Chương85: Giấc mơ không có anh

Trời

tối rồi sao?

Cả

ngày nhốt mình trong phòng, không quan tâm đến thời gian, thế mà thoáng cái đã

tối.

Màu

tối u buồn, những vì tinh tú thắp sáng đẹp lộng lẫy

Ánh

đèn đường yếu ớt hắt vào trong phòng qua khe cửa sổ thành một vệt dài

Thiên

Anh mệt nhoài đưa tay với lấy điện thoại để xem giờ.

thở dài : Đã hơn 9h rồi

ngủ lâu thế ư? Vy đâu rồi? Sao không có nhà.?

lười biếng ngồi dậy. Hay tay rang lên trời mệt mỏi. Bàn tay chạm vào không

trung như muốn níu kéo một thứ gì đó, bỗng nhiên nước mắt lại rơi. Nước mắt

không màu mà mặn đắng.

Ai

bảo nước mắt không màu nào?

Thật

ra nước mắt có nhiều màu lắm mà con người ta không nhìn thấy đó thôi.

Bây

giờ, nước mắt của cô đang có màu đau thương

Gần

một tuần nay, anh chưa liên lạc với cô, thật sự thì anh đã lãng quên cô rồi

sao?

Đang

suy tư, bỗng điện thoại cô đổ chuông. Là Thiên Kỳ gọi, cô bắt máy luôn không

cần nghĩ ngợi

Em nghe – Cô nói

với giọng khàn khàn

Em khóc à? – Anh cảm

nhận được giọng nói ấy có “mùi vị” gì, anh hỏi cô, xót xa

Sao anh nghĩ là

em khóc chứ? Hic hic – Cô cố cười

Nghe giọng em là

anh biết, lại có chuyện gì hả? – Anh lo lắng hỏi, cô bên này không thể nhìn

thấy được đầu dây bên kia anh đang nhíu mày nghĩ ngợi nhiều

Em không sao mà?

Anh gọi em có chuyện gì? – Cô cười trừ, lảng tránh bằng câu hỏi khác

Em ra bờ hồ cạnh

nhà đi, anh muốn gặp em, xem em gái của anh thế nào nào? – Anh cười, cô giật

mình lúng túng, mơ hồ hỏi

Ơ, giờ này anh

phải ở bên Mỹ chứ, sao anh lại ở đây, gặp em thế nào được?

Em không muốn gặp

anh chứ gì? – Anh vờ giận dỗi

Đâu có, anh đợi

em 5 phút em ra liền nhé! – Cô cười vui vẻ rồi lịch sự chào anh và cúp máy.

Tiếng

tút tút sau đó là tiếng thở dài hời hợt của cô. Cô chuẩn bị rất nhanh rồi đi ra

bờ hồ gặp anh

Gió

thổi vi vu, ánh trăng vàng rực rỡ nhẹ nhàng soi gương dưới mặt hồ đang gợn sóng

nhẹ.

Tiếng

cười nói xôn xao, đâu đó có những cô cậu học sinh ngồi cạnh nhau nói về chủđề

gì đó, à hình như về chủ đề “tiểu thuyết tình yêu”.

bước qua, nghe thoang thoảng được vài câu nhưng nó lại in sâu vào trong tâm cô “

Tiểu thuyết tình yêu là những câu chuyện dài lãng mạn nhưng có phần bi đát,

nhất là cặp đôi nhân vật chính, nếu không cẩn thận là họ mất nhau như chơi…”

phải cô cũng giống như vậy không? Có phải cuộc đời cô cũng như một cuốn tiểu

thuyết nào đó không? Lênh đênh và bi đát!

Liệu

cô có thể trải qua nhưng nỗi đau đến thấu vào xương tủy, nỗi đau ăn mòn con tim

cô không?

bật cười ngây dại rồi lại bước đi

Trong

ánh đèn vàng mập mờ, hàng cây ngả bóng đen che lấp tầm nhìn. Cô nheo mắt khi

nhận ra, anh đang ngồi trên chiếc ghế đó, chiếc ghế có cả tên của hai người “Song

Anh”

Sao

trông anh có vẻ cô độc vậy, người con gái kia đâu rồi, sao anh không đi cùng cô

ta.

