Chương13: Thế giới mỹ lệ

Không cần biết ở công ty

Hứa Nhược Thần giữ chức vụ gì, ở nơi đây nàng cũng là người có địa vị cao nhất,

đương nhiên mấy vị đầu bếp đối với nàng cực kỳ tận tâm, chuẩn bị cho nàng và Cố

Duệ ba món ăn, một bát canh, nấu nướng cẩn thận, cực kỳ ngon lành. Thấy hai

người bọn họ đi vào, hai vị đầu bếp ân cần bưng thức ăn lên sau đó nhanh chóng

lui xuống, để bọn họ có thể an tĩnh dùng cơm, nhất cử nhất động đều rất quy củ

hiểu biết.

Cố Duệ vừa ăn vừa quay

nhìn đánh giá cái nhà ăn nho nhỏ này một chút, kỳ thật buổi sáng đã nhìn qua

một lần, lúc này lại xem một lần nữa, không nhịn được nói : " Chỗ này

không khí rất tuyệt, giống như một nơi nghỉ dưỡng."

"Vâng, quả thực ngày

ngày trôi qua thanh bình, rất thư thái." Hứa Nhược Thần nhẹ nhàng gật đầu

: " Ở trong đô thị hiện đại cảm thấy rất áp lực, lúc nào cũng cảm thấy mệt

mỏi."

Cố Duệ trầm mặc hồi lâu,

có phần tò mò nói : " Em còn ít tuổi, đáng nhẽ phải ở giai đoạn nhiệt

huyết sôi trào, vì sao lại giống như, ừm, có phần thấu triệt nhân sinh như thế

?"

Hứa Nhược Thần nghĩ ngợi

một chút, hơi mỉm cười : " Có lẽ là do bản tính vốn vậy, có những người

hùng tâm vạn trượng, hy vọng có thể kiến công lập nghiệp, nhưng lại có những

người không ôm chí lớn, chỉ hy vọng có thể bình tĩnh yên ổn sống qua ngày, em

vốn chẳng muốn có cái sự nghiệp vĩ đại gì gì đó, chỉ cần có thể sống vui vẻ

thoải mái, đã thấy thỏa mãn rồi. Trước kia, lúc bọn em làm công trình ở đây,

hoang phế tiêu điều, điều kiện rất kém, có nhiều lúc ăn uống cùng một nơi với

công nhân, ngủ chung một chỗ trong túp lều, còn thường xuyên không có điện, có

những đêm lạnh muốn chết. Thuở ban đầu lúc đi thăm dò hiện trường, mấy người

bọn em còn bị lạc rừng trên núi, phải nghỉ ở nơi hoang dã suốt một đêm, may mắn

có cả thảy năm người, mọi người luân phiên gác đêm, chú ý không để lửa tắt,

tránh dã thú tập kích, đến tận sáng ngày hôm sau mới tìm được đường đi. So với

thời ấy, bây giờ tốt hơn nhiều, em rất thỏa mãn. Hơn nữa, nhớ lại những kinh

nghiệm đó, kỳ thật cũng thấy vui một cái là người khác chẳng bao giờ có

được." Càng nói, khuôn mặt nàng càng lộ rõ vẻ tươi cười

Cố Duệ chậm rãi nói

" Rất đúng."

Hai người kẻ trời Nam, người

đất Bắc, mà trò chuyện lại vô cùng ăn ý, không phải rào trước đón sau. Cố Duệ

đã đi rất nhiều nơi, cũng do tính chất nghề nghiệp của anh, chủ yếu là du lịch

tại những nơi danh lam thắng cảnh, Hứa Nhược Thần cũng đi qua rất nhiều nơi,

nhưng lại hoàn toàn tương phản với anh, phần lớn những nơi đó lúc nàng đặt chân

tới đều là những khu vực hoang sơ nguyên thủy, sau khi hoàn thành lại nhanh

chóng rời đi. Trò chuyện liên tục, hai bọn họ không ai bảo ai cùng đồng thời

nghĩ tới câu : " Tiền nhân trồng cây, con cháu được hái quả", Hứa

Nhược Thần chưa kịp nói ra, Cố Duệ đã nói mất. Hai người cùng nhìn nhau cười,

đều cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Bữa cơm thuận hòa vui vẻ,

buông chén xuống, Hứa Nhược Thần đề nghị ra ngoài tản bộ. Đương nhiên Cố Duệ

không có ý kiến, liền đi theo nàng ra ngoài. Hai người vừa bước chân ra khỏi

cửa, mấy vị đầu bếp đang ngồi ngoài cửa uống trà hút thuốc đã đứng dậy nhìn

theo bóng dáng họ ly khai, một người trong đó liền gọi người phục vụ, đó là vợ

một người đầu bếp ở đây nhận lương làm nhiệm vụ dọn dẹp đi thu thập chén đũa.

Cố Duệ nhìn thấy những

chi tiết đó, trong lòng cũng thấy có chút an ủi, ít ra lúc nàng ở bên ngoài

cũng có người chiếu cố. Đi được một vài bước, anh chợt nhớ ra một việc, liền

hỏi : " Lúc em còn ở trong thành, có ở cùng với ai không ?"

Đối với Cố Duệ, Hứa Nhược

Thần vẫn "có hỏi tất đáp", không chút giấu diếm quanh co : " Anh

trai em đã di dân sang Australia, năm kia đã có cháu bé, nên đã đón cha mẹ em

sang cùng, ở đây chỉ có một mình em, không còn ai khác"

" Vậy sao." Cố

Duệ khẽ nhíu mày " Em bị thương lại không có ai chăm sóc, như thế không ổn

chút nào."

" Em sợ cha mẹ lo

lắng, nên cũng không dám nói với mọi người về tai nạn xe cộ." Hứa Nhược

Thần liếc anh một cái, mỉm cười đáp : " Em cũng có chuyện gì đâu."

Cố Duệ vẫn nhíu mày,

nhưng không nói gì nữa, lẳng lặng đi theo nàng vượt qua trấn nhỏ với những ngôi

nhà khói bếp lượn lờ, từ từ quẹo vào đường lên núi. Đám cây cối mọc trên mặt

dốc này cũng do Hứa Nhược Thần dẫn người tới trồng năm trước, cho nên bây giờ

cũng chưa cao lắm, nhưng cũng đủ thay đổi diện mạo của ngọn núi. Trên cây chim

chóc ríu rít, dưới chân con suối nhỏ trong vắt róc rách chảy, gió mát khe khẽ

nổi, mặt nước không chút gợn, làm cho người ta thấy cả thể xác lẫn tâm hồn đều

thoải mái.

Hứa Nhược Thần dẫn Cố Duệ

chậm rãi leo ln đnh núi, vừa đi vừa giới thiệu một chút phong thổ địa phương.

Cố Duệ nghe với vẻ đầy hứng thú. Mải nói chuyện, nàng không để ý dưới chân, vừa

bước lên một cái sườn dốc hơi hụt một chút, chân trái của nàng bị hẫng, người

lập tức chao nhẹ.

" Cẩn thận." Cố

Duệ đang đứng cạnh vội vàng đỡ lấy nàng, một tay nắm lấy tay nàng, tay kia ôm

lấy eo nàng, hai cánh tay đều giữ chặt lấy nàng, một lúc sau cũng không buông

ra.

Hứa Nhược Thần ngẩn người

ra, hồi lâu không nhúc nhích.

Từ trước tới giờ, nàng chưa

bao giờ tiếp xúc với người khác gần như vậy.

