Chương 35: Ước Mơ Vĩ đại
Giang Thầm phát hiện từ sau khi có điểm thi, Ngôn Phi đặc biệt lạnh nhạt với hắn, kêu đáp không đáp.
Giang Thầm suy nghĩ kỹ một lượt, chắc chắn là vì hôm đó cậu bị mình ảnh hưởng nên trạng thái thi cử không tốt, vì thế mới trách hắn.
Dù sao Ngôn Phi cũng luôn đứng hạng nhất, giờ rơi xuống hạng ba chắc chắn sẽ có khoảng cách tâm lý, hơn nữa lão Tống còn gọi cậu lên văn phòng nói chuyện lâu như vậy, ước chừng tâm lý cũng hơi sụp đổ.
Mà Giang Tư Ninh lại thi được hạng nhất, tiến bộ không ít, trước đây Giang Tư Ninh thường chỉ quanh quẩn hạng mười toàn khối, học bá chắc chắn càng khó chấp nhận hơn.
Đến bữa tối, Giang Thầm chạy ra siêu thị nhỏ mua một phần bánh bạch tuộc về dỗ Ngôn Phi, Ngôn Phi vừa ăn bánh bạch tuộc vừa nói: "Lần này Ngữ văn của cậu thi tốt đấy."
"Cũng tạm thôi." Giang Thầm đắc ý nói, "Người thông minh thì hết cách."
"Vậy à?" Ngôn Phi cười lạnh một tiếng, "Còn cao hơn tôi ba điểm cơ đấy, ghê thật."
Giang Thầm lập tức cảnh giác, chẳng lẽ vì thành tích của mình cao hơn học bá nên cậu mới tức giận?
Giang Thầm dè dặt hỏi: "Tôi thi tốt cậu không vui à?"
"Liên quan quái gì đến tôi." Ngôn Phi bưng hộp bánh bạch tuộc đi tìm Mạnh Hi, còn chia cho Mạnh Hi một nửa.
Giang Thầm: "..."
Chiều thứ năm có tiết Thể dục, Ngôn Phi ngồi trên khán đài lười nhúc nhích, vì chuyện lần trước bị gãy tay nên bây giờ cậu không dám vận động mạnh lắm, dù sao gân cốt bị thương cũng phải dưỡng một trăm ngày, mà cậu còn chưa hoàn toàn khỏi hẳn.
Mạnh Hi cầm một chai nước chạy tới ngồi bên cạnh cậu: "Lúc nãy tôi ra siêu thị nghe Lỗ Tâm Tâm nói gì đó về chuyện cậu với Giang Tư Ninh trở mặt rồi, sao tôi lại không biết nhỉ?"
"Không trở mặt." Ngôn Phi lắc đầu.
"Hả?" Mạnh Hi gãi cổ, "Cậu ta kể nghe như thật ấy, nói Giang Thầm đánh Tư Ninh, rồi cậu với cậu ta ở trước cổng trường..."
"Giang Tư Ninh nói với cậu thế nào?" Ngôn Phi ngắt lời cậu ta.
"Cậu ấy cũng không nói gì cả, tôi hỏi vết thương trên mặt là sao, cậu ấy chỉ bảo là không cẩn thận bị ngã thôi, cậu cũng biết tính cậu ấy rồi đấy, chuyện gì cũng thích giữ trong lòng." Mạnh Hi lắc đầu thở dài, "Thật ra tôi thấy tính cách như vậy cũng không tốt lắm, có chuyện gì không thể thẳng thắn nói ra, cứ nhất định phải tự mình chịu đựng, cũng không sợ nghẹn đến sinh bệnh."
"Cậu ấy đâu rồi?"
"Bảo là có việc đi ra ngoài."
"Đi đâu?"
Trong lòng Ngôn Phi khẽ động, Giang Tư Ninh trước giờ luôn là học sinh gương mẫu chấp hành kỷ luật, mấy năm nay ngay cả đi học muộn cũng chưa từng một lần.
"Không nói, nhưng cậu ấy trèo tường ra ngoài." Mạnh Hi hạ giọng nói, "Có khi nào đi gặp bạn gái không? Tôi thật sự không nghĩ ra chuyện gì có thể khiến Giang Tư Ninh làm ra chuyện trèo tường thế này."
