Chương70: Một kết thúc buồn liệu có một khởi đầu mới cho người ở lại
Thiên Anh, dậy đi học ko? Muộn rồi, hôm nay lớp mình đổi cô chủ nhiệm mới đấy, nghe nói cô này ghê lắm….- Vy đạp chăn ra khỏi người rồi vội vã dậy
Khổ quá mẹ ơi! Hét nhỏ thôi – Thiên Anh nghe tiếng hét kinh thiên động địa của Vy mà suýt lăn xuống giường, cô dụi dụi tay mắt rồi nhảy phóc xuống giường, vừa chạy vào vscn vừa tranh thủ nhìn đồng hồ. Cả hai chạy vào làm vscn rồi mau chóng chạy xuống dưới
À quên, đợi tao tẹo – Nói xong Vy chưa kịp hỏi gì thì Thiên Anh đã chạy lên phòng rồi
10’ sau…
Xong rồi, đi thôi….- Thiên Anh bước ra với bộ đồng phục nhà trường
Mày chết trong đấy à mà lâu thế? – Vy nhăn mặt
Con điên ! Chết mà tao ra đây được
À ừ nhỉ? Thôi bắt taxi đi – Vy nói rồi gọi taxi
………
Chưa đầy 5 phút xong, cả hai đều có mặt ở trường. Sân trường vắng tanh ko có một bóng học sinh, cổng trường bị khoá nhưng vì bác bảo vệ đã bị nhóm Khánh Anh mua chuộc lên bọn này được ra vào thoải mái, đi học muộn chưa đến nỗi bị đuổi ngay từ cổng trường
May thế, hôm nay lớp 12a1 ko phải đi học, ko tý nữa ông Minh kia hỏi làm sao mà đi muộn ko xót chỗ nào mất – Vy vừa chạy vừa nói
Quan tâm mày quá mà – Thiên Anh cười
Hai đứa chạy lăng xăng trong cái sân trường rộng lớn, mãi mới lên được lớp
Thưa…em…à…em thưa cô…cho em vào lớp – Vy thở hồng hộc, vừa vuốt ngực vừa nói làm cả lớp bật cười, nhìn bộ dạng của cả hai hài ko chịu nổi
Em là Vy, còn em kia là Thiên Anh sao? Đứng ngoài đó cho tôi, tý nữa tôi xử sau – Cô giáo lườm hai đứa rồi quay lại hớn hở với lớp mình
Ủa? Sao giáo viên mới mà biết tên tụi mình? – Thiên Anh ngây ngô hỏi
Chắc điểm danh, mà mồm lũ lớp này như loa phát thanh ấy? Sao cô ko biết được – Vy nói
……….
Mỏi quá ! – Vy vươn tay dài và ngoáp
Mày xin bố mẹ mày cho sang nhà tao ở đi, ở vài bữa thôi cũng được, ở một mình nhiều rồi, tự nhiên thấy chán - Thiên Anh lên tiếng
Tao cũng định ra ở riêng, bố mẹ tao cho phép rồi, giờ ở nhà mày luôn, đỡ tốn tiền mua nhà, haha – Vy cười
Thế là đồng ý rồi hả? Chiều dọn sang luôn đi
Ok luôn !