Lúc còn ở đại học, nàng

cũng đã từng yêu một lần, cũng bởi người kia cố tình theo đuổi, nàng cảm thấy

người ấy tuy không phải là người nổi bật xuất chúng, vạn người nhìn vào, nhưng

trong ngoài coi được, tính tình hào sảng, ăn nói dễ nghe, chăm học cầu tiến,

xem như một người con trai tốt, nên mới cùng hắn kết giao thử xem, kết quả hai

người ở chung một chỗ nửa năm trời, ngay cả cầm tay cũng chưa từng, không phải

đối phương không muốn, mà cũng vì nàng cảm thấy chưa tới mức đó, cảm thấy rất

khó chịu khi thân cận, người con trai kia chịu đựng nửa năm trời, cuối cùng

cũng không kiên nhẫn nổi, liền chia tay với nàng trong hòa bình, cho tới lúc

tốt nghiệp, nàng cũng không kết giao thêm người nào nữa.

Sau khi đi làm, lúc đầu

vì thích ứng hoàn cảnh mới, binh hoang mã loạn, căn bản không có thời gian rảnh

rỗi nghĩ tới chuyện yêu đương, về sau thì phần lớn thời gian đều ở những nơi

núi cao rừng thẳm cách xa thành thị, tuy rằng nhiều nam ít nữ, nhưng thực sự

gian khổ, cũng chẳng có người nào rảnh rang mà nhớ tới cái chuyện yêu đương,

cho dù đều làm việc ở nơi hoang dã, nhưng cũng chưa bao giờ có người con trai

nào nghĩ tới việc nâng đỡ dìu dắt nàng. Đây chính là hiện thực, ở hoàn cảnh như

vậy, tuyệt không phân chia nam nữ, ngươi có khả năng thì hãy làm, không làm

được mời đi chỗ khác, không có ai ngồi đây khư khư giữ cái phong độ thân sĩ,

cũng không hy vọng có người tới giả bộ làm thục nữ yểu điệu.

Ở nơi đây, không có

chuyện người với người đấu đá nhau, ở giữa thiên nhiên phải tự mình sinh tồn,

Hứa Nhược Thần đã quen với thói họa phúc một mình mình cam chịu, khổ cực một

mình mình gánh vác, cho dù bị thương, bị ốm, cũng tuyệt nhiên không bao giờ

than vãn với ai cả, đều chỉ một mình mình chịu đựng, tự mình hồi phục.

Giờ khắc này đây, bỗng

nhiên có một đôi tay vươn tới, mạnh mẽ đỡ lấy nàng, truyền ra tin tức rằng nàng

có thể dựa vào, làm nàng nhất thời ngơ ngẩn, trong lòng đột nhiên dâng lên một

cảm giác trước giờ chưa bao giờ xuất hiện, vừa mong chờ, vừa cảm động.

Một tay Cố Duệ nắm lấy

cánh tay mảnh mai của nàng, một tay ôm vòng eo nhỏ nhắn của nàng, cho dù cách

một lớp áo khoác và áo len, vẫn cảm thấy nàng quá gầy. Trầm mặc hồi lâu, anh

không biết phải làm thế nào cho tốt, nếu buông nàng ra, thì thấy lo lắng, mà

thực sự cũng có phần không muốn, nhưng nếu không buông, lại sợ nàng cho mình là

kẻ xấu tính, sợ nàng sinh ra ấn tượng xấu với mình. Anh do dự hồi lâu, đột

nhiên tỉnh lại, phát hiện ra nàng không có chút biểu hiện gì là kháng cự hay

giãy dụa tránh ra, trong lòng thầm vui mừng. Anh khẽ buông nàng ra, sau đó rất

tự nhiên cầm lấy cánh tay hơi lạnh của nàng, nhẹ nhàng nói : " Con dốc này

cũng không thoải, vết thương của em chưa khỏi hẳn, phải cẩn thận một chút, chú

ý an toàn."

Gió núi mang theo hơi

lạnh cuối thu thổi lướt qua, làm Hứa Nhược Thần càng cảm thấy được sự ấm áp của

đôi bàn tay anh. Nàng hơi hơi cúi đầu, se sẽ gật " vâng" một tiếng,

lòng đầy vui mừng, lại có phần xấu hổ.

Cố Duệ hỏi khẽ nàng " Em muốn ln đnh núi sao ?"

" Vâng." Lúc

này Hứa Nhược Thần mới ngửng đầu lên, nhìn anh với vẻ ngượng ngùng, ánh mắt

sáng long lanh lấp lánh vẻ hưng phấn như một đứa trẻ con : " Mùa này trèo

ln đnh núi có thể thấy được một khung cảnh tuyệt mỹ, cho dù anh có bỏ một

đống tiền vào cửa để tới một khu thắng cảnh nổi tiếng nào đó, thì cũng chưa

chắc thấy được khung cảnh giống như thế này."

" Thế thì tuyệt

quá" Cố Duệ mỉm cười vui vẻ : " Vậy chúng ta cùng lên thôi. Chân em

vẫn chưa lành, đi chậm một chút, dù sao mình vẫn chẳng thiếu thời gian"

Hứa Nhược Thần vui vẻ gật đầu, nắm lấy tay anh, cùng

bước chầm chậm trên con đường hẹp dài quanh co hướng ln đnh núi.

Đứng ở một nơi tương đối

bằng phẳng trên đỉnh núi, Hứa Nhược Thần vươn cánh tay còn lại không được Cố

Duệ nắm lên, chỉ về phía xa xa, vô cùng hưng phấn nói : " Anh nhìn bên kia

đi."

Cố Duệ dõi mắt về phía xa

xa, không khỏi hít một hơi dài.

Bốn bên núi nhấp nhô liên

miên, trùng trùng điệp điệp, màu xanh biếc bao phủ gần hết, theo hướng tay nàng

chỉ, là một khung cảnh vô cùng diễm lệ, đầu tiên là màu vàng chói mắt, sau đó

đến màu đỏ rực rỡ, gió núi thoáng lướt qua, rừng đào xào xạc, phảng phất như

màu vàng màu đỏ cùng nắm tay nhảy múa, mỹ lệ tới cực cùng. Đứng ở chỗ này, nhìn

thấy khủng cảnh đẹp đẽ chưa bao giờ thấy, trong lòng anh đột nhiên vang lên mấy

câu từ trứ danh do một vị lãnh tụ vĩ đại từng viết Núi non vạn ngọn chuyển

hồng

Rừng kia lá cũng bừng

bừng đỏ tươi

Sương mù rơi khắp nơi nơi

Buồn mênh mông phủ một

đời phiêu du

Đất trời vạn dặm xa mù

Thế gian chìm nổi, trầm

phù nào ai ?*

Hứa Nhược Thần nói rất

đúng, khung cảnh như vậy, cho dù cố tình tới ngắm cảnh lá đỏ mùa thu ở nơi

khung cảnh mỹ lệ nổi danh nhất, cũng vị tất đã bằng.

Lẳng lặng thưởng thức hồi

lâu, anh mới khe khẽ tán thưởng : " Khung cảnh này thật hiếm có"

Hứa Nhược Thần khẽ nhoẻn

cười. Nàng hơi ngẩng đầu lên, đón nhận những tia nắng vàng ươm mượt mà của mặt

trời, gió trong như nước, mang theo không khí trong lành mát mẻ thổi nhẹ qua,

làm người ta thấy vô cùng sảng khoái. Nàng nhắm mắt lại đầy hưởng thụ, khuôn

mặt thanh tú trắng xanh, có cảm giác không thuộc về chốn nhân gian gió bụi.

Cố Duệ an tĩnh đứng đó,

chậm rãi quay lại nhìn nàng. Lấy nàng làm mốc, một bên là rặng núi xanh ngắt,

phảng phất sơn thủy trùng trùng điệp điệp không dứt, vẽ ra sinh cơ bừng bừng,

bên kia là màu đỏ màu vàng xem lẫn nhau lớp lớp tầng tầng, giống như một cái

đài phong hỏa khổng lồ, ngọn lửa hừng hực thiêu đốt tận trời xanh, tỏa ra khí

thế rừng rực. Dáng người mảnh mai của nàng nhìn qua có phần yếu đuối, phảng

phất như một vị tinh linh của thiên nhiên, sắp cưỡi gió về trời. Cố Duệ đột

nhiên thấy hơi hoảng một chút, vội nắm chặt tay nàng, nhất quyết không để nàng

đi mất.

