Chương3: Ta không cần con

“Cái gì

là chú ba ba?” Chu Hiểu Hiểu không hiểu, cậu cùng ba ba không phải hai người

hay sao?

“Chú ba

ba chính là chú ba ba”

“Chú

cùng ba ba hẳn là là hai người đi?” Tiểu quỷ này quyết tâm biểu tình cho bằng

được hay sao ấy, chú cùng ba ba như thế nào có thể lộn tới nhầm lui được?

“Chú ba

ba là một người”

“Một

người? Rốt cuộc chú vẫn là ba ba?”

“Là chú

mà cũng là ba ba!” Chẳng lẽ chú sẽ không thể là ba ba sao?

“Tiểu

quỷ, chú là em trai của ba ba nhưng không phải ba ba, biết không?”

“Nhưng

mà chú của tiểu Viêm nhi chính là ba ba của tiểu Viêm nhi a!” Nó vẫn là rất

không đồng tình với cách lý giải của mẹ. Nó từ nhỏ đã không có ba ba rồi, lại

càng không có gặp qua mẹ, vẫn đều là chú chăm sóc và nuôi nấng nó lớn tới từng

này. Hơn nữa chú nói chú cùng ba ba nó là anh em sinh đôi, như vậy chú chẳng

khác nào là ba ba của chính mình sao? Tại sao chú không thể là ba ba ở đây?

Lời nói

của đứa nhỏ này khiến Chu Hiểu Hiểu vẫn như cũ… không hiểu nổi. Bất quá cũng

không sao, chú ba ba liền là chú ba ba đi, nếu người kia tìm đến đây, cô liền

đem đứa nhỏ trả lại là xong nha.

“Này!

Ngay cả ba nó là ai mà cô cũng không biết sao? Nó rốt cuộc có phải con trai cô

không nha?” Dám mang cô quẳng một bên, rốt cuộc Chu Hiểu Hiểu này đang muốn làm

cái gì vậy? Cho đến nay, cô ta chỉ là đồ chơi của mình mà thôi, làm cái gì có

thể sinh ra một đứa nhỏ tuấn tú xinh đẹp như thế này được cơ chứ? Đứa nhỏ đáng

yêu này nói không chừng là cô ta bắt được ở đâu đó rồ tự nhận mình là mẹ nó,

nhất định là như vậy .

“Con là

con của mẹ! Con là con của mẹ! Con là con của mẹ!” Nó chán ghét thối bà dì kia,

vì cái gì mà bà ta nói nó không phải con của mẹ chứ?

Chu

Hiểu Hiểu cười khổ, cô cảm giác sớm muộn gì chính mình cũng sẽ bị hủy trong tay

của tiểu quỷ này mất thôi. Tuy rằng nói cô không chán ghét đứa nhỏ này, nhưng

dù sao nó cũng là con của người khác. Chú nó… Ách… Là chú ba ba chắc chắn sẽ

đến tìm nó. Đến lúc đó cô sẽ phải đem đứa nhỏ này trả lại cho người ta, sau đó

là có thể tiếp tục quá trình bi thảm tự sống như cũ khi không có nó sao?

“Haizz!

Chu Hiểu Hiểu! Đứa nhỏ này rốt cuộc là ở đâu ra nha? Tôi cũng không tin tưởng

nó là do ngươi sinh ra” Từ Đoan Nhị chống thắt lưng nói.

“Nó…”

Nhìn vào ánh mắt Hạ Viêm, Chu Hiểu Hiểu cười khổ “Nếu tôi nói nó từ ở trong hồ

trèo lên, cô có tin không?”

•••••••••••••

Hoa lệ phân cách tuyến •••••••••••••

Quán cà

phê được trang trí theo bối cảnh Âu Châu thế kỷ 18, vị trí bên cạnh cửa sổ cổ

kính hiện nay có hai người lớn và một đứa nhỏ hoạt náo. Từ Đoan Nhị nâng lấy

tách cà phê trong tay đưa lên miệng hớp một ngụm.

“Cô sớm

nói như vậy thì tôi đã có thể hiểu dễ dàng hơn rồi!” Cô chỉ biết đứa nhỏ này

nhất định không phải là của Hiểu Hiểu, chỉ bằng tư sắc tầm thường của cô ta thì

làm sao có thể sinh ra một đứa nhỏ xinh đẹp như vậy được? Cô càng không tin ba

của đứa nhỏ này sẽ coi trọng cô ta.