Hello…
Oái, ai đấy? Giật mình – Thiên Anh giãy nảy lên
Ai đây? – Vy ngó nghiêng vào trong ô tô
Phong? – Thiên Anh nhíu mày khi Phong từ trong ô tô bước xuống, cậu như ánh hào quang toả ra giữa mùa đông giá lạnh, độ đẹp trai của cậu có thể so sánh với Khánh Anh…nhưng non hơn Khánh Anh 1 ít…khiến toàn bộ nữ sinh nhìn thấy đều ngớ người ra vì say nắng
Tên điên này, mày quen à? – Vy bực mình nói với Thiên Anh vì cô nhận ra tên này là tên đã tát mình hôm bữa
Ừ, chỉ vừa biết thôi – Thiên Anh trả lời
Hừ…đi về, hạng người này đừng nên quen – Vy nói rồi kéo theo Thiên Anh đi
Này, nhỏ kia, nói ai là hạng này hạng nọ đấy – Phong lên tiếng
Gì chứ? Hôm đó tôi chưa tính sổ cái tát của cậu đâu nhớ - Vy quay lại lườm
Tát á? Chuyện này là sao vậy? - Thiên Anh ngớ người ko hiểu gì đang xảy ra
Nhìn tên này sao ngứa mắt thế nhỉ? Thôi về đi, ko nói nhiều – Vy nói rồi về thật, Thiên Anh cũng lon ton chạy theo
“ Ko ngờ con nhỏ này lại là bạn của Thiên Anh, phiền phức thật” – Phong cau mày nghĩ rồi gọi với
Này, cô kia…- Phong chạy lên chắn mặt Vy và Thiên Anh – Cô tên gì nhỉ? Cho tôi xin lỗi đi, hôm đó tôi hơi lỗ mãn, là tôi sai? Ok, nếu cô muốn phạt gì tôi chịu – Phong xuống giọng
Ơ hay…quen hay ko mà phạt này phạt nọ, tôi là Vy – Vy nói lạnh
Thiên Anh ! – Phong đưa ánh mắt qua Thiên Anh đề cầu cứu
Ưm…Thôi Vy ơi, có chuyện gì bỏ qua xem nào, cậu ấy xin lỗi rồi đấy – Thiên Anh cười cười giải hoà
Chuyện này đâu dễ dàng, mà sao mày quen được cậu ta vậy? – Vy nhìn Phong rồi hỏi Thiên Anh
Ờ…thì…- Thiên Anh ko biết nói sao đành chuyển vấn đề - Bỏ qua nhanh đi rồi còn về, đau đầu quá
Thấy Thiên Anh cáu lên, Vy hơi giật mình rồi cười gượng, thôi thì bỏ qua vậy, may mắn cho cậu ta vì cũng lọt vào hạng….trai đẹp…( oái oái, có chủ rồi mà còn dại trai khác nữa à..???? )
Bỏ qua – Vy gật đầu lưỡng lự rồi kéo tay Thiên Anh đi nhưng chợt nghĩ ra gì đó lại quay lại nhìn Phong cười gian
Ê, cậu !
Hả? – Phong ngơ ngác
Vừa này cậu nói chịu mọi hình phạt gì đó à? – Vy cười nửa miệng, đáy mắt long lanh kì lạ…hình như nhìn thấy đồ ăn
Sao…sao vậy? – Thấy Vy kì kì, Phong hơi lạnh người, sợ cô bắt bẻ gì đây
Ko sao? Tôi có yêu cầu nhẹ nhàng thôi, cũng đến giờ ăn trưa rồi, tôi muốn cậu đưa tôi với Thiên Anh đi ăn nè, chiều đến chở đồ của tôi sang nhà Thiên Anh hộ nè…với cả…- Vy ko nói nữa để gây căng thằng
Với cả gì? – Phong vội hỏi
Đá cô ta đi – Vy khoanh tay nhìn Phong đầy thách thức
Tưởng chuyện gì chứ? Chuyện này quá dễ dàng, dù sao Phong cũng có yêu con nhỏ đó đâu, con nhỏ chảnh choẹ hay ăn vạ đó, cậu chỉ chơi cho vui thôi, cậu đá từ hôm qua rồi, vì cậu biết, từ bây giờ cậu sẽ ko cần những thú vui qua đường ấy nữa, cậu đã tìm được 1 nửa thực sự của mình rồi. Cô gái ấy….ngay trước mặt cậu đây
Đá rồi – Phong cười
Thật đấy, ko nói đùa chứ? – Vy hơi bất ngờ, cô chỉ thách thức cậu ta xem thế nào thôi chứ có thật đâu
Thật. giờ đi ăn được chưa? – Phong cười tươi như đã quen từ lâu
Hừ…- Vy hừ lạnh
Hai người đúng là…- Thiên Anh bất đắc dĩ lắc đầu cười
Bất ngờ Phong nắm tay Thiên Anh khiến cô giật mình rút lẹ tay ra
Ẹ hèm, hoa đã có chủ vả lại đang ở cổng trường đấy – Vy lườm dài đến đáng yêuuuuu
Phong? – Thiên Anh nhăn mặt
Hừ…sao hai con nhỏ đó hay đi chung với mấy anh đẹp trai vậy nhỉ? Ghen tị thật…- dòng suy nghĩ chung của nữ sinh bây giờ…
Em được lắm ! – Từ trên xe, 1 người con trai khẽ nói, giọng nói lạnh lùng, gương mặt vô cảm như đóng băng tất cả mọi thứ xung quanh.