Ngôn Phi tính toán thời gian một chút, nếu Giang Tư Ninh thật sự đi làm giám định quan hệ cha con thì lúc này có lẽ đã có kết quả rồi.
Trong một khách sạn gần trường học, Giang Tư Ninh đưa bản báo cáo giám định vừa lấy về cho Trần Mỹ Lan.
Trần Mỹ Lan không mở ra xem, chỉ nhìn Giang Tư Ninh: "Bây giờ con tin rồi chứ?"
Giang Tư Ninh im lặng ngồi bên mép giường, đầu óc hơi trống rỗng, không biết mình nên có phản ứng thế nào.
"Tiểu Ninh, đừng nghĩ nhiều." Trần Mỹ Lan vỗ vai y, "Mẹ vốn không muốn nói cho con biết, chỉ muốn con lớn lên vui vẻ hạnh phúc, nhưng bây giờ..."
Trần Mỹ Lan thở dài một hơi: "Nếu con muốn nhận ông ấy thì cứ đi đi, mẹ không ngăn cản con."
"Mẹ..." Giang Tư Ninh tâm phiền ý loạn, "Mẹ đừng nói bậy, sao con có thể đi nhận ông ấy được."
"Haiz." Trần Mỹ Lan ngồi xuống chiếc ghế đối diện, thở dài một tiếng, "Nếu ông ấy muốn nhận con thì đã không chờ tới tận bây giờ, mẹ không có tiền cũng không có năng lực, cho nên chỉ có thể để ông ấy đón con tới đây, bởi vì nơi này có thể cho con một môi trường sống tốt hơn, có thể cho con được tiếp nhận nền giáo dục tốt hơn."
"Lý do mẹ vẫn luôn không dám nói còn có Giang Thầm và Liễu Phượng nữa, con sống cùng Giang Thầm lâu như vậy rồi, hẳn cũng biết tính nó, còn Liễu Phượng, con không biết năm đó cô ta đã dùng bao nhiêu thủ đoạn mới gả được cho chú hai của con đâu..."
"Mẹ biết con tủi thân, đều trách mẹ vô dụng, không nuôi nổi con ăn học..." Trần Mỹ Lan nói nói rồi bật khóc.
"Mẹ..." Giang Tư Ninh ôm lấy Trần Mỹ Lan, "Mẹ đừng khóc nữa, con không định nhận ông ấy, ông ấy đã biết sự tồn tại của con mà từ trước đến nay chưa từng nghĩ tới chuyện nhận con, vậy sao con phải tự chuốc mất mặt."
...
Lúc Giang Tư Ninh trở lại trường vẫn là trèo tường vào trong, khi nhảy từ trên tường xuống, cậu bị người đang đứng bên dưới hút thuốc làm giật mình.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Ngôn Phi dừng trên gương mặt y, đôi mắt đỏ hoe vừa nhìn đã biết là đã khóc, nhưng từ trạng thái của y, Ngôn Phi không thể phán đoán rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Im lặng một lúc lâu, Giang Tư Ninh khàn giọng lên tiếng: "Tôi chưa từng biết cậu biết hút thuốc."
"Tôi cũng không biết cậu biết trèo tường." Ngôn Phi lấy bao thuốc từ trong túi ra đưa cho y, "Làm một điếu không?"
Giang Tư Ninh do dự vài giây rồi vẫn đưa tay nhận lấy, trong bao thuốc có bật lửa, sau khi châm thuốc xong y trả lại cho Ngôn Phi.
Ngôn Phi lắc đầu: "Cậu cứ cầm hút đi."
Có lẽ Giang Tư Ninh chưa từng hút thuốc, vừa hút một hơi đã bị sặc đến ho khù khụ.
Khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được, y lại hút thêm một hơi, hút liên tiếp vài hơi sau thì khá hơn nhiều.
"Tôi cứ tưởng sau chuyện hôm đó, hai chúng ta sẽ không nói chuyện với nhau nữa." Giang Tư Ninh đột nhiên nói.
"Đó là cậu tưởng thôi." Ngôn Phi dí tắt đầu thuốc lên bức tường gạch bên cạnh, rồi xoay người bỏ đi.
