Chương 23: Hoắc Thiên lân

Tập đoàn Hoắc thị

Hoắc Khải Địch đem mẹ và hai đứa bé mang tới công ty ở, nguyên nhân là

nơi này so với Hoắc Công quán an toàn hơn, lầu dưới chính là phòng làm

việc..tầng chín chín là có hơn ba trăm mét vuông 'phòng cho tổng

thống', bên ngoài có có vườn hoa to, ở nơi này, chính là không trung

người muốn phi vào cũng không vào được.

Đi lên tầng chín chín cần phải đi thang máy chuyên dụng của tổng giám

đốc , mà cá thang máy bắt đầu từ hôm nay là các Phó tổng khác cũng không thể dùng, chỉ có gia đình Hoắc thị mới đi vào được. Sau khi lên tầng

chín chín phải dùng mười đầu dấu vân tay mới có thể mở, cái này chỉ có

thể là dấu vân tay của Hoắc Khải Địch và Hoắc phu nhân, còn vân tay của

những người khác là không mở được khóa cửa tầng chín mươi chín này . Cho nên, nơi này là tuyệt đối an toàn.

Tập đoàn Hoắc thị là rõ ràng tăng cường thêm nhiều người gác cổng ,khách hàng đi vào tập đoàn , đều cần nghiêm khắc kiểm tra.

Trong một buổi chiều Hoắc Khải Địch liền giải quyết tất cả mọi việc , có thể thấy được anh là cỡ nào coi trọng an toàn của hai bảo bảo .Đứa bé

của Hoắc thị , đều là Vô Giới Chi Bảo, so với Phỉ Thúy dạ minh châu còn

trân quý gấp một vạn lần!

Mẹ con Hoắc thị đối với hai đứa bé đều là yêu thích và coi trọng, khiến A Hương đang treo một tảng đá ở trong lòng cũng được kéo xuống . Lão đại

trước khi đi còn đặc biệt giao phó: nếu như Hoắc Khải Địch đối với con

không tốt, sẽ để cho A Hương mang theo hai đứa bé rời đi!

Bây giờ nhìn lại, lão đại lo lắng là dư thừa.

"Mẹ, con quyết định hiện tại không giới thiệu hai đứa nhỏ ra bên ngoài

." Hoắc Khải Địch nghiêm túc ngồi xuống xùng mẹ nói chuyện.

"Tại sao vậy? Con có con, đây là chuyện rất vui mừng nha, mà mẹ đã chuẩn bị buổi tiệc rồi, con là bởi vì mẹ của bọn nhỏ không có trở lại sao?

Này không sao á..., có con nít là tốt rồi, Phạm Hiểu hiểu trở lại không

trở lại cũng không sao, cái này không ảnh hưởng đến yến tịch." Hoắc phu

nhân cả một buổi chiều đều là mặt mày hớn hở .

"Mẹ, lần này mẹ nhất định phải nghe con, chuyện đứa nhỏ con kiên quyết

không thể để lộ ra bên ngoài !" Hoắc Khải Địch lần này rất kiên trì.

"Tại sao vậy?" Hoắc phu nhân không hiểu rồi, bộ mặt nghi ngờ.

"Con có đạo lý của con , mẹ, người chỉ cần chăm sóc tốt cho hai đứa bé

là được, nếu như cần mở tiệc giới thiệu hai đứa bé ,thì phải thông báo

trước với con ...con sẽ phái hộ vệ đi theo, con xin mẹ tận lực mang bọn

nhỏ chơi ở nhà , tầng chót ở chỗ này so với Hoắc Công quán rộng rãi hơn , vườn treo hồ bơi đều có, hơn nữa nơi này đặc biệt an toàn."

"Cũng tốt,đứa bé của Hoắc thị ngàn vạn đừng xảy ra chuyện gì ngoài ý

muốn, hai bảo bảo nhà chúng ta rất đáng giá, mẹ lần này nghe lời con."

Hoắc phu nhân nhớ tới chuyện tình lãnh Tiểu Điệp , tâm liền rụt rè, cái

đó lãnh Tiểu Điệp thường nửa đêm ở trong phòng ngủ của Hoắc Khải Địch đi đi ,đi lại, như U Linh.

—— ——

A Hương vừa tắm cho hai đứa bé bướng bỉnh xong , thì hai đứa bé hi hi ha ha chạy ra phòng tắm, chui vào thư phòng của Hoắc Khải Địch.

"Cha, tối nay con muốn cùng cha ngủ a, (^---^) hì hì." Tiểu bảo bảo

Hồng hào đặc biệt đáng yêu như tinh linh, con ngươi linh động chuyển

một cái cũng khiến người ta cảm nhận được bé là một tiểu quỷ nhỏ.

"Cha, con cũng vậy muốn cùng cha ngủ, hắc hắc, " con nguơi giảo hoạt của Đại Bảo chớp động tính kế.

"Đến đây đi, chúng ta đi ngủ, ha ha. . . . . ." Hoắc Khải Địch lập tức tắt máy, dắt hai đứa bé đi ra ngoài thư phòng.

Trên giường lớn, Hoắc Khải Địch cùng hai đứa bé ở trong chăn chơi chơi

trốn tìm, mệt mỏi đầu anh đầy mồ hôi, hai đứa bé cười nghiêng ngửa. . . . . .

"Cha, cha so với mẹ còn biết chơi , mẹ cũng làm cho chúng con chui chăn

bông, cha chúng con yêu cha a——(^---^) hì hì, chúng ta bắt đầu ngủ

sao."

Hai đứa bé đem Hoắc Khải Địch chơi đùa đầu đầy mồ hôi xong, hai người

bọn họ bắt đầu tắt đèn ngủ. Hai cái tên Tiểu Gia Hỏa này, quả thật

quá"Hư" rồi, mỗi lần cũng làm cho Hoắc Khải Địch chui vào trong chăn như "Con chuột" .

Hoắc Khải Địch từ phòng tắm tắm đi ra ngoài, bọn nhỏ đã ngủ rồi. Nhìn

hai tiểu thiên sứ đáng yêu nghịch ngợm này , hốc mắt Hoắc Khải Địch ướt

át, hạnh phúc, giống như cách anh càng ngày càng gần.

Hiểu Hiểu, em đang ở đâu? Em trở lại đi, nhìn đến con tôi liền nhớ em

rất mãnh liệt . Chính tôi đã gửi tin nhắn vào số máy kia của em , hôm

nay tôi một mực gọi cái số kia cho em, lúc đang gọi tôi liền cầu nguyện ông trời có thể làm cho em mở máy, tôi khát vọng nghe âm thanh của em . Tôi đặt tên cho Đại Bảo là —— Hoắc Thiên lân, Tiểu Bảo gọi là —— Hoắc

Thiên kỳ.

Hai đứa bé này mới một tuổi rưỡi mà thông minh tương đương với đứa bé

bốn tuổi , thể chất siêu tốt. Hiểu Hiểu, tôi hiểu biết rõ em gặp khó

khăn, em mở máy đi, chúng ta cùng nhau đối mặt khó khăn. Mặc kệ em mở

máy không mở máy, mỗi ngày tôi đều sẽ gửi tin nhắn cho em nói cho em

biết tình huống lớn lên của các con, tôi sẽ không kết hôn, tôi chờ em

xuất hiện, em chính là vợ của tôi, Hiểu Hiểu, em xuất hiện đi, tôi van

em. . . . . .

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.