Một lúc sau, Hứa Nhược

Thần mới mở mắt, ngây ngẩn trong chốc lát, bỗng nhiên quay sang người bên cạnh

mình, muốn nói cái gì đó, mặt lại đỏ lên, cuối cùng nuốt trở lại.

Cố Duệ mỉm cười hỏi " Có cái gì mà không thể nói cho anh nghe sao ?"

Hứa Nhược Thần do dự một

chút, hơi chớp chớp mắt, rồi cúi đầu khẽ nói : " Em rất thích chỗ này, hồi

xưa mỗi khi trời đẹp em đều muốn tới đây, cho dù là trời nắng hay gió nổi mưa

rào, đều cảm thấy rất thư thái, có cảm giác cả thế giới bao la này chỉ có một

mình em. Hiện tại, có anh.. ở bên cạnh, em cảm thấy ... giống như... cảm thấy

cả thế giới này đã có hai người, rất vui vẻ, rất thỏa mãn."

Nàng hơi nghiêng nghiêng

đầu, gương mặt thoáng lộ vẻ ngượng ngùng, đôi hàng lông mày xanh mướt tràn đầy

vẻ hạnh phúc, mái tóc đen nhánh mềm mại khẽ tung bay trong gió. Cố Duệ nhìn

nàng ôn nhu, nói một cách chậm rãi : " Lần đầu tiên anh thấy cảnh sắc như

vậy, là nhờ em mang anh tới cái thế giới mỹ lệ này, để em và anh cùng ở trong

đó, anh cũng thấy rất vui vẻ, rất thỏa mãn."

Nghe thấy âm thanh nhu

hòa của anh, Hứa Nhược Thần dần dần thả lỏng tâm tình, trầm mặc trong khoảnh

khắc, bỗng nhiên cười nói : " Lúc trong game chẳng mấy khi thấy anh nói

gì, bọn em đều cho rằng anh thuộc trường phái trầm mặc không nói mà chỉ hành

động."

" Chỉ là anh không

dễ giao tiếp với người lạ." Cố Duệ cười nói : " Tính cách của anh vốn

như vậy, không bằng ba người bọn họ. Anh không thích nói nhiều với những người

mình không biết rõ, nhất là trong trò chơi."

" Vâng, em

biết." Hứa Nhược Thần khẽ gật đầu, lại ngẩng đầu nhìn về phía xa xa.

Không hiểu có phải vì cao

nguyên khá gần với trời, nên tầng mây tương đối thấp, lơ lửng từng đám trên

không, lại bị gió mạnh thổi tạt qua một bên, những tia sáng lấp lánh của mặt

trời ló khỏi từng mây, như muôn vạn sợi tơ mỏng manh lóng lánh, khe khẽ du động

theo sự chuyển động của những đám mây, bóng râm và ánh nắng như đan xen lẫn

nhau giữa núi non trùng điệp, nhìn qua thật đẹp, phảng phất như một con sông

đầy màu sắc đang lưu động, đỏ hồng xanh biếc, thuần túy mà nồng đậm, đập thẳng

vào mắt mọi người, làm rung động tận đáy lòng những người đang ngắm cảnh.

Hai người yên lặng không

nói gì, lặng nhìn khung cảnh mỹ lệ kia biến đổi từng giây phút, tựa hồ đã quên

mất mình đang ở chỗ nào. Không biết trải qua bao lâu, trời đột nhiên đổ mưa

phùn, Cố Duệ mới tỉnh lại, tỏ vẻ quan tâm nói : " Chúng ta về đi thôi. Em

đã từng bị thương, còn chưa khỏi hắn, phải chú ý đừng để bị lạnh."

" Dạ vâng." Hứa

Nhược Thần cười cười nhìn anh, ngoan ngoãn để anh nắm tay kéo đi, cùng trở lại

chân núi.

Mưa phùn li ti, nhưng

càng lúc càng nặng hạt, gõ lách tách lên lá cây, đổ rào rào vào trong bụi cỏ,

con suối, làm con đường nhỏ quanh co kia trở nên lầy lội. Cố Duệ đi khá chậm,

mỗi bước đều dò thử rồi mới dẫm xuống thật, sau đó mới quay lại nói với nàng " Em nhớ bước theo dấu chân anh."

Mấy năm gần đây, công

việc của Hứa Nhược Thần đều là vượt rừng lên ngàn, trèo đèo lội suối, mãi rồi

mọi người cũng thành thói quen, trước giờ không coi nàng là một người con gái

mà phải ân cần chăm sóc, hoàn toàn do nàng một mình tự dò dẫm ứng phó, tuy rằng

rất mạnh mẽ, nhưng có những thời điểm cũng thấy thật cô độc. Nếu như có một

người toàn tâm che chở, có một cánh tay vững chãi chống đỡ, một đôi chân đi

trước khai lối mở đường, đương nhiên người được bảo hộ sẽ vô cùng cảm động. Hứa

Nhược Thần chậm rãi bước lên từng dấu chân của anh, trong lòng vô cùng ấm áp,

tiếng mưa gió lạnh lùng bỗng trở thành những ca xướng êm tai, làm bạn với hai

kẻ đang nắm tay nhau đồng hành.

Ở trong núi, chầm chậm đi

trong mưa cũng không lãng mạn như người ta tưởng, mà khá nguy hiểm, tuy rằng

trong lòng Cố Duệ và Hứa Nhược Thần đều xao xuyến, nhưng vẫn tận lực chú ý, dè

dặt từng bước chân, cho tới khi dẫm lên đường cái quan, mới thở phào nhẹ nhõm.

Trở lại nơi tạm trú của

công ty, áo khoác dầy của hai người đều đã ướt đẫm, giày lấm lem bùn đất trên

núi. Bọn họ nhanh chóng quay về phòng mình, thay đổi y phục. Cố Duệ cầm khăn

lông khô lau mái tóc ướt đẫm, ước chừng Hứa Nhược Thần đã thay xong quần áo,

mới chậm rãi đi qua, nhẹ nhàng gõ cửa phòng nàng.

Hứa Nhược Thần lập tức mở

cửa, trong tay nàng cũng đang cầm một cái khăn lau tóc. Chờ anh vào xong, nàng

mới đóng cửa lại, nói đầy vẻ quan tâm : " Anh mau uống chén trà nóng đi.

Trên núi lạnh, lại mắc mưa, đừng để bị cảm."

" Ừm, em cũng

vậy." Cố Duệ nhấc cái phích từ lên, châm nước sôi vào hai chén trà, quay

đầu cười nói : " Dù sao anh cũng khỏe hơn em nhiều. Nói thật, nơi này có

gì mà tốt chứ, chỉ làm người ta phải lo lắng, ngay cả cái trạm xá cũng không

có, thiếu bác sĩ thiếu thuốc, nếu lỡ mắc bệnh thì làm thế nào chứ ?"

" Tự mình." Hứa

Nhược Thần nói nhẹ như không : " Bệnh nhẹ thì tự uống thuốc, bệnh nặng chở

lên huyện, mọi người ở đây đều vậy, bọn em cũng thế. Có câu mắc bệnh lâu tất

thành thầy thuốc, lúc nào em cũng mang theo rất nhiều thuốc, mấy cái bệnh lặt

vặt không sao cả."

Cố Duệ lắc lắc đầu, thở

dài không biết phải nói sao nữa, thực sự muốn khuyên nàng từ bỏ công việc này,

nhưng lại biết rằng nàng thích, tiến thoái lưỡng nan, nhất thời không biết phải

nói sao cho đúng.