“Ừ!”

Chu Hiểu Hiểu gật gật đầu, nắm chặt chén trà trong tay. Cô nghe được lời lẽ

khinh thường của Đoan Nhị, chính là không còn cách nào cả. Cô còn muốn dựa vào

cô ấy tìm việc trong tiệm cà phê này. Tuy rằng không biết có thể làm bao lâu

nhưng hiện tại cô thật sự không còn lựa chọn nào khác. Ít nhất ở lại đây cũng

có thể kiếm tiền lo cho tên tiểu quỷ này trong lúc chờ chú ba ba của nó tìm

đến. Tuy chăm sóc cho nó không được chu toàn và xa xỉ như cuộc sống con cái nhà

giàu nhưng cũng không thể để cho có đói chết được.

“Tôi

khi nào thì có thể đến làm việc đây?”

“Nếu

cao hứng thì tùy thời cô đều có thể đến đây. Ngày mai cũng có thể, hôm nay cũng

có thể, bất quá…” Nhìn đứa nhỏ ở bên cạnh Hiểu Hiểu “Đứa nhỏ này không thể cứ

để nó đi theo cô nha, như vậy thật không thuận tiện cho cô làm việc”

“Lúc đi

làm tôi sẽ để nó ở nhà là được”

“Không

cần! Con muốn đi theo mẹ!”

“…” Đứa

nhỏ này tiểu quỷ rốt cuộc có hiểu mình đang ở lúc nào hay không nha? Cô nếu

không có công việc này thì nó sẽ bỏ cái gì vào miệng đây? Cho dù nó không cần

ăn nhưng cô cũng không muốn nhịn đói theo nó nha “Tiểu Viêm! Con nghe lời, mẹ

tan tầm liền về nhà mua đồ ăn vặt cho con nha”

“Không

cần!”

“Mẹ

mang con đi công viên chơi, được không?”

“Không

cần!”

“Mua

kem nữa?”

“Không

cần!”

“…”

Tiểu quỷ này! Được rồi! Hiểu Hiểu cắn răng một cái, chân dậm dậm xuống đất “Cho

con mua đồ chơi, được không?”

“Không

cần!”

“Con…!

Thối tiểu quỷ! Cái gì cũng không cần, vậy rốt cuộc con muốn cái gì nha?” Cô đã

muốn kiệt lực khống chế tính tình chính mình nhưng mà đứa nhỏ này vẫn chính là

không nghe lời. Hiểu Hiểu đã muốn thỏa hiệp mua đồ chơi cho nó, nó rốt cuộc có

biết hay không đồ chơi thật sự rất quý nha. Quyết định mua cho nó đã khiến cô

rất rối rắm rồi.

“Con

muốn mẹ cơ!” Lời này vừa nói ra khiến Chu Hiểu Hiểu ngây ngẩn cả người. Đúng

vậy! Nó đem cô trở thành mẹ của chính mình. Nó sẽ ở bên người cùng cô vui vẻ ăn

cơm, ở trong ngực cô chăm chú xem TV, nằm trong lòng cô thiêm thiếp ngủ, hơn

nữa còn ngủ thực an ổn.

“Nhưng

mà nếu mẹ không kiếm được tiền thì chúng ta đều phải đói bụng đấy” Cô cũng bắt

đầu tự cho mình chính là mẹ nó.

“Mẹ…”

Hạ Viêm tội nghiệp nhìn Hiểu Hiểu, hai mắt lấp lánh, nước mắt như chực trào ra

ngoài.

Nhìn

thấy một màn như vậy, Từ Đoan Nhị ngây ngẩn cả người. Đứa nhỏ này… thật sự là

rất đẹp. Ngay cả khóc cũng mê hoặc người khác. Mái tóc bạch kim này quả thật…!

Cái gì? Mái tóc bạch kim? Còn có diện mạo này? Nó nên sẽ không phải là… Đúng

vậy! Nhất định là nó!

“Hiểu

hiểu, đứa nhỏ này tên gọi là gì?” Tuy rằng khẳng định đúng là nó nhưng cô cũng

muốn xác nhận một chút.