Giang Tư Ninh nhìn chấm đen trên tường, nơi đó có vô số dấu đen do đầu thuốc bị dí tắt để lại, những học sinh ngang tàng không kiêng nể như Giang Thầm từng tụ tập ở đây hút thuốc đùa giỡn tùy thích, nhưng y lại chưa từng dám bước tới nơi này dù chỉ một bước, nơi này dường như chưa bao giờ thuộc về những người như y.
Ngôn Phi cũng không nên là người như vậy, nhưng khi đứng ở đây, cậu lại không hề có cảm giác lạc lõng.
Rõ ràng trước đây cùng Giang Thầm nhìn nhau không vừa mắt, vậy mà đến một ngày nào đó, bọn họ lại kỳ diệu đứng sóng vai bên nhau.
Giang Tư Ninh học theo dáng vẻ của Ngôn Phi, dí tắt đầu thuốc lên tường gạch, để lại một chấm đen, dường như làm một vài chuyện vượt khuôn phép cũng không khó như trong tưởng tượng.
Buổi tối, Giang Thầm và Giang Tư Ninh trước sau bước vào nhà, Giang Quả như một quả pháo nhỏ lao vọt tới: "Anh ơi, anh về rồi."
Giang Thầm cạn lời xách Giang Quả lên rồi đi vào trong nhà, tới bên ghế sofa liền tiện tay ném thẳng lên đó, cục mỡ nhỏ nảy tưng hai cái rồi cười khanh khách không ngừng.
Liễu Phượng hận không thể tát Giang Thầm một cái, hắn cũng không sợ Giang Quả ngã từ trên sofa xuống.
"Về rồi à." Giang Thiên Mậu cười hớn hở bước ra khỏi thư phòng, "Hôm nay có chuyện vui lớn đấy."
"Chuyện vui gì? Cha định sinh đứa thứ ba à?" Giang Thầm cười lạnh một tiếng, "Con nói cho cha biết, kế hoạch hóa gia đình nghiêm lắm đấy nhé, sinh lén là bị phạt tiền đó, hơn nữa muốn sinh con gái không được, lại sinh thêm thằng con trai nữa tức chết hai người."
Giang Thiên Mậu tức đến mức muốn chửi người, khó khăn lắm mới nhịn được.
Liễu Phượng âm thầm bĩu môi, bà mới không sinh đâu, những năm tháng đẹp nhất của đời người phụ nữ không thể đều lãng phí vào việc nuôi con được, bà đâu phải là cái máy đẻ.
"Nào nào nào, hai đứa lại đây, xem cha chuẩn bị gì cho các con này."
"Bánh kem, là bánh kem." Giang Quả chạy tới, "Cha nói anh Tiểu Ninh thi hạng nhất phải chúc mừng, anh Tiểu Thầm không còn đứng bét nữa cũng phải chúc mừng."
"Anh ơi, anh giỏi quá." Giang Quả ôm lấy chân Giang Thầm, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, "Anh là giỏi nhất, anh là lợi hại nhất..."
Liễu Phượng nghiến răng, chạy vào trong nhà lấy chiếc máy quay DV ra: "Quả Quả, nhìn vào ống kính nào."
Giang Thiên Mậu cười nói: "Đúng vậy, nên ghi lại mới được, đợi sau này lớn lên cho bọn nó xem hai anh em yêu thương nhau biết bao."
Liễu Phượng cười giả lả: "Đúng vậy, nhìn hai anh em thân thiết biết bao." Bà muốn để Giang Quả sau này lớn lên tự nhìn xem hồi nhỏ mình nịnh nọt đến mức nào, một đứa bé đẹp đẽ như thế, cái tốt không học lại đi học người ta nịnh bợ.
"Điểm số của Tiểu Ninh vẫn luôn rất ổn định, lần này có thể đứng hạng nhất, chú hai rất vui cho cháu, thắng không kiêu bại không nản, cố gắng giữ vững thành tích này nhé." Giang Thiên Mậu vỗ vai Giang Tư Ninh, động viên y.