Hứa Nhược Thần cũng

thoáng hiểu tâm trạng của anh, cười rất thoải mái : " Không có việc gì

đâu. Mấy người Côn Luân bọn em máu ít phòng thủ kém, nhưng muốn giết cả đống

quái tất phải tới tay bọn em. Nhiều quái vây đánh như vậy, bọn em cũng không

phải cắn răng chịu đựng, chỉ cần chuẩn bị tốt trang bị là được. Em mặc nhiều

lắm, lúc nào cũng mặc tới bảy tám lớp, cũng chẳng dễ ngã xuống."

Cố Duệ bị nàng chọc phải

bật cười " Em nha, phải nói là .... chẳng có mấy người con gái giống như

em, làm công việc gian khổ như vậy còn vui vẻ thực sự, có điều, vẫn phải thật

chú ý, thật cẩn thận nhé."

" Vâng, em biết

mà." Hứa Nhược Thần khẽ gật đầu, vừa định nói tiếp, điện thoại di động

trong túi áo Cố Duệ đã đổ chuông.

Gian phòng rất yên tĩnh,

thanh âm từ trong điện thoại vang ra rất rõ ràng, hai người đều nghe thấy có

tiếng nói trong trẻo vang lên : " Sao rồi ? Chuyện còn chưa xong sao ? Bây

giờ cậu có thể online được không ? Bọn mình đang đợi cậu làm nhiệm vụ. Nếu cậu không

tiện, thì bọn mình sẽ đi trước."

Cố Duệ nhìn thoáng qua nữ

hài đang đứng trước mặt mình, cười đáp khẽ : " Mình online luôn đây."

" Được, vậy bọn mình

chờ cậu" Tiếng cúp điện thoại phía bên kia vọng lại rõ ràng.

Cố Duệ thoáng nghĩ một

chút rồi đáp nhẹ : " Đó là Phù Tô."

" Sao ạ ?" Hứa

Nhược Thần lập tức hiểu rõ, người này đúng là Công Tử Phù Tô, không kiềm được

hơi nhíu mày : " Giọng cũng rất dễ nghe."

" Đúng vậy, rất hấp

dẫn cuốn hút người khác" Cố Duệ cười ngồi xuống : " Những vụ án do

cậu ấy tiếp nhận chẳng mấy khi thua, một phần là nhờ tài ăn nói cùng với giọng

nói của cậu ấy."

" Thật ngưỡng

mộ." Hứa Nhược Thần cũng cười, thuận tay vắt hai chiếc khăn ướt lên trên

kệ rửa mặt, sau đó ngồi lên giường, cầm lấy lap top, nhìn vào màn hình tinh thể

lỏng.


  • Nguyên gốc Khán vạn san hồng biến, tằng lâm tẫn nhiễm

Vạn loại sương thiên cạnh tự do 。

Trướng

liêu khuếch, vấn thương mang đại địa, thùy chủ trầm phù

Tuy cùng tổ đội với Nhất

Tiếu Hồng Trần nhưng Công Tử Liên Thành cũng không đánh quái cùng một chỗ với

nàng, bởi Côn Luân chuyên đánh xa, kỹ năng đánh quái là quần công, bình thường

hay chọn những chỗ quái phân bổ từ sáu tới mười con để treo máy, trong khi Tiêu

Dao chuyên tấn công gần, kỹ năng chiến đấu là đơn công, bình thường chỉ chọn

chỗ có từ bốn đến sáu quái, vì vậy, tuy hai người cùng tổ đội, nhưng thực tế

cũng không nhìn thấy nhau.

Lúc này đây, chỗ Nhất

Tiếu Hồng Trần treo máy đánh quái rất hỗn loạn, không chỉ có một mình nàng ở

đây giết quái, mà còn có thêm hai người nữa. Nhất Tiếu Hồng Trần biết có kẻ tới

cướp vị trí, không khỏi hơi nhíu mày. Khu vực Tiên Phật Ma không được PK, nên

những phe đối địch thường quay sang chơi trò cướp quái của nhau. Chỗ này giết

quái rất lợi, mỗi lần giết quái thu được điểm rất cao, mà tiền và đồ vật rơi ra

lại càng nhiều, vì thế có nhiều người chơi trình độ kém nhưng ích kỷ xấu tính,

không tìm được vị trí treo máy tốt, liền đi cướp của những người chơi thuộc

bang phái nhỏ hoặc vô bang vô phái, trên [ thế giới thường xuyên xuất hiện

những tiếng chửi mắng thống mạ hành vi này, có một số người tức không chịu nổi,

liền hẹn bằng hữu ra khỏi tam giới tấn công lại những kẻ cướp quái, bởi vậy làm

dấy lên không biết bao nhiêu phong ba.

Nhất Tiếu Hồng Trần xem

xét một cách cẩn thận danh tự lẫn trong đám quái của ba người kia, thầm phán

đoán nghề nghiệp của họ thông qua những kỹ năng hoa lệ đang phát ra loang

loáng. Đập vào mắt nàng đầu tiên chính là tên bang phái đính

trên đầu họ " Khải Hoàn Hào Môn", làm cho nàng không khỏi giật mình

sửng sốt, lập tức click vào từng người xem thử. Người đứng bên cạnh cướp vị trí

của nàng là một Tử Trúc level 150, tên rõ ràng Công Chúa Tháng Bảy, một Tử Trúc

khác chính là Phiêu Phiêu Hồ Điệp Bay, còn lại là một nam Tiêu Dao level 142,

tên rất lạ, chắc là một người không thường dạo qua khu phố buôn bán.

Nhất Tiếu Hồng Trần thấy

bọn họ không coi ai ra gì thản nhiên đứng ở đây đánh quái. Bọn họ có người mở

pháp trận, cho nên mỗi khi quái xuất hiện, bọn họ đều là người đánh đầu tiên,

sau đó kỹ năng quần công của Nhất Tiếu Hồng Trần mới tới thân quái, vì vậy mỗi

khi quái chết, Nhất Tiếu Hồng Trần không thu nổi nửa điểm kinh nghiệm, mà những

thứ do quái rơi ra cũng không tới tay, tiêu phí rất nhiều lam dược pháp bảo và

tinh lực mà chẳng được cái gì cả, coi như làm không công cho bọn họ.

Nhìn thấy vẻ kiêu ngạo

hãnh diện vô cùng của ba người kia, Nhất Tiếu Hồng Trần không khỏi cảm thấy

thầm buồn bực. Ngầng đẩu thoáng nhìn bóng lưng ở bên cạnh, nàng khẽ thở dài,

cũng không nói gì cả, chỉ tự động từ bỏ hình thức tự động đánh quái, cưỡi Bạch

Kỳ Lân lướt đi như một cơn gió.

Trải qua cái vụ trắng đen

lẫn lộn như vậy, nàng cũng không còn hứng thú treo máy nữa, quyết định trở lại

Kim Đài Thành chăm sóc cửa hàng, lại phát hiện ra trên mắt đất thây nằm ngổn

ngang, không biết phải nói gì nữa, chắc là con quái bn th kia lại vào thành

cướp phá.