“Nó gọi

là Hạ Viêm”

“Hạ

Viêm?” Từ Đoan Nhị nhìn chằm chằm đứa nhỏ. Đúng là nó rồi, nó chính là người

thừa kế nổi tiếng của tập đoàn thế giới trò chơi nha. Nhất định không sai, ba

của nó? Trời ơi! Không phải là chủ tịch tập đoàn Hà Vũ Trạch sao? Nhất định là

nó, nó cùng ba nó giống nhau như đúc, có một mái tóc màu bạch kim không phải ai cũng có. Nhưng mà… Nó làm sao lại có thể ở

chung với Chu Hiểu Hiểu chứ? Cho dù là cô ta có cứu nó đi chăng nữa thì nó cũng

không hẳn là muốn sống ở đây nha. Chẳng lẽ Hạ Vũ Trạch không có tới tìm con

trai của mình sao? Còn có nó sao lại gọi cô ta là mẹ? Rốt cuộc là chuyện gì đã

xảy ra đây? Hoặc nói nó căn bản không phải con trai của Hạ Vũ Trạch đứa nhỏ.

Cái loại này không thể nha, bộ dáng hai người bọn họ thật giống nhau, có lẽ Chu

Hiểu Hiểu căn bản là không biết nó là ai thôi, mà Hạ Vũ Trạch lại càng không

biết đứa nhỏ này đang ở nhà cô ta, thế nhưng đứa nhỏ này cũng không nguyện ý

rời khỏi, nếu là như vậy…

“Hiểu

Hiểu, cô có biết đứa nhỏ này là ai không?”

Nhìn

xem Chu Hiểu Hiểu quả thật không biết đứa nhỏ bên người mình rốt cuộc là con

cái nhà ai. Nó cũng không có cùng cô nói qua, chỉ biết là họ Hạ, kêu Hạ Viêm.

Mặt khác đứa nhỏ này dường như cũng không muốn nói mà cô cũng không có hỏi

thêm.

“Không biết”

“Cô trả

lời cũng thật đủ rõ ràng, bất quá… tôi biết đứa nhỏ này là ai”

“Cô

biết? Vậy cô nhanh nói cho tôi biết đi, tôi sẽ đem nó đưa trở về”

“Nói

cho cô? Có thể. Bất quá đứa nhỏ này phải do tôi đưa về” Chê cười, cơ hội biến

thành Phượng Hoàng tốt như vậy thì ngu sao ại giao vào tay cô ta chứ. Một cô

gái lớn lên không xinh đẹp, một bộ dáng nghèo kiết hủ lậu thì người đàn ông nào

muốn liếc nhìn cô ta chứ? Cùng cô không đồng bộ, bộ dạng xinh đẹp không nói,

còn có điều kiện gia đình không tồi. Nghe nói Hạ Vũ Trạch vẫn còn độc thân, bộ

dáng lại vô cùng điển trai, nếu như hắn ta coi trọng cô, đó không phải điều

tuyệt vời sao?

“Nhưng

mà…” Chu Hiểu Hiểu do dự. Giao đứa nhỏ này cho cô ấy quả thật là lựa chọn không

tồi. Nếu cô ấy mang nó về nhà, cho dù nhất thời tìm không thấy chú ba ba của

nó, thì coi điều kiện của Từ Đoan Nhị nhất

định có thể không lo đến áo cơm cho Tiểu Viêm. Đứa nhỏ này đi theo cô ấy quả

thật so với ở cùng một chỗ với mình tốt hơn nhiều. Chính là… cô lo lắng cho nó

nha. Thật sự rất lo lắng, lại không nỡ dứt ra. Dù sao đứa nhỏ này luôn mồm gọi

mình là mẹ nón, tuy rằng cô luôn kêu nó là “Thối tiểu quỷ” nhưng mà tiểu quỷ

này… cô thật sự rất thích.

“Còn

nhưng nhị cái gì nữa? Nói như vậy là cô muốn tiếp tục đi phỏng vấn tìm công

việc lý tưởng của cô sao? Chỉ cần để tôi đưa nó về nhà, cô cứ thoải mái ở đây

bưng bê trà nước nhàn hạ. Mà đứa nhỏ này cũng có thể trở lại cuộc sống giàu có

trước kia vốn thuộc về nó, không phải là vẹn cả đôi bên sao?”

