Chương 134: Phòng làm việc của trương thác
Tìm thấy người muốn giết Lâm Ngữ Lam rồi! Vào khoảnh khắc này, ánh mắt Trương Thác tràn đầy sát khí. Bạch Trì thấy ánh mắt đó của Trương Thác thì thầm cầu nguyện cho người đã trêu chọc anh.
"Ai?"
“Tô Thị của Yên Kinh, em đã nghe ngóng người cụ thể rồi, muốn trực tiếp ra tay sao
“Không cần" Trương Thác lắc đầu: “Mấy năm trước tôi từng có giao hẹn với Hoa Hạ, không đến mức quá bất đắc dĩ thì người của tôi sẽ không gây ra chuyện quá ồn ào đây. Đến Tô Thị giết người không phải chuyện nhỏ, tôi sẽ tự mình xử lý chuyện này, gửi thông tin của người đó cho tôi là được"
“Được, đại ca, vậy tôi đi trước" Bạch Trì nhìn đồng hồ kim cương Patek Philippe trên cổ tay, không đợi trà Lam Sơn thượng đăng pha xong đã đứng dậy rời khỏi quán cà phê. Trương Thác nhìn tin tức Bạch Trì gửi trên điện thoại, sau giây thì xóa đi. Anh đã nhớ kỹ thân phận, khuôn mặt của đối phương trong đầu, đồng thời cũng dán cho đối phương cái nhãn người chết. Mới đi ra từ quán cà phê, Trương Thác nhận được tin nhắn Lâm Ngũ Lam gửi tới, bên trên có một tin nhắn định vị.
“Ha ha" Trương Thác cười gượng hai tiếng, mắt vô thức nhìn về phía Lâm Ngữ Lam. Lâm Ngữ Lam đỏ mặt, hơi mất tự nhiên nói: “Ông xã, hôm nay có một bạn cũ đến đây, cũng chuyên vẽ tranh, muốn xem thử phòng làm việc của anh.”
“Xin chào, tôi là Phương Lạc, trước đây học cùng đại học với Ngữ Lam.” Người đàn ông vươn tay với Trương Thác. Trương Thác bắt tay với đối phương, cũng tự giới thiệu.
“Anh Trương Thác, nghe mấy cô ấy nói anh cũng làm về việc vẽ tranh, đây là danh thiếp của tôi.” Trương Thác nhận lấy danh thiếp nhìn thoáng qua, bên trên viết hội viên cao cấp của hiệp hội thư họa Hoa Hạ, Chủ tịch triển lãm tranh hiện đại hóa Yên Kinh, hai danh hiệu này đều tượng trưng cho thành tựu của Phương Lạc về mặt vẽ tranh.
“Trương Thác, Phương Lạc cũng làm về vẽ tranh, tôi cảm thấy có lẽ hai người có thể tâm sự, hay là đừng vẽ nữa, bây giờ đã sắp giữa trưa rồi, đi ra ngoài ăn chút gì đi?" Milan đề nghị. Phương Lạc là do Milan tìm tới lúc trước, cô muốn vạch trần Trương Thác, cho nên liên lạc với anh ta. Về mặt vẽ tranh, Phương Lạc là người trong nghề, cũng chỉ có người trong nghề mới hiểu được kiến thức chuyên nghiệp. Nhưng lúc đó điện thoại của Phương Lạc vẫn luôn tắt nguồn, Milan không liên lạc được, bèn gửi một email mời anh ta đến Ngân Châu, nói ông xã của Lâm Ngữ Lam cũng làm về vẽ tranh. Milan biết Phương Lạc vẫn luôn thích Lâm Ngữ Lam, chỉ không thổ lộ mà thôi. Mình vừa nói thế, chắc chắn Phương Lạc sẽ tới khiêu chiến Trương Thác, đến lúc đó, tự nhiên Trương Thác sẽ để lộ dấu vết. Đã bao nhiêu ngày trôi qua, ấn tượng của Milan với Trương Thác cũng thay đổi không ít, chính cô cũng đã quên mất chuyện gửi email cho Phương Lạc. Kết quả sáng sớm hôm nay nhận được điện thoại của anh ta, Phương Lạc nói mình đã đến thành phố Ngân Châu rồi, điều này làm Milan hoảng sợ, vội vàng liên lạc với Lâm Ngữ Lam, nói Phương Lạc muốn trao đổi một vài thứ về mặt vẽ tranh với Trương Thác. Sau khi Lâm Ngữ Lam nhận được điện thoại của Milan thì đã xảy ra chuyện khi nãy, mục đích của Lâm Ngữ Lam khi gọi Trương Thác đến phòng làm việc đã chuẩn bị từ trước này là kêu anh đi ra từ đây, để tránh ăn cơm xong lại nhắc đến phòng làm việc, đến lúc đó sẽ xảy ra phiền phức không cần thiết, rất có khả năng sẽ lộ tẩy. Thấy Milan chủ động đề nghị ăn cơm, đương nhiên Lâm Ngữ Lam sẽ đồng ý “Được, chúng ta đi ăn thôi, Phương Lạc, anh là khách, dẫn anh đi ăn thử mấy món đặc sắc ở chỗ chúng tôi.”
“Ngữ Lam, bây giờ không vội ăn cơm, cô biết đấy, con người tôi vừa thấy tranh đã không thể đi đường, lần này có một cơ hội, nói thế nào cũng phải trao đổi với chồng cô một chút mới được" Phương Lạc nở nụ cười, nhấc chân bước vào phòng: “Anh Trương, không ngại để tôi đi vào chứ?”
“Đương nhiên không ngại, mời vào.” Trương Thác ra hiệu mời. Phương Lạc bước vào cửa đầu tiên, quan sát khắp nơi. Ba cô gái thấy thế cũng chỉ có thể vào phòng trước.
“Wow, Trương Thác, môi trường phòng làm việc này của anh đúng là xa hoa đấy.” Like nhìn cả căn hộ, độ cao mười ba tầng lầu kết hợp với cửa sổ sát đất thật lớn ngoài phòng khách, có thể nhìn thấy toàn cảnh bên ngoài tòa nhà, công viên dưới lầu cây cối xanh um, còn là cảnh đẹp tự nhiên.
“Ha ha, tạm được.” Trương Thác cười gượng hai tiếng, anh còn chưa kịp nghiêm túc thưởng thức phong cảnh bên ngoài căn hộ này đâu.
Lâm Ngữ Lam bước vào cửa, lén kéo ống tay áo của Trương Thác, nhỏ giọng nói với anh: “Lát nữa anh cố hết sức tránh trao đổi với Phương Lạc về chuyện vẽ tranh, tôi tranh thủ kéo dài giúp anh, hai bức tranh chuẩn bị bên trong kia mô phỏng theo Triều Dương và Rừng Cây Râm Mát của bậc thầy Firge, đều là tranh sơn dầu, lát nữa anh đừng nói sai nhé.”
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
