Chương60
Anh đi mà nhận dự án đó, em mệt lắm vả lại anh cũng là cổ đông lớn nhất của công ty kia mà, anh sẽ làm tốt hơn em – Yun từ chối sau khi nghe Hoàng phổ biến
Ai bảo mày làm quản lý công ty, giờ thì đi mà nhận, anh chỉ nắm nhiều cổ phiếu chứ anh ko muốn dây dưa nhiều, anh định bán hết đi cho rảnh nợ đây
Vậy sao? Bao giờ anh bán để em chuẩn bị - Yun hào hứng hẳn
Chuẩn bị gì? – Hoàng chau mày nhìn cô em gái đang sáng mắt, anh biết nó đang nghĩ gì? Muốn chuẩn bị gì?
Chuẩn bị tiền mua chứ còn làm j, nhưng bố ko cho phép anh bán hết đâu
Ai cản được đâu, mày cứ chuẩn bị dự án Hanan sắp tới đi rồi anh bán hết cho mày, lúc đó chỉ cần 1 cuộc họp cổ đông thôi là mày làm chủ tịch c.ty này ngay – Hoàng dụ
Thế được – Yun vui sướng, từ quản lý nhảy phát lên ngồi chiếc ghế chủ tịch ai mà ko muốn và đây cũng là h*m m**n của Yun
Vậy cố mà làm tốt dự án sắp tới vào, càng nhanh càng tốt nhất là đừng để công trình bị đình trệ, vật liệu thiết bị phải đạt tiêu chuẩn, công nhân đáng tin cậy đừng để họ làm loạn – Hoàng nhắc
Chuyện đó thì em biết, thôi em cúp máy đây
Ừ
Hoàng gác máy xong chỉ biết thở hắt ra và lắc đầu, cùng mang 1 cái tên Thiên Anh sao tính tình lại khác nhau đến thế, mải mê suy nghĩ 1 lúc Hoàng lại nhớ để Thiên Anh, nhớ nụ cười ấy, đôi mắt trong sáng, ấm áp, dễ gần
“ Em đã là của người ta rồi “ – Hoàng tự nghĩ rồi tự lắc đầu bỏ qua mọi suy nghĩ về Thiên Anh.
….
Anh hai, chuẩn bị xong chưa? Nhanh lên mẹ đợi lâu lắm rồi kìa – Tiếng Hữu Tuệ phát ra từ sân vọng vào trong nhà 1 cách rõ rệt, Vương Khang đang thắt nốt cái lưng da rồi mới xuống nhà
Anh Khang… - Hữu Tuệ gọi tiếp
Đợi
Thằng Khang làm gì mà lâu thế con - Bà Liên hỏi Hữu Tuệ
Con ko biết, chắc lại chải chuốt ngắm vuốt thôi ý mà – Hữu Tuệ trả lời. Hữu Tuệ vừa dứt câu thì Vương Khang lù lù trước mặt
Đi thôi
Sao anh lâu thế?
Mày hỏi nhiều thế?
Ơ kìa…
Thôi đi nhanh còn có việc – bà Liên ngăn chặn chiến tranh giữa hai đứa con của bà
Gió lồng lộng cuốn sâu vào tận ghế ngồi, nghĩa trang phảng phất mùi khói hương, 1 vài người qua lại. Vương Khang dừng xe lại
- Xuống xe đi đến rồi – Vương Khang ra hiệu cho 2 người ngồi ghế dưới. Cùng 1 lúc cả 3 đều xuống xe
Một nghĩa trang lạnh lẽo và heo hắt, ba mẹ con bước vào cùng bó hoa và giỏ hoa quả, đi qua những con đường được trải dài đến 1 chỗ hẻo lánh hơn, 1 ko gian âm u sau nghĩa trang
Mộ của chồng bà Liên cũng là cha đẻ của Hữu Tuệ và Vương Khang đã xuất hiện ngay trước mắt, ngôi mộ đã được sửa sang trang nghiêm hơn sau lần bị phá.