"Không giữ được đâu." Giang Thầm âm trầm chen vào, "Ngôn Phi lần này là do trạng thái tinh thần không tốt, lần sau hạng nhất vẫn là vật trong túi của cậu ấy thôi."
"À..." Giang Thiên Mậu có chút ngượng ngùng, ông vui quá hóa ngốc, quên mất hạng nhất toàn khối vẫn luôn là Ngôn Phi.
"Chỉ cần cố gắng rồi thì đều là đồng chí tốt cả, nào, nói đến bạn học Giang Thầm nào." Giang Thiên Mậu không giấu nổi niềm vui trên mặt, "Ngữ văn hạng nhất toàn khối, tốt, rất tốt, sau này nhất định phải tiếp tục giữ vững."
"Người cha chưa từng đứng hạng nhất toàn khối, có phải thấy mới lạ lắm không?" Giang Thầm khiêu khích nói.
Giang Thiên Mậu: "... Đây là phần thưởng cho các con, mỗi người một thẻ, hạn mức hai vạn tệ mỗi tháng, tiết kiệm mà tiêu, đợi lên đại học rồi, hạn mức sẽ được nới rộng hơn cho các con."
Nhà họ Giang tuy có tiền, nhưng Giang Thiên Mậu chưa từng đưa thẻ cho Giang Thầm, mà Giang Thầm cũng hiếm khi ngửa tay xin tiền ông, hắn còn chưa lên đại học, ăn mặc đều do gia đình bỏ tiền mua, chỗ duy nhất cần dùng tiền chẳng qua là mua đồ ăn vặt và đi ăn cùng bạn học, những khoản đó đến cả tiền mừng tuổi cũng tiêu không hết, hắn cũng không giống đám phú nhị đại khác chơi xe hay đồ xa xỉ, khoản chi đắt nhất cũng chỉ là chiếc xe đạp leo núi độ lại của hắn.
Giang Tư Ninh nhìn tấm thẻ kia, không nhận.
Giang Thầm hừ một tiếng: "Cha tưởng con là loại người tham tiền à?"
Giang Thiên Mậu hận không thể đá hắn hai cái, nhưng nghĩ tới việc hắn vừa giành hạng nhất Ngữ văn nên tạm nhịn, đợi qua hôm nay rồi đánh sau.
"Anh không cần thì con cần." Giang Quả cầm lấy hai tấm thẻ trong tay Giang Thiên Mậu, một tấm nhét vào tay Giang Tư Ninh, tấm còn lại nhét vào túi nhỏ trước ngực mình.
Giang Tư Ninh siết chặt tấm thẻ đó, không nói rõ được trong lòng là cảm giác gì.
Giang Thầm: "..." Thằng nhóc thối.
"Anh Tiểu Thầm." Giang Quả vừa trèo lên sofa vừa nói, "Anh mua Ultraman cho em được không? Ultraman đắt lắm."
Giang Thầm: "Không mua."
Giang Quả trèo lên sofa ôm cổ Giang Thầm: "Mua đi mà, mua đi mà, anh mua cho em đi."
"Anh Tiểu Thầm, anh mua cho em được không?" Giang Quả lắc cổ Giang Thầm không ngừng.
Giang Thầm bị lắc đến phiền lòng: "Tránh ra coi, phiền không hả, không mua, không mua, nhất quyết không mua."
"Hu hu oa..." Hốc mắt Giang Quả lập tức đỏ lên, oa oa khóc lớn, "Anh Tiểu Thầm... sao anh xấu thế, anh Tiểu Thầm..."
"Mua mua mua, mua, mua." Giang Thầm bị làm ồn đến đau đầu, tức giận xách cánh tay Giang Quả lên rồi ném ra ngoài.
Giang Quả lập tức ngừng khóc, ngoan ngoãn nói: "Cảm ơn anh, anh Tiểu Thầm, em yêu anh."
Giang Thầm: "..." Bệnh tim sắp phát tác rồi.
Liễu Phượng: "..." Không biết đứa con trai này giống ai nữa, cái tật này không tốt lắm, phải sửa.
Giang Tư Ninh cảm thấy mình không nên xuất hiện trong không gian này, dù Liễu Phượng có vẻ không thích Giang Thầm, nhưng khi bốn người họ ở cùng nhau lại giống hệt một gia đình.