Alo…
Khánh Anh, về bang đi, có chuyện rồi…- Từ đầu dây bên kia, tiếng Nam ko giấu nổi sự lo lắng
Hắc Long?
Ko, Thiên Long !
Rồi…đang về - Nói xong, Khánh Anh mau chóng gác máy, những tiếng tút tút vọng lại, Nam đang lo lắng bồn chồn đứng ngồi ko yên
Chưa đầy 10 phút sau, Khánh Anh có mặt ở bang, và cái tên Kevin 1 lần nữa được hô to khi đàn em của Thiên Long thấy chiếc xe “thương hiệu” của anh thắng lại trước lối đi vào bang
Có chuyện gì vậy? – Khánh Anh nhìn thấy Minh và Hoàng ngồi đó liền hỏi vội
Tuyết bị bắt. Thằng Nam lo quá đi tìm trước rồi – Hoàng trả lời và đưa cho Khánh Anh tờ giấy ghi vài dòng chữ nguệch ngoạc
Chết tiệt, ngoài tờ giấy, còn gì nữa ko– Khánh Anh đọc xong, vừa vo viên tờ giấy vừa nói
Còn đây ! – Hoàng ném cho Khánh Anh chiếc ip của Nam để lại
Khánh Anh biết chắc có tin nhắn lên anh bỏ ra đọc
Khánh Anh về rồi, mau đi tìm thôi, g**t ch*t bọn chúng đi – Hoàng kích động
Lần này rất nguy hiểm, tao biết đó là bọn người của Mãnh Long với Bạch Long, Tuyết còn đang trong tay chúng, ko được manh động – Minh lên tiếng
Có lẽ thời cơ đã đến, chúng muốn quyết đấu với ta một trận nhưng lại
dùng cách bỉ ổi như này, lần này ko thể bỏ qua được - Hoàng đứng lên nói, đôi mắt ánh lên sự tức giận. Mặc dù những chuyện liên quan đến bang này bang nọ anh ko bao giờ động vào vì anh ko liên quan gì đến bang nào…nhưng lần này…máu ác quỷ của anh bỗng nổi lên…
Gọi thằng Nam về trước, tối nay sẽ đi đến chỗ đó – Khánh Anh hùng hồ phán một câu rồi thả người xuống ghế - Giờ đi ngủ - Anh buông 1 câu rất ư là thảnh thơi khiến hai thằng kia nhìn mà muốn đấm phát vào mặt
Giờ làm gì thảnh thơi ngủ được nữa chứ? Giờ đi luôn đi ko phải tốt hơn sao? Để càng lâu Tuyết càng gặp nguy hiểm, mà chưa biết đó ở đâu, giờ đi tìm trước chứ? – Hoàng quát lên
Cũng phải đợi 1 cuộc điện thoại thách đấu chứ nhỉ? – Khánh Anh nhắm hờ mắt và nói, giọng nói ung dung rất có thể. Nếu Tuyết đang nguy hiểm thì anh ko dễ dàng ngồi đây đâu. Thật ra anh đã tính cả rồi…
Giờ gọi thằng Nam về đi – Khánh Anh nói rồi đi lên phòng dành cho mình ở bang Thiên Long. Anh mang ip của Nam vào trong phòng, đóng sập cửa rồi bắt đầu làm 1 vài động tác dò tìm. Anh đang tự mình tìm ra chỗ bọn chúng nhốt Tuyết nhưng ko thể tìm được chỉ với 1 dòng tin nhắn, trong lúc đang căng thẳng, có 1 cuộc gọi đến…
Alo – Khánh Anh bắt máy
Đầu dây bên kia là giọng con gái vô cùng quen thuộc nhưng anh cũng chẳng thèm để tâm đó là ai, người con gái đó nói nhanh chóng rồi gác máy luôn
Khánh Anh chạy xuống nhà, gọi Minh và Hoàng ra và nói
Đây ko đơn giản là muốn thách đầu, lần này chúng muốn giết Tuyết thật sự để bang Thiên Long đi xuống, đến đó thôi, nhanh ko muộn – Khánh Anh nói rồi mau chạy ra nhà xe, anh hơi vội nhưng cũng rất bình tĩnh
Thằng Nam chưa về - Minh cũng chạy ra nhà xe lấy xe của mình
Nó đang ở đó – Khánh Anh nói chắc nịch, tay lướt trên màn hình đi
ện thoại và gọi cho ai đó….