Về Việt Nam lâu giờ tôi mới có thời gian đi thăm mộ ông…….- Bà Liên lặng lẽ nói 1 tràng dài
Trời sắp mưa rồi – Vương Khang lên tiếng sau khi bà Liên đã nói xong
Xong chưa mẹ - Hữu Tuệ hỏi
Rồi – bà Liên gật đầu trả lời, cả 3 người rời khỏi chỗ này, đi qua nghĩa trang và đến chỗ để xe, bà Liên dặn
Hữu Tuệ về trước đi, mẹ với anh đi có chút việc
Việc gì? Sao con ko được đi
Con con gái ko nên xen vào chuyện này
Chẳng phải mẹ cũng là con gái đó sao? – Hữu Tuệ cãi bướng
Mẹ nói thì về đi, lằng nhằng nhiều – Vương Khang xen vào
Con về bằng gì? – Hữu Tuệ cố tình hỏi
Gọi taxi – Vương Khang trả lời thay bà Liên
Em hỏi anh đâu – Hữu Tuệ trừng mắt
Thích chết…..- Vương Khang chưa nói dứt câu thì Hữu Tuệ đã ba chân bốn cẳng chạy đi sau khi chữ “ à “ được phát ra
…..
Alo, theo dõi mẹ và anh hai cho tao, chuẩn bị đi rồi đấy, họ làm gì thì báo cáo cho tao biết – Hữu Tuệ gọi cho 1 số mà nhỏ ko lưu trong danh bạ mà lưu trong trí nhớ của mình
Dạ rõ – tên đó trả lời, đó là 1 nam thanh niên
…………………
Haizzzz. Mệt quá !!!!!!!! – Minh than ngắn thở dài trong nhà Khánh Anh
Suốt ngày sang đây than ko chán à ? – Hoàng đặt quyển sách đang đọc xuống bàn rồi bật tivi
Đang chán quá nè? – Minh tiếp tục thở dài thì bắt gặp ánh mắt của Thiên Anh bên cạnh đang nhìn mình
Thiên Anh nhìn gì anh? À mà em thấy Vy đâu ko?
Nó ở nhà ấy? Chắc đi tu 1 tháng, hi, vì anh đấy – Thiên Anh cười
Đợi 2 tuần nữa đi, làm sao mà căng – Hoàng chêu
Ờ. – Thiên Anh bật cười
Phải làm sao đây? Nhớ vợ chết đi được mà ko được gặp, tao đi chết đây, đừng cản – Minh đứng lên khỏi ghế sofa nói 1 cách hùng hồn
Ai cản – Hoàng tỉnh bơ
Anh định đi đâu đấy? – Thiên Anh hỏi
Nó lại chuẩn bị đâm đầu vào game ý mà – Hoàng hóng
Game gì ý nhỉ?
Mấy game đập chuột, gắp thú ấy , vui lắm, Minh nó nghiện mấy trò đó lắm, haha – Hoàng cười sảng khoái
Bốp * AA, đau…
Minh đáp thẳng vào mặt Hoàng cục gạch đen đen của anh đến rơi xuống đất và rơi cả pin và vỏ ra
Ay, thằng kia hâm à? Mất 1 phần đẹp trai của tao thì sao? – Hoàng đùa
Tao ko cho mày chuyển hộ khẩu vào nhà xác là may đấy
Ha ha, Minh ơi, giờ dùng 1280 à? U uầy, ở trong kia tao vẫn thừa mấy cái Ip5s đấy lấy mà dùng – Hoàng phát hiện ra thứ mà Minh đáp anh là điện thoại 1280, thảm nào lúc Minh chạy ra nhặt vẫn lắp ghép vào được mà ko vỡ màn hình. Hihi
Anh Minh á? – Thiên Anh hơi bất ngờ
Hình phạt thôi, bao giờ Vy tha thứ thì mới được dùng mấy thứ xa xỉ đó, giờ sài cái này cho hay – Minh cười
Máy này có trò giun nhỉ? Tao mượn chơi lúc – Hoàng cười nhiệt tình
Thiên Anh ơi sáng thằng này uống thuốc chưa? – Minh nhăn nhó
Hết tác dụng rồi anh ơi – Thiên Anh cười
Mà tao dùng cái này để đỡ muốn ăn chơi trong tháng này thôi – Minh nói tiếp