Anh

lặng im ngồi đó, cây cỏ cũng ngừng hoạt động vì khắp người anh tỏa ra bá khí

hết sức lạnh lùng. Mọi thứ xung quanh anh đều lạnh tanh, không cảm xúc

À

ừ? Song Anh, cô gái kia cũng tên Anh mà nhỉ?

Vương

Thiên Anh?

Ồ!~~~~

Thế

nên cái tên Song Anh vẫn tồn tại, chỉ khác là người con gái mang tên Anh đã

được người con gái mang tên Anh khác thay thế.

Thật

đáng buồn cười.

quay mặt đi, không để ánh mắt mình dõi theo anh nữa, cô đi về hướng khác rồi

tìm đến chỗ hẹn với Thiên Kỳ.

thầm nhủ “Có phải tối nào anh cũng ngồi ở đó không?”

A

kia rồi, Thiên Kỳ đang đứng cạnh bờ hồ phía nam, anh đang ngắm nghía khung cảnh

xung quanh lâu ngày không được ngắm. Ánh mắt anh ánh lên nhiều thứ cảm xúc khó

tả

Bàn

tay anh siết nhẹ vào thành bờ hồ, rồi cúi cúi đầu xuống, cũng muốn soi gương

giống ánh trăng kia.

Anh, anh chờ em

lâu chưa? – Cô len lén chạy đến, vỗ vai anh làm anh giật mình ngoái đầu lại

cười cười nói nói

Em muốn hù chết

anh đấy à?

Em đâu xấu tính

như anh đâu mà! – Cô chun mũi chọc ghẹo anh

Á, lâu không gặp

em dám lên mặt với anh hả? Em được lắm nhá – Anh véo má cô, hai tay lắc lắc

gương mặt bầu bĩnh, gương mặt ấy vẫn thế, vẫn bầu bĩnh và xinh đẹp, chỉ là ánh

mắt ấy có vẻ buồn đi hơn trước rất nhiều, mặc cho cô có cười tươi thế nào nhưng

anh vẫn nhìn thấy được tâm trạng của cô qua ánh mắt ấy

Em có chuyện buồn

gì đúng không? – Anh thôi đùa, nhẹ giọng hỏi cô. Cô hơi gượng cười, nhíu mày

nhìn anh

Em vẽ chữ “buồn”

trên mặt sau mà anh lại hỏi em như vậy?

Không, anh nhìn

vào mắt em – Anh điền đạm nói

Người ta nói em

có ánh mắt buồn mà, anh quên rồi hả? Cả mẹ cũng nói vậy, cho nên em vui thì mắt

em vẫn buồn, thế thôi mà anh cũng…- Cô bĩu môi, lôi ra lí sự cùn

Em không muốn nói

thì thôi vậy, mà em đã chuẩn bị xong hết chưa? – Anh hỏi

Chuẩn bị gì ạ? –

Cô ngơ ngác hỏi

Anh

nhìn cô cười, cốc nhẹ lên trán cô, cô kêu đau, anh nói

Chuẩn bị đồ đạc

đi du học này

À – Cô thốt lên,

xoa xoa mũi – Em chuẩn bị xong rồi

Vậy thì hết tuần

này đi luôn nhé, anh chuẩn bị vé hết rồi

Dạ vâng. – Cô nói,

trong chất giọng có chút luyến tiếc

Mà em có cần anh

đến đó cùng không? Sợ một mình em lại không sống được lâu? – Anh cười đùa,

nhưng hàm ý của anh chứa đựng nhiều thứ quan tâm không nói thành lời

Em sống một mình

quen rồi anh à? – Cô cười buồn buồn và nỏi tiếp – Vả lại anh còn nhiều việc

quan trọng cần làm, thời gian đâu mà đi sang đó 4 năm cùng em

Nhưng…- Anh cười,

không biết nói thêm gì

hít thở thật sâu, nở nụ cười tươi, lắc lư tay anh, nũng nịu

Anh, em muốn ăn

kem

Vậy thì…chiến

luôn thôi – Anh cười tươi, nhanh nhảu dắt tay cô đi vào quán kem cạnh đó.