Giang Tư Ninh im lặng đi lên lầu, Liễu Phượng nhìn theo bóng lưng y, lại bắt đầu suy diễn lung tung, đến cả thẻ cũng cho giống hệt của Giang Thầm, chẳng lẽ thật sự là con riêng sao?
Nghĩ mãi không hiểu.
Thôi bỏ đi, dù sao cũng sắp được chứng thực rồi.
Giang Thầm móc tấm thẻ từ trong túi Giang Quả ra, lúc đi ngang qua Liễu Phượng liền hung dữ nói: "Bà mà còn để con trai bà bám lấy tôi nữa thì đừng trách tôi đánh nó khóc đấy."
"Đánh đi, có giỏi thì đánh đi." Liễu Phượng khinh thường hừ một tiếng, "Tôi có cản cậu à? Trút giận lên tôi thì có ích gì? Hay là cậu đánh cả tôi luôn đi."
Giang Thầm: "..."
.
Trần Anh biết lần này Ngôn Phi thi không tốt nhưng cũng không có phản ứng gì quá lớn, còn an ủi cậu: "Không sao đâu, đừng có áp lực tâm lý."
"Con biết mà, mẹ, chỉ cần mẹ đừng có áp lực tâm lý là được." Ngôn Phi cười nói, "Lần sau sẽ lấy lại thôi."
Trần Anh xoa đầu con trai mình, đứa trẻ này từ nhỏ đến lớn chưa từng khiến bà phải lo lắng.
"À đúng rồi, mẹ với cha con đã bàn bạc rồi, định mua lại cái mặt bằng đó, còn căn nhà kia thì..."
"Mẹ, mẹ mua giúp con căn nhà đó trước được không? Đợi sau khi con lên đại học, con đảm bảo sẽ trả lại cả vốn lẫn lãi cho mẹ và cha." Hiếm khi Ngôn Phi dùng giọng điệu nài nỉ như vậy để nói chuyện với Trần Anh, khiến bà thấy khá mới mẻ.
"Con muốn căn nhà đó à?"
"Vâng." Ngôn Phi gật đầu.
Trần Anh cười: "Con trai mẹ nghĩ xa thật đấy, bây giờ đã nghĩ tới chuyện kết hôn mua nhà rồi à?"
Ngôn Phi: "..."
Ờm, nếu nhất định phải nói vậy thì hình như cũng không sai.
"Cần gì con phải trả chứ, cha mẹ chỉ có mình con là con trai, mua thì cũng là mua cho con thôi." Trần Anh nói, "Mẹ với cha con đã bàn bạc rồi, mẹ cũng đã đi khảo sát thực tế, còn gọi điện trao đổi với cậu của con nữa, cậu của con cũng bảo căn nhà này rất đáng mua, sau này con tự ở cũng được, giữ lại chờ tăng giá cũng được, kiểu gì cũng lời chứ không lỗ."
Ngôn Phi thở phào nhẹ nhõm.
Thật ra cậu có chấp niệm với căn nhà này, hiện tại cậu không mua nổi, chỉ có thể nhờ mẹ mua giúp trước, đợi sau này có tiền rồi lại mua lại từ tay mẹ.
Cậu có một ước mơ vĩ đại.
Cậu muốn dùng căn nhà này để bao nuôi Giang Thầm.
Bao nuôi hắn ba năm, đợi hết hạn ba năm thì bảo hắn xách hành lý cút ra ngoài.
Đương nhiên, cút xong vẫn phải cút về lại.
Trưa hôm sau, Ngôn Phi dẫn Trần Anh tới văn phòng bán hàng tìm Ngũ Soái trước, giao toàn bộ chuyện mua nhà cho hắn xử lý.
Năng lực nghiệp vụ của Ngũ Soái trong khoảng thời gian này tiến bộ vượt bậc, liên tiếp bán được mấy căn nhà, đi đường cũng ngẩng đầu ưỡn ngực đầy tự tin.