“Mẹ?”

Hạ Viêm biết thối bà dì này muốn đem nó đuổi về nhà, mà mẹ giống như cũng muốn

đem nó quẳng trở về. Mẹ thật sự không cần nó sao? Thật sự muốn đem nó giao cho

thối bà dì này ư?

“Có lẽ

cô nói đúng. Cho dù nhất thời không tìm thấy người nhà của nó thì cô cũng có

thể sẽ cho hắn cuộc sống không tồi, không giống như tôi…”

“Nói

như vậy… Cô đồng ý?”

Chu

Hiểu Hiểu gật gật đầu. Cô gái này thật sự là dễ bị lừa nha, cơ hội tốt như vậy

cho người khác, trên thế giới thật sự không có kẻ nào ngu xuẩn như cô ta, bất

quá thật tốt cho Từ Đoan Nhị.

“Đứa nhỏ

liền giao cho cô, tôi…”

“Cô yên

tâm, đứa nhỏ này tôi nhất định sẽ giao tận tay ba nó. Hơn nữa tôi cũng sẽ đề cử

cô đến công ty của anh họ tôi làm việc”

“Cái

này… cám ơn” Nói xong, Chu Hiểu Hiểu liền đứng dậy rời đi.

“Mẹ…?”

Hạ Viêm túm góc áo của cô, nước mắt lưng tròng.

“Ách!

Tiểu Viêm phải ngoan nha. Nghe lời dì Đoan Nhị, dì ấy sẽ mang con đi tìm chú ba

ba” v**t v* đầu đứa nhỏ, cô thật sự rất luyến tiếc. Nhưng mà vì cuộc sống tốt

của Tiểu Viêm, cô cũng không còn lựa chọn nào khác.

“Mẹ

không cần con nữa sao?”

“Chờ

Tiểu Viêm trở về bên cạnh chú ba ba, mẹ lại đi gặp con, được chứ?”

“Mẹ gạt

người!” Nó cứ như vậy mà tin tưởng được sao? Mẹ đã sớm muốn đem hắn đưa trở về

nhà, hơn nữa cuộc sống của mẹ hình như rất khổ, lời nói lúc này giống như là

đang tạm biệt nó vậy, có lẽ về sau nó sẽ không bao giờ được nhìn thấy mẹ nữa .

“Mẹ làm

sao muốn gạt Tiểu Viêm ngoan nha”

“Mẹ

chính là đang gạt con!”

“Mẹ

không có lừa con nha!”

“Có mà!

Mẹ chính là gạt con!”

“Này!

Thối tiểu quỷ! Đúng vậy! Dì chính là đang lừa con đấy! Thế nào? Con có biết là

con phiền lắm không? Cuộc sống đơn độc của dì đã muốn không nuôi nổi bản thân

rồi, hơn nữa nếu lo cho con thì còn phải thêm bao nhiêu là tiền. Con không thể

ngoan ngoãn nghe lời hay sao?”

“Mẹ…”

Nước mắt trong suốt trào ra khỏi mắt Hạ Viêm theo hai gò mà chảy xuống “Mẹ…

con… con nghe lời, con ngoan ngoãn, mẹ đừng bỏ rơi con mà… hu hu hu…”

Nhìn

khuôn mặt nhỏ nhắn đang khóc của Hạ Viêm, Chu Hiểu Hiểu liền dùng sức nắm lấy

góc áo trong tay nó giựt mạnh ra “Đúng vậy! Dì chính là không cần con! Không

cần con!”

Không

để ý nụ cười châm chọc lẫn khiêu khích của Từ Đoan Nhị, không để ý đứa nhỏ khóc

đến đỏ ửng hai mắt, cô mạnh bạo xoay người liều mạng chạy đi, chạy trối chết.

“Mẹ!!!”

Tiếng gào thét đến tê tâm liệt phế theo phía sau truyền đến, bất quá cô đành

phải làm như không nghe thấy mà thôi. Cô làm tất cả cũng chỉ vì mong muốn đứa

nhỏ này có cuộc sống tốt, không thể để nó đi theo mình chịu khổ được.

“Tiểu

Viêm, thực xin lỗi…” Chất lỏng ướt át từ hai mắt chảy ra, rơi xuống khóe miệng…

thật sự rất thống khổ…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.