cười đi vừa cười, có lẽ tối hôm nay cô cảm thấy rất hạnh phúc và vui vẻ, quên

hết âu lo, quên cả cái gọi là tình yêu, quên trái tim đang rạn nứt chưa được

băng bó kia, ở bên anh trai, cô thấy vui lắm.

thầm cám ơn cuộc đời đang dành tặng cô một người anh trai tốt như vậy…

Hồi

lâu sau, khi ánh trăng đã tàn, những vì tinh tú cũng đang khuất dạng trả lời

màu đen bí ẩn cho bầu trời, anh đưa cô về nhà

Tối nay anh ở

đâu? Em không nghĩ vì chuyện nhỏ bé này của em mà anh bay từ bên đó về đây đâu

đấy – Cô thầm cười hạnh phúc.

Em gái của anh là

tất cả mà, anh về chuẩn bị giùm em nhiều giấy tờ nhập học bên đó mà, anh sợ em

không biết – Anh vừa cười vừa lái ô tô

Hi, em cảm ơn

anh, thế anh tạm ở nhà em nhớ!

Tất nhiên rồi,

nhà em cũng là nhà anh mà – Anh cười, nụ cười ấm áp, khuôn mặt anh thật đẹp,

thật thanh tú, cô nhìn anh hồi lâu, cười cười làm anh khó hiểu

AAAAAAAA, sao cứ

nhìn anh hoài vậy, có tình cảm với anh à? aaaaa, anh không yêu em gái đâu, ha

ha – Anh cười oai oái lên, chân tay vung loạn xạ

Về đến nhà, cô nhanh nhảu mở cửa xe trước rồi chạy xuống mở cổng cho xe anh vào. Nghe thấy tiếng “két…két…” Vy chạy ra xem, người chưa thấy đâu nhưng giọng đã vang khắp nhà. - Thiên Anh, mày đi đâu giờ mới về? Tao gọi điện còn tắt máy, quân khốn nạn! - Đêm khuya tĩnh mịch, thí chủ phải im lặng để hàng xóm người ta ngủ chứ.! Tao đi cùng anh này này – Thiên Anh cười chỉ chỉ vào xe Thiên Kỳ - Đâu anh nào? – Vì trời tối Vy không nhận ra người ngồi trong xe là ai nên cứ trợn hết mắt lên nhìn nhưng cũng không biết ai với ai - Anh này này? – Thiên Anh cười chêu Vy - Mày thích chết à? Thằng nào cứ nói toẹt ra luôn đi chứ! – Vy cáu kính - Đáng sợ à nha, Vy dám gọi anh là thằng à, em ăn gan hùm rồi phải không? – Thiên Kỳ từ trong xe bước ra, khoanh tay nói, vẻ mặt lãnh đạm của anh làm Vy giật mình - Hihi, anh Kỳ đẹp trai đấy hả? Ôi em cứ tưởng ai, hihi, em xin nhối - Được rồi anh tha nhối cho em – Anh cười híp mắt, rồi cất xe và đi vào trong cùng hai người em Cả đêm hôm đó, Vy với anh Kỳ ngồi chém gió suốt. Còn Thiên Anh mệt nên đi ngủ sớm. Cô vứt điện thoại ở bàn học, chiếc điện thoại màu lạnh giá lặng im đơn độc giữa những tờ giấy xé vụn trên bàn. … - Vy ơi, mai tao phải đi rồi, mày ở lại nhé, nếu thấy cô đơn mày có thể về nhà, khóa cửa lại cho tao rồi cầm hộ tao chìa khóa – Thiên Anh nhìn Vy nói. Vy buồn chán không nói gì, chậm dãi nhìn Thiên Kỳ rồi nhìn sang Thiên Anh. - Vy tính thế nào? Em cũng đỗ đại học mà? – Thiên Kỳ lên tiếng hỏi - Em không học đại học – Vy trả lời - Hihi, thế thì cưới chồng sớm thôi em ạ? Thế có mời anh không đây? – Anh đùa - Em biết là em không mời anh cũng tự đến mà, ha ha – Cô cười - Á, nhóc con – Anh nhào đến véo mũi cô Đợi một lúc sau, Thiên Kỳ có điện