Những thủ tục linh tinh đều do Ngũ Soái giúp xử lý, lúc đầu Ngôn Phi còn lo tên cặn bã này làm không xong, về sau mới phát hiện tên cặn bã thật sự đã chăm chỉ rồi, từ đầu đến cuối không xảy ra bất kỳ sai sót nào, sao kê ngân hàng, khoản vay, giấy tờ chứng minh các loại đều được xử lý đâu vào đấy.
Kết quả giám định được gửi tới vào thứ bảy, Ngôn Phi cầm bưu kiện trở về phòng rồi đóng cửa lại, hít sâu một hơi mới mở túi hồ sơ ra.
Khoảnh khắc nhìn thấy kết quả, cậu thở phào nhẹ nhõm.
Ngôn Phi gọi điện cho Giang Thầm, trong điện thoại, Giang Thầm căng thẳng nói: "Cậu đừng nói trước, đừng nói, để tôi bình tĩnh đã, bình tĩnh đã, hay là tôi qua nhà cậu đi."
"Không." Ngôn Phi nói, "Tôi tới nhà cậu."
Giang Thầm khá vui vẻ, gần đây học bá đối xử với hắn rất lạnh nhạt, sao đột nhiên lại nhiệt tình trở lại thế này.
Quả nhiên là một con mèo lúc nắng lúc mưa.
Ngôn Phi thu dọn đồ đạc nhét vào cặp, đeo balo rồi ra khỏi nhà.
Cậu đạp xe tới nhà Giang Thầm, vừa vào sân đã thấy Giang Quả ngồi trên vai Giang Thiên Mậu, trong lòng ôm một con Ultraman, chơi đến hưng phấn vô cùng.
"Anh Ngôn ơi, đây là Ultraman anh Tiểu Thầm mua cho em đó." Giang Quả vẫy tay với Ngôn Phi.
Ngôn Phi chào hỏi Giang Thiên Mậu, lại véo má Giang Quả một cái rồi mới đi vào nhà, vừa bước vào đã thấy Liễu Phượng vừa ngân nga hát vừa lau chùi đám đồ thủ công mỹ nghệ đẹp mắt mà bà sưu tầm được trong phòng khách, vẻ vui vẻ trên mặt hoàn toàn không che giấu.
Kết quả giám định của bọn họ được làm ở thành phố khác, cộng thêm thời gian chuyển phát nhanh nên cũng mất kha khá thời gian, tính theo mốc thời gian này, nếu Liễu Phượng thật sự đi làm giám định thì hẳn bà đã nhận được kết quả rồi.
"Chào dì ạ." Ngôn Phi chào bà.
"Hả?" Nụ cười trên mặt Liễu Phượng khựng lại, "Cháu gọi dì là gì cơ?"
"Dì... dì ạ." Ngôn Phi hơi do dự.
"Cháu gọi dì là dì?" Liễu Phượng vuốt ngực mình, "Ngôn Phi, cháu bao nhiêu tuổi?"
"Cháu mười bảy..." Ngôn Phi không biết mình nói sai chỗ nào.
"Dì." Liễu Phượng chỉ vào chóp mũi mình, "Năm nay dì hai mươi tám."
"Hai mươi tám?" Ngôn Phi nghi ngờ, trẻ vậy sao? Trong ký ức của cậu, Liễu Phượng phải ngoài ba mươi rồi chứ.
Liễu Phượng ho nhẹ một tiếng: "Tính theo năm thì có thể dì ba mươi rồi, nhưng sinh nhật dì muộn, còn chưa tới sinh nhật ba mươi tuổi, vậy phải trừ đi hai tuổi chứ, chẳng phải là hai mươi tám sao?"
"Ồ..."
"Cháu mười bảy tuổi gọi một người hai mươi tám tuổi là dì thì không ổn lắm."
"Vậy cháu phải gọi thế nào?" Ngôn Phi nghĩ bụng, chẳng lẽ bảo mình gọi chị à? Giang Thầm gọi mình là gì nhỉ?
Cậu?
Chú?
Nghĩ kỹ lại còn thấy khá k*ch th*ch.
"Không cần xưng hô." Liễu Phượng xua tay, "Cháu có thể bất lịch sự gọi dì một tiếng 'này', chỉ cần đừng gọi dì là dì, dì không chịu nổi sự tôn kính này."
...