……..
Ha…cuối cùng cũng dọn đồ xong, mệt thật – Vy ngả người lên ghế sofa nhà Thiên Anh mà than
Mệt quá đi – Thiên Anh cũng than
Hai cô có làm gì đâu, độc tôi làm – Phong càu nhàu
Ai bảo cậu ngu…- Vy bĩu môi
Yeahhhh… - Thiên Anh đập tay với Vy khiến Phong tức ói máu
Giờ thì về đi, con trai ở nhà con gái ko tiện…- Thiên Anh nói đểu
Đuổi à? Ko về đấy – Phong vênh mặt thách thức
Mặt dày nhỉ? - Thiên Anh
Ngứa mắt – Vy thành kiến
À mày, hôm nay ko thấy tên điên kia tặng hoa cho mày nhỉ? – Vy sực nhớ ra gì đó và nói lớn. Như nói trúng tim đen, Phong hơi giật mình
Gì đấy? - Thiên Anh nhìn thái độ của Phong mà cau mày
Ko phải cậu là….- Vy nghi ngờ hỏi
Đâu…đâu…ai biết gì mà tặng, ko phải tôi – Phong xua xua tay
Có tật mới giật linh tinh thế kia chứ? Khai mau…là cậu à??? – Vy trừng mắt, giơ tay lên doạ đánh
Ko phải… điên mới tặng hoa nhỏ đó - Phong chối, chỉ chỉ tay vào Thiên Anh
Thế thì tốt…tôi chỉ sợ thằng điên đó là cậu thì nên bỏ cuộc sớm đi – Vy nói
Sao phải bỏ ? – Phong buột miệng nói
Quan tâm điều đó làm gì? – Vy nói
Mà sao cậu cứ ở nhà con gái nhỉ? Về đi ko khéo lại bị hiểu lầm – Thiên Anh lên tiếng giải quây, cô cũng mệt rồi, muốn đi ngủ
Hứ…tôi thèm ở lại nhà cô chắc, về đây – Phong đứng dậy rồi đi ra cửa
Hơ hơ, tên này bị thần kinh rồi, vừa nãy mãi ko về giờ mới nói phát về luôn – Vy cười cười
Ở, sáng nắng chiều mưa..là thế - Thiên Anh cũng cười
Đồ điên – Phong từ ngoài chui qua khe cửa mà hét lên khiến cả 2 người kia đều giật nảy mình
Khùng rồi à? Tưởng về rồi chứ? – Vy xoa xoa ngực mà nói, giật mình thật nên suýt lăn ngửa ra đó
Màn đêm buông xuống lạnh lẽo, màu đen trải dài khắp bầu trời, ánh trăng vàng dần nhô lên…cô đơn…bầu trời hôm nay ko có sao
Tên Minh làm gì mà cả ngày nay ko liên lạc được vậy nhỉ? Cả chị Tuyết cũng vậy? Dám bơ ta hả- Vy xoay xoay điện thoại và nói, nhắn tin cả chục lần, gọi điện cả chục cuộc mà ko có tín hiệu từ đầu giây bên kia. Dt của Tuyết thì ko cả gọi được, mỗi lần thử gọi thì chỉ nghe được hồi tút tút kéo dài nặng nề
Chắc họ bận gì thôi, ai dám bơ mày - Thiên Anh chêu
Bận gì giờ này, hay là….- Vy lắc đầu để đánh tan suy nghĩ ko hay trong đầu mình, cô mong là ko có chuyện gì như cô đang nghĩ
Thấy Vy ko nói nữa mà rơi vào trầm tư, Thiên Anh leo lên giường cùng Vy rồi hỏi
Mày nghĩ gì?