Nơi này vốn là thành thị

đầu tiên mà tân nhân mới bước chân vào trò chơi có thể gặp được, là địa phương

an toàn nhất trong lòng bọn họ, tựa như chính cố thổ của họ. Bọn họ có thể nhàn

nhã đi dạo phố, mua đồ, có thể ngồi tình tự ở bồn hoa trung tâm, có thể cưỡi

ngựa vòng quanh trên đầu thành, cũng có thể đứng trên đỉnh tháp cao ngắm mặt

trời mọc từ đằng Đông, hoặc bóng chiều tà đỏ ối lúc hoàng hôn. Trong thành

không được phép ép buộc người khác PK, quái cũng không thể vào thành, nếu bị

đám quái cao cấp đuổi theo đòi mệnh có thể liều mạng chạy vào trong thành, mấy

con quái đó sẽ tự động dừng ở cửa thành, sau đó tản đi tứ phía, bởi vậy, chỉ

cần nhìn thấy bóng tường thành kiên cố cao vòi vọi kia, trong lòng mọi người

lập tức sinh ra cảm giác an toàn. Những người đánh nhau sẽ dừng lại ở chốn này

để mua tiên đan, hồng dược lam dược, những người mỏi mệt có thể dừng chân ở đây

nghỉ tạm, để cho ngựa bớt chồn vó, tâm trạng không tốt có thể ở chỗ này ngồi

ngẩn ngơ, người kết hôn có thể tới chỗ Nguyệt lão đăng ký, nếu như bật loa còn

có thể nghe thấy những tiếng nhạc trong trẻo về chủ đề đoàn tụ sum vầy... Hết thảy mọi thứ đều tuân theo một trật tự định sẵn,

mỗi thời mỗi khắc đều là những giây phút cực kỳ tốt đẹp, chỉ tới hôm nay, hết

thảy đều tan biến trước một con Boss vô địch tới mức an toàn khu cũng không thể

kiềm chế nổi, vô số người đã chết hết lần này tới lần khác, cũng có rất nhiều

người nối tiếp nhau cùng xông lên đấu tranh với con Ma Thao cường đại tới mức

người ta không thể tưởng tượng nổi, kết cục chỉ có một, đó là trở thành một bộ

phận của đám thi thể đang nằm ngổn ngang trên mặt đất kia.

Nếu yêu thú công thành

giống như con quái kia, thì phải ứng phó như thế nào ? Chẳng lẽ chỉ có thể bỏ

thành mà đi thôi sao ? Nhất Tiếu Hồng Trần thầm suy nghĩ, vừa nghĩ vừa đi tới

trước cửa hàng mình, dù làm một số thứ nhưng rốt cuộc vẫn không thể tập trung

tinh thần được, cuối cùng vẫn không thể giải phóng đầu óc, đành quay người đi

ra khỏi thành, đi bộ vài vòng quanh Kim Đài Thành một chút, ngắm nghía từng lỗ

châu mai, từng ngôi tháp nhỏ trên tường thành, cuối cùng dứt khoát cưỡi lên phi

kiếm, bay tới gần tường thành, để có thể thu hết toàn thành vào trong tầm mắt.

Trong bang vẫn nhộn nhạo

như cũ, đề tài cực kỳ phong phú, ngoại trừ đề tài về buôn bán và kỹ năng vợ

chồng, kỹ năng thầy trò mới ra, đề tài được nhắc tới nhiều nhất chính là sự

kiện yêu thú công thành sắp tới.

Con Boss cứ vào tàn sát

dân chúng trong thành hết lần này tới lần khác kia thực đáng sợ, mọi người thảo

luận nửa ngày trời, dù nghĩ ra bao nhiêu biện pháp cũng không ổn, cuối cùng

không hẹn mà đều nhất trí chung ở một kết luận, nếu tới lúc đó tất ba mươi sáu

kế chuồn là trên hết, có điều ...

" Nếu một đám Boss

cùng xông tới, không biết có phá hủy cửa hàng của mình không ?" Cưỡi Thỏ

Truy Rùa Đen hỏi với vẻ lo lắng.

" Đúng vậy."

Diêm Bán Cô Bé cũng buồn bã : " Ta thấy lúc đó chỉ còn cách đóng cửa hàng,

cất hết tất cả mọi thứ vào kho hàng, không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất

..."

" Ừm, tới thởi điểm

đó chắc cũng chả ai tới mua hàng " Hắc đ**m Lão Bản thở dài " Tốt

nhất là đóng cửa quán, đi tị nạn."

Nhất Tiếu Hồng Trần bay

lòng vòng hồi lâu trên đầu thành cũng không tìm ra manh mối gì, cũng không uổng

phí thời gian nữa, giống như mọi người trong bang đang nói, tới lúc đó chỉ đành

đóng cửa hàng, cất hết thảy mọi thứ vào trong kho hàng, không ra đầu sóng ngọn

gió cũng được, chỉ tiếc là không được xem náo nhiệt. Nàng từ đầu tường nhảy

xuống, kiểm tra lại trong túi, mang theo đầy đủ dược, sau đó lấy một ít độ điệp

gửi cho mấy vị nguyên lão trong bang, lại gửi thư cho từng người, dặn bọn họ

tới địa cung Kính Hoa Thủy Nguyệt luyện level, dặn dò bọn họ giữ kín không cho

người khác biết. Làm xong hết thảy mọi thứ, nàng mới trở lại trong cửa hàng,

tiếp tục chế tạo.

Vừa mới làm một chút, đã có

người lạ PM cho nàng

Tiểu Cường Địa Đạo " Xin chào, có online không ?"

Nhất Tiếu Hồng Trần tưởng

có người tới bàn chuyện làm ăn với mình, liền trả lời : " Có"

Tiểu Cường Địa Đạo " Ta muốn mua nick của ngươi, trả giá một vạn nhân dân tệ, có bán không

?"

Nhất Tiếu Hồng Trần vô

cùng kinh ngạc, nhưng vẫn tỏ ý rất khách khí : " Ta không bán nick."

Tiểu Cường Địa Đạo " Ta thực lòng muốn mua, tiền không thành vấn đề. Ngươi chỉ cần cầm tiền

là có thể đi luyện một cái nick mới, căn bản ta không có thời gian luyện cấp,

nên mới muốn đi mua ngang tay."

Nhất Tiếu Hồng Trần cũng

đề nghị rất ôn hòa : " Trên game này cũng có không ít người muốn bán nick,

cấp bậc cao, trang bị cũng tốt, ngươi có thể tới chỗ bọn họ đề nghị mua."

Tiểu Cường Địa Đạo rất

kiên trì : " Ta thích Côn Luân, cũng không cần cấp bậc cao quá, chỉ cần

vừa phi thăng là được rồi. Nếu level quá cao, nói thật cũng không có thời gian,

ta lại mất thêm một số tiền lớn để tẩy tủy, quá mệt."

Nhất Tiếu Hồng Trần đành

phải mỉm cười : " Có điều ta thực không bán."

Tiểu Cường Địa Đạo vẫn

tiếp tục nài ép : " Có phải chê tiền quá ít không ? Ta có thể trả thêm,

hai vạn nhân dân tệ thì sao ?"

Giá mà hắn vừa đưa ra quả

thực cao ngất trời, một cái nick có thể bán được với giá ba nghìn nhân dân tệ

đã là quá ổn, trước giờ chưa bao giờ có người nào ra giá trên một vạn nhân dân

tệ, chứ đừng nói là hai vạn. Nhất Tiếu Hồng Trần thở dài, nếu là trước kia,

nhất định nàng sẽ bán, nhưng bây giờ, vô luận ra sao đi chăng nữa, nàng tuyệt

đối không.

" Thật xin

lỗi." Nàng cố gắng lựa từ, cố gắng không để cho đối phương cảm thấy khó

chịu : " Ta vẫn quyết định không bán nick của mình, cho dù bao nhiêu tiền

cũng không bán, thật xin lỗi."

" Vậy sao " Hồi

lâu Tiểu Cường Địa Đạo mới trả lời : " Ngươi có thể suy nghĩ lại được

không ? Ta còn có thể trả thêm tiền, nếu ngươi có yêu cầu gì thêm thì cứ nói.

Nếu ngươi đổi ý, nhớ PM cho ta."

" Được" Nhất

Tiếu Hồng Trần dễ dàng dáp ứng, cũng không muốn nói thêm gì nữa.

Người kia cũng không nói thêm gì nữa, rõ ràng cũng là

người biết tiến biết thoái. Nhất Tiếu Hồng Trần lập tức ném việc này ra khỏi

đầu, tiếp tục việc đang dang dở.

