ vest tôn lên dáng người cao ráo của anh, cánh tay dài nhẹ nhàng đong đưa khi bước đi, dáng vẻ trầm ổn thư thả.
Dù ánh sáng trong nhà hàng rất mờ, người ta vẫn dễ dàng nhận ra khuôn mặt thanh tú, điềm tĩnh bên dưới mái tóc được chải chuốt kỹ lưỡng.
Vài nữ đồng nghiệp trẻ liếc mắt ra hiệu cho nhau, chỉ riêng Thẩm Nghi thoáng chốc gương mặt đanh lại nhìn không ra biểu tình.
Cô hơi nghiêng người, quay đầu, cố gắng giảm bớt sự hiện diện của mình.
Trần Duệ đi đến đầu bàn, vỗ tay, giọng lớn tiếng “Nào, để tôi giới thiệu một chút.”
Ông ta chỉ vào người đàn ông bên cạnh “Chu Tùng Cẩn, Chu tổng, CEO của Tập đoàn An Hạ.”
An Hạ...? Chu Tùng Cẩn...?
Mọi người trên bàn lặng đi một hơi.
Tập đoàn An Hạ là doanh nghiệp nhà nước hàng đầu, hoạt động trong các lĩnh vực thương mại, văn hóa, bất động sản và tài chính.
Trung tâm thương mại An Hạ, nơi có nhà hàng âm nhạc này, chính là địa bàn của họ.
Cái tên Chu Tùng Cẩn không xa lạ trong giới kinh doanh.
Con trai duy nhất của Chu Hành Tĩnh - nhà sáng lập và chủ tịch Tập đoàn An Hạ, đồng thời là người kế nhiệm hiện tại của tập đoàn. Năm ba mươi tuổi, anh đã lọt vào danh sách tỷ phú toàn cầu của Forbes.
Một nhân vật huyền thoại như vậy xuất hiện trước mắt, cả bàn tiệc tức thì trở nên gượng gạo.
Các nữ đồng nghiệp cố che giấu niềm phấn khích, thì thầm cười nói với nhau.
Trần Duệ mời Chu Tùng Cẩn ngồi vào vị trí ban đầu của mình, còn ông ta lách sang bên cạnh ngồi bên trái anh, không ngừng niềm nở giới thiệu từng người có chức vụ cao trong công ty.
Chu Tùng Cẩn kiên nhẫn lắng nghe, lịch sự gật đầu.
Thẩm Nghi ngồi cách anh một dãy, giữa họ là bảy tám người, ánh sáng trong phòng nhạt nhòa, nhạc nền ồn ã, tiếng người huyên náo.
Từ khi Chu Tùng Cẩn ngồi xuống, các đồng nghiệp quanh bàn lập tức chẳng còn tâm trí quan tâm đến đồ ăn trên bàn, ai nấy đều vểnh tai, cố nghe rõ cuộc đối thoại giữa sếp của mình và vị Chu tổng kia.
Chỉ riêng Thẩm Nghi cắm cúi ăn uống, ánh mắt không hề liếc qua dù chỉ một lần.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