Tao có linh cảm ko tốt mày ạ, nhưng chắc ko phải đâu, tao hay lo xa quá ! – Vy hơi nhăn mặt, ngả người xuống nệm và ôm gấu…
Mày thử gọi cho anh Khánh đi, tao gọi ko thấy bắt máy – Vy nói tiếp
Tao…- Thiên Anh ngập ngừng
Sao nữa?
Ừ…đợi - Thiên Anh lôi đt ra gọi. Đáp lại mong mỏi của cô chỉ bằng vài tiếng tút tút rồi tắt hẳn
Ko được - Thiên Anh lắc đầu nói
……….
Đây rồi ! – Khánh Anh cùng nhóm người của mình nhảy xuống xe, Hoàng và Minh đi ngay sau Khánh Anh vài bước
Vào đi – Minh lên tiếng
Như kia có đông ko? – Hoàng đi lên hỏi Khánh Anh
Cũng khá đông – Khánh Anh trả lời
Hơn 500 người là ít – Minh chen vào
Ở bên trong…
Hữu Tuệ, cút ra ngoài đi, nếu ko muốn tao giết – Vương Khang mạnh mồm nói
Anh hai…dừng lại đi, bên ngoài người của nhóm Kevin quá đông, anh ko làm gì nổi bọn họ đâu, anh Bảo…anh dừng lại đi…- Hữu Tuệ đưa ánh mắt đau thương nhìn Thiên Kỳ
Con em chết tiệt này? Mày thông báo cho bọn hắn đúng ko?- Vương Khang gần như gầm lên
Em…”bốp”- Hữu Tuệ chưa kịp nói hết thì Vương Khang đã ra tay với nhỏ, cái tát quá mạnh khiến khoé môi nhỏ rơm rớm máu
Tránh sang 1 bên – Khang ra lệnh cho Hữu Tuệ tránh ra rồi hé mắt ra cửa nhìn ra bên ngoài. Một trận hỗn chiến đang xảy ra…
Những thanh kiếm sắc nhọn được loé sáng trong đêm tối, mùi máu tanh xộc lên tận mũi khiến ai nấy đều khó chịu…nhóm Khánh Anh đang có ưu thế hơn lên dần đi đến cửa chính của căn nhà hoang. Tiếng suối vẫn róc rách chảy, thiên nhiên nhuốm 1 màu đỏ tươi của máu…màu của tang thương, chết chóc
Bây giờ, Hoàng với Minh còn máu mặt, thậm chí còn ra tay ác hơn cả Khánh Anh, những tia lửa giận cứ hiện lên mắt hai người...những thanh kiếm lao xuống là 1 sinh mạng ra đi...
- Thiên Bảo ! – Khang hất mặt về phía Nam và Tuyết, hai con người đang quằn quại vì vết thương trên người mình, Tuyết có vẻ ổn hơn Nam một chút, Nam bị hành hạ nặng hơn đến gãy sống lưng và gãy tay, mặt mũi đỏ tươi 1 màu máu.
Thiên Bảo rút ra một khẩu súng…
Kết thúc đi ! – Khang cũng rút ra 1 khẩu súng rồi bắt đầu bóp cò…
Anh Bảo…- Hữu Tuệ hét lên khi 1 viên đạn đang bay với tốc độ thần chết về phía mi tâm Thiên Bảo…đó là phát súng của Khánh Anh…ko nhẹ nhàng và rất dứt khoát…viên đạn vô tình và đã cướp đi nụ cười của một người…
Chết tiệt – Khang bị bắn trúng vào vai, hắn mau chóng nhảy ra phía cửa sổ, nhảy xuống suối và trốn thoát. Phát đạn của Minh bị trượt vì bị Hữu Tuệ va vào trong khi chạy đến đỡ viên đạn cho Thiên Bảo
Hữu Tuệ…- Thiên Bảo dần ngồi xuống và đỡ Hữu Tuệ trong tay…mắt anh hơi rưng rưng nhưng anh ko khóc, Hữu Tuệ nở nụ cười cuối cùng và cố nói khó nhọc…những dòng máu đỏ tràn nơi khoé mi…
Anh Bảo…mấy người….thật ra thì…hự…kẻ thù của anh ko phải là nhóm Kevin đâu…mà chính là anh hai em….chính anh ấy đã hãm hại anh năm xưa chứ ko phải Kevin…anh hiểu chứ?? Em…hự…em…- Hữu Tuệ ko kìm nổi nữa, máu từ trong khoang miệng cứ trào ra ko ngăn lại được, bàn tay run run lạnh lẽo khẽ nắm lấy bàn tay Thiên Kỳ.. viên đạn bay trúng đầu nên ko thể cứu sống được nữa…và nhỏ đã ra đi ngay lúc đó…Một nụ cười nơi khoé môi, nhỏ cười vì cuối cùng cũng đã làm được việc tốt cho đời, nhỏ muốn người nhỏ yêu được sống hạnh phúc và yên ổn. Nhỏ biết, thế lực của anh ko đủ để trả thù được thế lực của Khánh Anh nên nhỏ đã nói…xin lỗi anh hai….xin lỗi anh nhiều…..