Công Tử Liên Thành vừa

rời khỏi Tiên Giới liền trực tiếp truyền tống tới Long Cốc, vừa mới tiếp nhận

nhiệm vụ xong, đã thấy cửa sổ chat của Công Chúa Tháng Bảy. Anh liền click vào

cửa sổ chat, thấy trong cửa sổ có hàng chữ : " Hiện tại huynh đã có đồ đệ

chưa ?"

" Chưa có."

Công Tử Liên Thành vừa đáp vừa tiếp nhận invite tổ đội của Công Tử Tiểu Bạch,

gia nhập đội ngũ.

Công Chúa Tháng Bảy thật

vui vẻ : " Muội có một người bạn trong hiện thực, vừa mới gia nhập vào trò

chơi này không lâu, là thầy thuốc level 66, huynh thu nàng làm đồ đệ được không

? Cũng không cần chiếu cố nhiều lắm đâu, chỉ cần mỗi ngày dẫn nàng làm nhiệm vụ

thầy trò một lần là được rồi, mà huynh cũng có thêm điểm dạy dỗ của kỹ năng

thầy trò."

Vài giây sau, một cái

nick tên là Mộc Dung Hồng Ngọc lập tức PM tới : " Xin chào, muội là bằng

hữu của Công Chúa Tháng Bảy."

Công Tử liền click vào

nick của nàng, thu nàng làm đệ tử, rồi nói với nàng : " Hiện tại ta đang có

việc, không đi được. Muội bận gì cứ làm trước đi, khi nào ta có thời gian sẽ

dẫn muội đi làm nhiệm vụ thầy trò."

Mộc Dung Hồng Ngọc tỏ ra

rất hiểu ý, đáp một tiếng " Vâng" sau đó cũng không tiếp tục quấy rầy

anh nữa.

Lúc này, Công Chúa Tháng

Bảy lại PM tiếp : " Huynh đã thu nàng chưa vậy ?"

Công Tử đáp lại : "

Rồ.i"

" Vậy sao, huynh

đang làm gì vậy ?"

" Đang làm nhiệm vụ

ở Long Cốc."

Công Chúa Tháng Bảy vô

cùng vui mừng ; " Muội cũng muốn làm, chờ muội với."

Công Tử ngơ ngác một

chút, rồi mới khéo léo từ chối : " Nhiệm vụ phía trước muội chưa làm, bây

giờ lại theo bọn ta sợ tiến độ không đúng, không làm được."

" Không có việc gì

cả, muội sẽ không tiếp nhận nhiệm vụ nữa, chỉ đi theo mọi người chơi chơi

thôi." Công chúa Tháng Bảy lập tức phân trần : " Tổ đội muội đi, muội

đã bắt đầu chạy tới hạ thành rồi."

Công Tử cũng không biết

phải nói gì nữa, đành phải nói trong đội ngũ : " Tháng Bảy muốn tham gia,

Tiểu Bạch, ngươi tổ đội nàng đi."

Công Tử Tiểu Bạch có phần

kinh ngạc : " Nàng đã giết xong Boss phía trước rồi sao ?"

Công Tử trả lời lạnh nhạt

: " Chưa, nàng nói nàng chỉ qua đây chơi thôi."

" Ừm." Công Tử

Tiểu Bạch liền tổ đội Công Chúa Tháng Bảy, sau đó hỏi nàng trong [ đội ngũ] " Tháng Bảy, tới chỗ nào rồi."

Một lúc sau mới thấy Công

Chúa Tháng Bảy trả lời : " Tới cửa rồi. Nguy hiểm thật, suýt chút nữa thì

chết, thời gian vô địch ngắn quá."

Thời gian vô địch của Tử

Trúc là mười giây, chỉ hơn một chút so với Côn Luân không có trạng thái vô

địch, bởi vậy thời cơ để mở trạng thái tương đối trọng yếu, Công Chúa Tháng Bảy

đã vào tới cửa, chứng tỏ thao tác của nàng rất tốt. Công Tử Phù Tô cười khen

nàng một câu : " Một người mà có thể xông tới, giỏi lắm, để bảo Vô Kị đi

tiếp muội đi, ít ra thời gian vô địch cũng dài."

Công Tử Vô Kị liền đáp " Để ta và Quỷ Cơ cùng đi"

Có hai vị Ma Giáo cấp cao

hộ giá, đương nhiên nàng sẽ không bị nguy hiểm tính mạng, có điều Công Chúa

Tháng Bảy lại không chịu : " Tam ca, huynh tới đón ta được không ?"

Những người khác không

nói gì nữa, Công Tử thoáng do dự một chút rồi mới đáp : " Được", sau

đó lập tức dùng khinh công Phù Quang Lược Ảnh chạy ra phía ngoài.

Không cần làm nhiệm vụ,

chỉ cần bỏ chạy, Tiêu Dao chẳng bao giờ bị quái đánh trúng, phần lớn quái chẳng

bao giờ đuổi kịp, mà thỉnh thoảng có quái đứng quá gần, có thể đánh tới, nhưng

phần lớn đều không trúng người, Công Tử như một làn khói chạy thẳng tới phía

dưới vách núi, nhanh chóng g**t ch*t quái, sau đó kêu Công Chúa Tháng Bảy nhảy

xuống. Nếu thi triển khinh công thì tốc độ của Tiêu Dao nhanh hơn tọa kị rất

nhiều, những môn phái khác không bì kịp tốc độ này, đương nhiên Công Tử cũng

hiểu rõ điều đó, vì thế không dùng Phù Quang Lược Ảnh nữa, mà cưỡi lên Bạch Kỳ

Lân, đi trước mở đường, quét sạch quái nhỏ, tránh Boss, dẫn Công Chúa Tháng Bảy

an toàn vào tới Long Cốc.

Khi Công Tử Tiểu Bạch

thấy nàng vào tới nơi liền quan tâm hỏi một câu trong [ đội ngũ] : " Tháng

Bảy, muội ra chỗ Hộ Long Tôn Giả kia xem có nhiệm vụ nào có thể tiếp nhận được

không ? "

" Được." Công

Chúa Tháng Bảy lập tức chạy tới chỗ vị NPC Hộ Long tôn giả Long Cốc Chủ, chỉ

lát sau đã nói ; " Không có nhiệm vụ gì cả."

" Vậy thì muội đi

theo chúng ta chơi chơi vậy, thuận tiện thêm trạng thái cũng tốt." Công Tử

Tiểu Bạch cười cười " Được rồi, mọi người cùng đi thôi."

Nói tóm lại, về cơ bản

nhiệm vụ của Phó Bản này không khác gì so với những Phó Bản khác, chủ yếu là

giết hết quái nhỏ, giết Boss, đánh xong Boss đi giao nhiệm vụ, mỗi NPC đều kể

lể lại những chuyện xa xưa của Long Tộc, bọn họ căn cứ vào manh mối đó tiếp tục

hoàn thành từng nhiệm vụ một. Công Tử vẫn ít lời như trước, Công Chúa Tháng Bảy

vẫn dính sát bên mình anh, lúc anh đánh quái thì thêm máu, mở pháp trận, Khinh

Ca Thủy Việt nhìn thấy liền xốn mắt, liền PM cho Nhất Tiếu Hồng Trần : "

Cậu đang làm gì vậy ?"

Nhất Tiếu Hồng Trần nhanh

chóng trả lời : " Đang làm một số thứ. Mình mới làm ra mấy hạt biến thân,

rất kỳ lạ, trước kia chưa bao giờ thấy qua, chờ cậu quay lại sẽ tặng cho cậu

một viên, chúng ta thử xem có thể biến thành cái gì."

Ngữ khí của nàng rất nhẹ

nhàng, hiển nhiên là tâm trạng rất thoải mái, Khinh Ca Thủy Việt lại sốt ruột

thay : " Này, cậu có biết ở Khải Hoàn Hào Môn có một cái nick thầy thuốc

tên là Công Chúa Tháng Bảy không ?"