thoại, anh ra ngoài nghe điện, Vy mới lên tiếng nói với Thiên Anh - Mày định trốn anh Khánh Anh đúng không? Việc gì mày phải thế? Tao nghĩ mày lên ở lại giành lại anh ấy thì đúng hơn? – Vy bức xúc - Không phải? Du học Pháp là ước mơ từ bé của tao, đây là cơ hội tao không muốn bỏ qua, tao không trốn tránh, tự tao nhường anh ấy cho cô ta đó thôi – Cô mỉm cười, cô nói dối, cô tự thấy mình ngu ngốc lắm. - Mày ngốc lắm! Mà tao nói cho mọi người biết rồi đó, mai mày đi du học – Vy trầm ngâm - Sao mày nói.? Nói làm gì? – Thiên Anh giật mình đứng dậy, nói như quát - Thế chẳng lẽ mày đi mà không cho họ biết sao? Mày âm thầm đi không muốn tạm biệt họ sao? – Vy cáu tiết, cũng đứng dậy nốt Nơi khóe mắt Thiên Anh phủ một lớp sương mờ, tâm hồn cô trống rỗng không biết mình đang nghĩ gì. Từng đợt gió thổi nhẹ như lay động lòng cô. Cô bật khóc, nước mắt chảy dài trên má, chảy vào trong tim… - Tao sợ tao không thể đi được, vì thấy họ, mày biết không? - Thế thì mày ở lại đi, đùng một cái mày đi những 4 năm ai mà chịu nổi – Vy cũng khóc, môi mím chặt đến bật cả máu, hai tay siết lại đau đớn. Vy thương Thiên Anh, không muốn rời xa cô một chút nào hết. Thương cho cô bạn chịu nhiều thiệt thòi, vất vả lắm mới có một tình yêu đẹp đến nỗi ai nhìn vào cũng trầm trồ khen ngợi và thầm ganh tị. Bây giờ cô nói bỏ là bỏ sao? - Tao không biết? Tao xin lỗi, là tao ích kỉ, tao không chịu được cảnh nhìn họ vui vẻ bên nhau đâu, họ sắp thành một gia đình rồi, họ có con kìa, tao không muốn nhìn hạnh phúc của họ để tìm kiếm hạnh phúc của mình trong đó, tao không muốn, không muốn – Cô ôm đầu khóc, ngồi xuống ghế, bàn tay run run nắm lấy mái tóc đã bị vo đến rối tung, trông cô thật đáng thương. - Không đâu, hạnh phúc đó là của mày mà, mày ở lại nhất định có cách giải quyết khác – Vy xót xa nhìn cô bạn khóc nức nở, mặt đỏ bừng đau khổ - Cách nào được đây? Dù thế nào thì đứa bé đó cũng được sinh ra, họ là một gia đình, tao không muốn khi đứa bé ấy lớn lên nó khinh bỉ tao “ à chính cô ta đã khiến cha cháu bỏ mẹ cháu” - Mày đừng nghĩ vậy được không? Tao xin mày đấy, nghe lời tao đi, sẽ có điều tốt hơn mà, mày ở lại đi – Vy nói khẩn khoản như cầu xin - Chứ mày nghĩ tao nên nghĩ thế nào đây? Thôi tao mệt rồi, không muốn đôi co nhiều, tao lên phòng – Cô nói rồi loạng choạng đi lên phòng. Cô khóc ngây dại như một đứa trẻ thơ. Cô ngã gục và…không ai đỡ. Có lẽ thời gian tiếp theo cũng vậy, cô mãi đơn độc như vậy thôi. Tình yêu thật xa xỉ, cô ghét nó, hận nó… Và riêng nỗi buồn đó, lại đưa cô vào giấc mơ… Giấc mơ không có anh. Chỉ có màu đen âm u buồn bã của bầu trời về đêm, chỉ có những nốt nhạc không tên đang loạn nhịp, chỉ có những giọt nước mắt lăn dài mà không ai có thể thấy.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.