Cứu người – Khánh Anh nghe xong rồi bỏ súng xuống và quay sang phía Nam và Tuyết, hai người họ đang bất tỉnh…
Trước khi rời khỏi đó…Khánh Anh có để lại lời nói rồi lạnh lùng quay đi
- Anh với tôi, giờ ko thù oán
Một mình Thiên Kỳ với thân xác Hữu Tuệ ở đó…Thiên Kỳ ko khóc nhưng trong lòng anh đau lắm…tự nhiên nhói lên 1 cảm xúc khó tả…Hữu Tuệ cảm ơn em…cảm ơn em nhiều lắm…anh sẽ ko quên em đâu…
Thiên Kỳ nói rồi đặt lên trán Hữu Tuệ 1 nụ hôn…muộn rồi bế nhỏ ra khỏi đó…
Ánh trăng bàng bạc soi đường anh đi…nỗi lòng nặng trĩu, cô gái trên tay anh đã nín thở lâu rồi nhưng giọng nói của cô còn vang vọng lại…
Một lần nữa. Cảm ơn em…
“ Em đã ko hi sinh một cách vô nghĩa…trọn đời..trọn kiếp…em mãi yêu anh…Vĩnh Thiên Anh, tôi xin lỗi cậu…trước kia luôn gây khó dễ với cậu…mong cậu được hạnh phúc…” – Đó là suy nghĩ cuối cùng trước khi Hữu Tuệ nhắm mắt
Một ngày trước
AAAA….buông tôi ra….anh làm cái gì vậy???????? – Tiếng 1 cô gái hét lên yếu ớt
Em xinh đẹp, em là hotgirl trường Light mà, cho anh 1 đêm đi – Tên đàn ông cười khả ổ, hàm răng đã vàng, còn vươn lại mùi thuốc lá khiến cô gái kinh tởm suýt phát khóc….
Bỏ ra…đi mà…- cô gái khóc, 1 giọt nước mắt khẽ rơi, bộ đồng phục bị xé toạc nhìn thấy cả nội y bên trong
Tên điên kia……
Đó ko phải giọng cô gái đó mà là giọng của cô gái khác, cô gái có khuôn mặt băng giá và đẹp mê hồn. Đó chính là Tuyết
Tuyết ra những cú đòn rất mạnh khiến tên yêu râu xanh kia ngã ngửa, quằn quại ko đứng lên được…
Hữu Tuệ, có sao ko? – Tuyết hỏi
Cảm…cảm ơn…- Hữu Tuệ gật đầu lý nhí nói. Tuyết hơi lắc đầu vì bộ đồ đã bị xé tan nát, cô cởi áo khoác ngoài của mình ra khoác lên người Hữu Tuệ
Hôm nay tôi làm người tốt 1 lần , giờ về đi – Tuyết lạnh lùng nói rồi miễn phí cho tên nằm dưới đất và phát đạp nữa
Từ đó…Hữu Tuệ cảm kích Tuyết vô cùng. Và vì thế, nhỏ mới bí mật báo cho Khánh Anh biết chỗ nhốt Tuyết ở đâu…nhưng nhỏ đâu có ngờ...mọi chuyện lại thành ra như vậy. Nhưng cũng đáng thôi !
Một kết thúc buồn liệu nó có cho những người còn lại một khởi đầu mới….đẹp hơn ko?
…………………..
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