Nhất Tiếu Hồng Trần im

lặng một lát rồi mới đáp : " Biết, thì sao ?"

" Mình thấy nhỏ đó

có ý với Công Tử." Khinh Ca Thủy Việt thoáng tức giận : " Bây giờ mấy

người bọn họ có ai không biết quan hệ giữa Công Tử và cậu đang rất tốt ? Nhỏ đó

chen chân vào làm gì ? Làm kẻ thứ ba tất bị sét đánh"

" Cậu nha."

Nhất Tiếu Hồng Trần cười vui vẻ : " Công Chúa Tháng Bảy là bằng hữu của

mọi người, hồi trước cùng luyện cấp, lần này lại mời thêm được mười mấy vị thầy

thuốc cao cấp vào bang của bọn họ, cậu cũng không thể yêu cầu bốn vị công tử

không để ý tới nàng ta đi."

" Nhỏ đó quá lộ

liễu, theo sát Công Tử không rời, mình nhin thấy rất ngứa mắt." Khinh Ca

Thủy Việt lửa giận bừng bừng : "Hồng Trần, cậu đừng quá hào phóng như vậy,

đừng giữ mãi cái vẻ chả quan tâm tới việc gì như thế . Mình nói cho cậu biết,

con đê dài ngàn dặm, chỉ vỡ vì một cái tổ kiến, cậu phải phòng ngừa rắc rối có

thể xuất hiện bất kỳ lúc nào."

Nhất Tiếu Hồng Trần vui

vẻ đáp : " Ừm, mình biết rồi."

Khinh Ca Thủy Việt biết

nàng vẫn mang cái thói lười biếng như vậy, lúc này chỉ tiếc rèn sắt không thành

thép, quả thực chỉ muốn trực tiếp hồi thành, chạy tới Kim Đài Thành kéo nàng về

lại. Suy nghĩ hồi lâu, nàng mới dùng những từ ngữ đầy thấm thía để khai thông

tư tưởng cho Hồng Trần : " Bạn Hồng Trần, bây giờ thời đại đã khác

rồi, cậu cũng đừng quá thận trọng. Tính cách của Công Tử xem ra quá bị động,

cậu mà không chịu chủ động, không chừng bị sự nhiệt tình như cỏ dại mọc lan của

Công Chúa Tháng Bảy cướp mất. Năm nay nam nhân tốt chả có mấy, căn bản chính là

lông Phượng và sừng Lân, cọc tìm trâu mới là vương đạo."

Nhất Tiếu Hồng Trần cười

ầm ĩ : " Các cậu đang làm nhiệm vụ, mình đuổi ngược bằng cách nào bây giờ

? Nói nữa, Công Chúa Tháng Bảy vừa mới qua, đội ngũ của các cậu đã đầy rồi,

mình tới thì phải làm thế nào ? Cậu bảo mọi người đuổi ai ra bây giờ ? Yêu cầu

bọn họ đuổi Công Chúa Tháng Bảy ra sao ? Không từ mà biệt, lại nói nàng giúp đỡ

bọn họ như thế, làm như vậy không thích hợp chút nào. Cậu đừng có đứng đó mà lo

hão huyền, cứ ngoan ngoãn làm nhiệm vụ đi, khi nào về mình tặng cho cậu một

viên thuốc biến thân, xem có thể biến thành cái gì, nhất định rất thú vị."

Khinh Ca Thủy Việt không

còn lời nào để nói đành phải giơ cờ đầu hàng, tiếp tục cùng làm nhiệm vụ với

mọi người, thuận tiện giám sát cử chỉ của Công Chúa Tháng Bảy luôn.

Những chuyện bọn họ nói

trong [đội ngũ], giống như những đội ngũ khác, phân nửa là nhắc nhở nhau lúc

đánh quái, thỉnh thoảng lại nói giỡn, không khí rất nhẹ nhàng. Công Chúa Tháng

Bảy vui vẻ nói nói cười cười, khẩu khí dường như tự coi mình là lão bà của Công

Tử, nếu như trước kia, mấy người còn lại nhất định sẽ xúm vào trêu chọc, có

diều bây giờ bọn họ đều biết tới sự tồn tại của Nhất Tiếu Hồng Trần, những câu

đùa giỡn đó không thể nói loạn, cả quá trình làm nhiệm vụ dường như chỉ có mình

Công Chúa Tháng Bảy, có điều nàng vẫn không chút mệt mỏi.

Công Tử hiếm khi nói

chuyện, đương nhiên Công Chúa Tháng Bảy không hài lòng, lại không dám chọc anh,

thường cố tình đặt câu hỏi trực tiếp cho anh, nhưng anh cũng chỉ trả lời bằng

mấy câu vắn tắt nhất, bình thường chỉ là mấy chữ đơn giản, không có icon kèm

theo, cũng không có chút tình cảm, cảm giác như những lúc làm nhiệm vụ với

những bang chúng bình thường khác, có quan tâm, lúc đánh quái cũng chủ động che

trước mặt, chủ động bảo hộ an toàn cho nàng, nhưng cũng chỉ như vậy, không có

điểm gì khác hơn.

Trạo Si họ giết ban sáng

chỉ là nhiệm vụ thuộc giai đoạn thứ nhất, giai đoạn thứ hai là giết Bệ Ngạn,

giai đoạn thứ ba là giết Toan Nghê, Công Tử Phù Tô bỗng phá lên cười : "

Cứ theo tình hình này, đại khái bọn mình phải giết sạch cả chín đứa con của

rồng mới có thể gặp Boss cuối mất."

"Sao huynh biết rõ

vậy ? " Đào Tử Yêu Yêu ngạc nhiên hỏi : " Trên mạng có tư liệu sao

?"

" Không. Cho tới bây

giờ chưa có người nào làm xong nhiệm vụ này" Công Tử Phù Tô nhẹ nhàng đáp

lại : " Có một câu : rồng sinh chín giống, chín giống khác nhau. Thần

thoại cổ đại Trung Quốc cũng từng nói, rồng có chín con, lại chẳng có con nào

thuộc giống rồng, Trạo Si, Bệ Ngạn, Toan Nghê đều là con của rồng"*

" Vậy sao, thật thế

hả, thú vị thú vị." Ma Hồn Quỷ Cơ vừa đánh vừa cười, cảm giác rất đã

ghiền.

Bọn họ quay trở lại cốc

giao nhiệm vụ giao đoạn ba xong, Công Tử Tiểu Bạch liền nói : " Ta có một

cuộc họp, nếu mọi người muốn tiếp tục làm nhiệm vụ thì cứ đi, ta đi treo

máy"

Công Tử liền đáp : "

Vậy thì không làm nữa."

" Đúng, ta cũng phải

làm việc tiếp." Khinh Ca Thủy Việt vẫn thấy Công Chúa Tháng Bảy không

thuận mắt, đương nhiên xuôi dòng đẩy thuyền, để cho đội ngũ giải tán, để nàng

ta không thể tiếp tục quấn quýt lấy Công Tử.

Công Tử Phù Tô và Công Tử

Vô Kị đều không có ý kiến, Ma Hồn Quỷ Cơ càng không sao cả, mọi người liền cùng

hồi thành. Công Tử Tiểu Bạch giải tán đội ngũ, sau đó truyền tống đi.

Công Tử Phù Tô và Khinh

Ca Thủy Việt cùng truyền tống tới Tiên Giới treo máy, Công Tử Vô Kị và Ma Hồn

Quỷ Cơ cùng đi làm nhiệm vụ vợ chồng, một mình Công Tử đi về phía Truyền Tống

Trận.

Công Chúa Tháng Bảy lập

tức mở cửa sổ chat hỏi anh : " Huynh đi đâu vậy ? "

" Kim Đài

Thành." Công Tử vừa đáp vừa chạy vào truyền tống trận.