Sau khi lên lầu, Ngôn Phi cười nói: "Mẹ của Giang Quả thú vị thật."
Giang Thầm mặt không cảm xúc: "Bà ấy mà là thú vị à? Hừ, tôi nói cho cậu biết, nếu đặt vào phim cung đấu thì loại con trai hoàng hậu như tôi chết cả trăm lần rồi."
"Nhà chúng tôi có hoàng vị để kế thừa, cậu không hiểu đâu." Giang Thầm giơ một ngón tay lắc lắc với cậu, "Giang Quả sau này thuộc kiểu thái hậu nhiếp chính, hoàng đế bù nhìn."
"Thế còn cậu?" Ngôn Phi ngồi xuống giường hắn, "Bị nhốt vào lãnh cung rồi à?"
"Da ngựa bọc thây, máu đổ sa trường."
Ngôn Phi cầm một cái gối ném thẳng vào mặt hắn: "Im miệng đi."
Ngôn Phi lấy túi giấy da bò trong balo ra đưa cho hắn.
Giang Thầm hít sâu một hơi, chuẩn bị tâm lý đầy đủ, còn chưa kịp mở túi giấy thì Ngôn Phi đã lên tiếng: "Không phải."
Giang Thầm suýt bị nước bọt của chính mình làm sặc chết: "Cậu bị bệnh à? Có thể cho tôi chút thời gian đệm được không?"
"Nhìn trạng thái của tôi chẳng phải cậu đoán ra rồi sao?" Ngôn Phi đá hắn một cái, "Đừng giả vờ."
Giang Thầm cũng cười: "Lúc gọi điện nghe giọng cậu là biết rồi."
Giang Thầm ngả người xuống giường, nhắm mắt thở ra một hơi thật dài.
Ngôn Phi nghiêng đầu nhìn hắn, lúc này cả người Giang Thầm đều tỏa ra cảm giác nhẹ nhõm.
Cậu rất thích trạng thái này của Giang Thầm, trong ba năm bọn họ ở bên nhau, Giang Thầm gần như chưa từng có những khoảnh khắc như vậy.
Ngôn Phi đột nhiên co ngón tay lại rồi búng lên trán hắn một cái.
Giang Thầm bắt lấy tay cậu, áp lên mặt mình: "Tâm trạng tốt, không chấp nhặt với cậu."
Hơi thở nóng bỏng phả lên tay, đầu ngón tay Ngôn Phi khẽ cong lại, nhưng không rút tay về.
Giang Thầm hiện tại mới chỉ mười bảy tuổi, tất cả vẫn chưa xảy ra, cậu sẽ để mọi chuyện kết thúc trước khi bắt đầu.
Nghe thấy tiếng Giang Quả và Giang Thiên Mậu nói chuyện dưới lầu, Ngôn Phi nói: "Tôi khát rồi."
"Muốn uống gì?" Giang Thầm vẫn nhắm mắt hỏi.
Ngôn Phi: "Sữa, nước ngọt và nước lọc, đều muốn uống."
"..." Khó chiều thật mẹ nó.
Trước khi mở mắt, Giang Thầm buông bàn tay đang nắm tay Ngôn Phi ra trước, sau đó mới làm như không có chuyện gì đứng dậy: "Đợi đấy, tôi xuống bếp lấy cho cậu."
Sau khi Giang Thầm xuống lầu, Ngôn Phi mở balo lấy ra một tập tài liệu.
Mở cửa phòng ra, Ngôn Phi nhìn thấy Giang Quả đang ngồi ở đầu cầu thang cúi đầu chơi Ultraman.
Ngôn Phi thả tập tài liệu từ chỗ cầu thang cho nó trượt xuống, Giang Quả vừa ngẩng đầu đã thấy trước mặt có một xấp giấy trắng, cậu bé nhặt lên lật xem vài cái rồi đi về phía Giang Thiên Mậu: "Cha ơi, đây có phải tài liệu làm việc của cha không? Mẹ nói những thứ này đều là thứ giúp cha kiếm tiền mua kẹo cho con, cha đừng vứt lung tung nữa chứ."
.
Tác giả có lời muốn nói Không còn sót lại một giọt nào nữa!!!
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