À ra vậy? Sợ ghê nhỉ? Hôm nay mày đạp xe sang đây chứ gì? – Hoàng lại cười
Ko, đi xe máy
Wase tàu hay deam thái – Hoàng đùa
Ko, SH – Minh trả lời
Thế vẫn ăn chơi, mày đi xe đạp là tốt nhất
Mày chuẩn bị ăn gạch tiếp đấy, Thiên Anh đi cùng anh đến nhà Vy đi – Minh ra yêu cầu
Nhưng đi bằng gì ạ? – Thiên Anh hơi sợ vì vừa rồi Minh nói anh đi bằng SH
SH của anh
A..ha…thôi, em ko đi đâu, hơ – Thiên Anh nói dở khóc dở cười
Sao vậy? À……ừ…….anh nghe thằng Khánh nói rồi – Minh sực tỉnh ra rằng Thiên Anh kị đi xe máy – nhưng sao lần trước thằng Khánh nó vẫn chở em bằng xe máy đó – Minh hỏi tiếp
Lúc đó….ơ…hơ…lú..c…em…cũng chẳng hiểuuuu – Thiên Anh nhớ đến vụ lần trước, đó chỉ là bị “ ép buộc” thôi chứ cô có muốn đâu
Ngôn ngữ của em dạo này phong phú ghê nhỉ? Mà thằng Khánh biến đâu mất rồi – Minh ngó nghiêng
Khánh Anh nó ra ngoài từ sớm rồi, giờ chưa thấy về - Hoàng chen vào
Vậy à? Tao lên phòng mày ngủ nhờ cái, mệt quá
Ơ thế ko đi chết nữa à?
Mày thích……GÌ???
Thôi đi ngủ đê, tý nữa ngất xỉu ra đấy ko ai thương đâu
Rồi, đợi tao phục thù – Minh nói rồi lên phòng Hoàng ngủ nhờ , đấu võ mồm với Hoàng cũng là 1 vấn đề lớn nhưng cũng may võ mồm của Hoàng vẫn chưa tu luyện được bằng Vy
A…ha, Thiên Em cũng ở đây luôn sao? – Nhất Nam vác 1 túi đồ lớn về cùng Tuyết
Vâng, anh chị mang gì về mà nhiều thế ạ? – Thiên Anh hỏi
Ù uôi, toàn đồ ăn – Hoàng ra sờ mó mấy túi đồ
Ờ, hôm nay ăn trưa ở đây luôn mà, Thiên Anh gọi Vy đến đi cho đủ - Tuyết nói
Để em gọi – Thiên Anh nói rồi lôi đt ra gọi cho Vy….
-………..- sau 1 hồi nói chuyện có cả vài câu năn nỉ nặng nhẹ nhưng cuối cùng thì Vy cũng từ chối
Nó ko đến đâu , chắc tại vụ anh Minh – thiên Anh nói
À, thế thằng Minh đâu rồi – Tuyết hỏi
Anh ấy ngủ trong phòng anh Hoàng
Thiên Anh vừa chuẩn bị vào bếp thì bố cô gọi điện đến…sau 1 hồi dạ dạ vâng vâng Thiên Anh hơi chán rồi cũng xin phép mọi người ra về
Em phải về, anh chị cứ ăn đi vậy
Ơ nhưng sao lại về , em ở 1 mình ai bắt em về - Tuyết
Ko, bố em vừa về nước từ hôm qua, thôi em xin phép về, bố em gọi với lại anh hai em cũng ăn chung với bố con em nên….
Ừ thôi em về đi – Tuyết ko ngăn nữa
Thiên Em / Anh ở lại đi – Nam / Hoàng cùng đồng thanh
Dạ thôi để hôm khác ạ, giờ em phải về thật
Và cứ thể 1 hồi giằng co về hay ở lại được gần 15 phút thì cuối cùng Thiên Anh vẫn ra về.
- Con đi đâu mà gọi suốt từ bấy giờ mà giờ mới về - vừa về đến nhà Thiên Anh đã bị cha khảo sát
Cô định nói sự thật rằng cô ở bên nhà Khánh Anh nhưng chợt nghĩ lại và thấy anh hai và cha có vẻ ko ưa gì Khánh Anh nên cô đành bấm bụng nói dối
- Con bên nhà Vy, nó đang buồn nên…
Nghe vậy ông ko hỏi han thêm j nữa mà kêu con vào dọn cơm
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