Vừa mới đứng vững, anh đã

nhìn thấy một con hồ ly nhỏ nhắn trắng như tuyết phi như bay tới, chạy vòng

vòng quanh người anh.

Con hồ ly kia cực kỳ đẹp,

cái đuôi dài trắng xóa xõa tung như mây, tai to, mắt đen ôn nhuận, miệng nhỏ

hơi vểnh lên tinh nghịch, cử chỉ nhẹ nhàng nhanh nhẹn, lập tức khiến rất nhiều

người chơi chú ý, nhất là những cô gái. Các nàng lập tức nhao nhao chạy lại gần,

ồn ã bàn tán " Ai dza, thật thật

là khả ái, đây là sủng vật sao ? Ở đâu ra vậy ?"

" Sủng vật của ai

đây, sao không có tên của chủ nhân vậy ?"

" Mà chính nó cũng

không có tên luôn, thật là kỳ quái nha"

" Lỗi mạng rồi, sủng

vật lại còn có pháp bảo chứ ? Pháp bảo bên cạnh nó không phải là khóa Càn Khôn

của phái Côn Luân sao ?"

" Ừ, thật nha, thế

này là thế nào nhỉ ?"

Công tử cũng rất nghi

ngờ, con hồ ly kia vẫn đi theo anh, vừa đi vừa chạy nghịch ngợm chạy lòng vòng

xung quanh anh, làm người khác tưởng lầm là sủng vật của anh, nhưng đương nhiên

anh biết không phải, bởi vì mỗi sủng vật đều đính tên mình và tên chủ nhân trên

đầu, con tiểu hồ ly này chẳng những không có tên, hơn nữa hành động cũng không

giống những loại sủng vật khác, có cảm giác như có ý thức, giống như một loại

sinh vật có trí tuệ. Anh vừa đi vừa ngập ngừng, rất nghi ngờ.

Lúc này, Cố Duệ đang ngồi

trước máy vi tính đột nhiên nghe thấy một tiếng cười vọng lại từ phía sau lưng.

Hứa Nhược Thần có phần tinh nghịch hỏi anh : " Đẹp không ? Có phải rất khả

ái hay không ?"


  • Truyền thuyết rồng có chín con là

: Bí hí - Si vẫn - Bồ lao - Bệ ngạn - Thao thiết - Công phúc -

Nhai xế - Toan nghê - Tiêu đồ.

Bị hí (tên khác là bá

hạ, bát phúc, thạch long qui) : còn gọi là Quy Phu, Bá Hạ, Bát Phúc, Thạch Long

Qui: giống con rùa, thích mang nặng, có thể cõng được tam sơn ngũ nhạc không

bao giờ mỏi. Vì thế Bí hí cõng bia, trụ đá. Nhiều người nhầm với rùa.

Li Vẫn còn gọi là Si Vẫn,

Si vĩ: có đầu rồng, thân ngắn, miệng trơn họng to, rất thích nuốt các vật lớn,

lại có thể phun nước làm mưa. Vì thế Si vẫn được tạc trên nóc nhà, cung điện

cổ, chùa chiền, đền đài... ngụ ý cầu trấn hỏa để phòng hỏa hoạn, khác với Trào

phong là đầu quay vào trong, nuốt lấy xà nhà hoặc bờ nóc.

Bồ Lao thích tiếng động lớn, âm

thanh vang dội. Vì thế quai chuông khắc hình Bồ lao hai đầu quay ra hai bên ôm

chặt quả chuông.

Bệ Ngạn còn gọi là Bệ Hãn,

Bệ Lao, Hiến Chương là con thứ tư của rồng, có hình dáng giống hổ, răng nanh

dài và sắc, có sức thị uy lớn, thích nghe phán xử, phân định. Theo truyền

thuyết, bệ ngạn rất thích lý lẽ và có tài cãi lý đòi sự công bằng khi có bất

công, nhờ vậy bệ ngạn thường được khắc trên các tấm biển công đường, đặt ở cửa

nhà ngục hay pháp đường, ngụ ý răn đe người phạm tội.

Thao Thiết có đôi mắt to,

miệng rộng, dáng vẻ kỳ lạ, thích ăn uống, càng nhiều đồ ăn càng tốt. Vì thế

được khắc trên các vạc lớn, lại tượng trưng cho việc thu lấy tài lộc giống Tì

Hưu.

Công Phúc còn gọi là Bát Phúc, Bát

Hạ là linh vật thích nước, nên được khắc tạc ở công trình hay phương tiện giao

thông đường thủy như chân cầu, đê đập, cống nước, bến tàu, thuyền bè để canh

giữ.

Nhai xế : còn gọi là Nhai

Tí là loài mình rồng, đầu chó sói, cương liệt hung dữ, khát máu hiếu sát, thích

chém giết chiến trận. Vì thế Nhai Xế được khắc ở thân vũ khí: ngậm lưỡi phủ,

lưỡi gươm đao, trên vỏ gươm, chuôi cầm khí giới để thêm phần sát khí.

Toan nghê : còn gọi là Kim Nghê -

linh vật có mình sư tử, đầu rồng, thích khói lửa, mùi thơm, nuốt khói phun

sương, thích sự tĩnh lặng và thường ngồi yên ngắm cảnh khói hương tỏa lên nghi

ngút. Toan nghê được đúc làm vật trang trí trên các lư hương, đỉnh trầm, ngồi

trầm mặc trên đỉnh hay bám hai bên.

Tiêu Đồ : còn gọi là Phô

Thủ, Thúc Đồ có đầu giống sư tử, thích sự kín đáo yên tĩnh, tính khí lười

biếng, thường cuộn tròn nằm ngủ, không thích có kẻ lạ xâm nhập lãnh địa của

mình. Tiêu đồ được khắc trên cánh cửa ra vào, ngụ ý giữ yên cho ngôi nhà. Đầu

Phô thủ ngậm thêm cái vòng để khách đến dùng nó mà gõ

Tù Ngưu, còn gọi là Tỳ Hưu, Tu

Lỳ đầu như Kỳ Lân, có sừng, vẩy giống rồng, thân của gấu, có cánh trên lưng. Tỳ

Hưu một sừng là giống cực kỳ hung dữ, chuyên cắn hút tinh huyết của các loài

yêu quái, ma quỷ nên còn gọi là con Tịch Tà. Loại Tỳ Hưu hai sừng là loài

chuyên hút vàng bạc, châu báu trong trời đất nên được cho là con vật giữ tài

lộc hay còn gọi là Thiên Lộc. Khi đó Tỳ Hưu có đặc điểm miệng to, ngực to, mông

to nhưng không có hậu môn (chỉ để hút vào mà không làm mất đi cái gì). Nếu

thỉnh một cặp Tỳ Hưu thì con cái là Tỳ, con đực là Hưu. Tu Lỳ là kiện tác của

Tỳ Hưu, với tư thế cuộn tròn, lưỡi cong, răng sắc đón lộc và giữ của. Tỳ Hưu

rất dễ bị nhầm thành Chó Trời , không hề có tác dụng tốt cho gia chủ. Tỳ Hưu

cũng có đặc điểm là thích âm nhạc, có tài thẩm âm. Vì thế nên Tỳ Hưu thường

được khắc trên đầu cây đàn hồ cầm, nguyệt cầm, tì bà.

Trào Phong có thân phượng, có

thể hóa thành chim, đặc điểm thích sự nguy hiểm, nhìn xa vọng rộng. Do đó Trào

Phong được tạc ngồi trên nóc nhà, đầu mái nhà nhìn về phía xa.

Phụ Hí: mình dài giống rồng,

thích văn chương thanh nhã, lời văn hay chữ tốt. Vì thế Phụ hí tạc trên đỉnh

hoặc hai bên thân bia đá.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.