Chương 1538: Lòi mòi của nữ vương

Ads

Dương Thần cười, tay ấn vào trán Jane, nguyên thủ của các nước

trên thế giới đối với Jane đều có ba phần kính nể, làm được cái hành động thân

thiết này, chi sợ cũng chi có Dương Thần và mẹ của Jane là Cartherine.

  • Mới vài tuổi mà

đã nghĩ đến chuyện lưu lại đệ tử rồi chân truyền rồi, học sinh của em với em

nhìn có gì khác nhau đâu, được rồi, để cho đám binh lính kia vận chuyển đồ đi,

chúng ta trở về nhà ăn cơm nào, Grace đi cùng chúng ta đi.

Dương Thần kêu lên.

Jane cũng không nhịn nổi, trước mặt học sinh mà cũng làm

mình mất mặt, chỉ có thể làm ra vẻ như không xảy ra chuyện gì.

Dương Thần dẫn tất cả mọi người quay lại tòa lâu đài, bữa

cơm tối càng trở nên náo

nhiệt.

Dương Thần hỏi Jane xem có cần pháp bảo gì không, nhưng Jane

lại một mực từ chối, thứ nhất là nàng cũng không để ý, thứ hai là nàng biết

mình là “Lĩnh vực chi đạo” nên cũng không cần pháp bảo gì.

Cartherine nhân dịp này lại bắt bớ xin Dương Thần một vài

viên linh đan hạ phẩm, dùng để giữ gìn nhan sắc, Dương Thần lại còn cho thêm một

quyển công pháp dạy cách rèn luyện để có thân thể tráng kiện có thể sống lâu

hơn, về phần có học được hay không thì lại là một chuyện khác.

Dương Thần cũng không cho là người nào mà mình quen biết thì

sẽ giúp họ có thể dạy họ công pháp trẻ mãi không già, như vậy quá mệt mỏi, cuộc

đời của mỗi người, sớm muộn gì cũng phải trải qua sinh ly tử biệt.

Cũng may, thuận theo sự tăng trướng của tu vi, cảnh giới

ngày càng được nâng cao, Dương Thần đối với việc này cũng không để ý nhiều, cao

thủ cô đơn, chính là thế

Bữa ăn bao gồm những món ăn được nấu theo kiểu Tây Âu, các

cô gái vừa ăn vừa nói cười vui vẻ, Dương Lam Lam thì lại ngồi tại chỗ của mình,

không hề để ý đến cái gì, đã ăn đến miếng bít tết bò thứ tám...

  • Ông xã, lần này

anh trở về bao lâu, nghe Tình nhi nói, anh còn muốn quay lại Huyễn cảnh giết

người của Lạc gia?

Thái Nghiên hiện lên ánh mắt hưng phấn mà hỏi.

Dương Thần đang cắt miếng thịt bò của mình, hé mắt cười nói

  • Nghiên Nghiên,

anh biết em muốn cái gì, nhưng anh phải nói cho em biết,

mặc dù

em đã lĩnh ngộ được Tâm Hỏa, nhưng tu vi của em còn quá thấp,

lão rùa Lạc Thiên

Thu

kia tùy tiện ném ra một con kim ô thì đã có thể g**t ch*t em

rồi, cho nên em đừng hi vọng là anh sẽ mang em đi theo.

  • Ai da, không phải

còn có anh sao, anh có thể bảo vệ em.

Thái Nghiên giọng nói có vài phần cầu xin, đối với cô mà

nói, việc tu luyện bình thường lại không thể làm nhau bị thương thật quá khó chịu,

huống chi tính tình của cô lại chính nghĩa can đảm, rất bực tức đám người đã ra

tay với Tiêu Chi Tình.

  • Không được,

Nghiên Nghiên, chúng ta đi cùng với anh ấy, chi làm tăng thêm gánh nặng, anh ấy

đã nói trong Huyễn cảnh giờ đây hầu như không có địch thủ, mang theo chúng ta,

chi sợ không tiện hành động.

Thái Ngưng khuyên em gái.

Thái Nghiên phồng miệng, liếc mắt nhìn chị

  • Chị à, chị không

muốn đi thật sao, em rất tò mò muốn xem Huyễn cảnh là như thế nào mà.

  • Không có cái gì tốt

cả, Huyễn cảnh chính là rừng rậm, núi đá, núi tuyết, còn có một đống các ngôi

nhà kì quái.

Dương Thần cười nói.

Sắc Vi lên tiếng hỏi

  • Ông xã, anh định

lúc nào thì quay lại Huyễn cảnh? Với thực lực bây giờ, muốn giết cha con Lạc

gia dễ như trở bàn tay.

Dương Thần để dao nĩa xuống, suy nghĩ một chút, ánh mắt ôn

hòa nói

  • Anh đã nghĩ rồi,

anh chưa đi vội, nguyên nhân là bởi vì bây giờ anh nắm chắc đã có thể làm thịt

bọn họ, cho nên không cần cấp bách.

  • Anh bây giờ đã khống

chế hoàn toàn được Hỗn Độn đỉnh, cho dù có tiến đến Thượng Thanh Thần lôi kiếp,

cũng có thể dễ dàng mà vượt qua.

  • Cái thiếu nhất

bây giờ, chính là lĩnh ngộ được Thái Thanh Thần Lôi. Nếu như lúc trước ở trong

Huyễn cảnh, mà đạt được Thái Thanh Thần lôi, sợ rằng tên Lạc Thiên Thu kia cơ hội

chạy trốn cũng không có.

  • Anh bây giờ đã có

điều cảm ngộ, chờ thời cơ đến, chắc hẳn sẽ đột phá được.' Chuyển text tại 't

ung h oanh. com'

  • Sự thật là, anh

còn mong đám người trong Huyễn cảnh kia đến đây, như vậy anh cũng không cần phải

tốn thời gian mà tìm bọn chúng.

  • Vì vậy, anh muốn

dành nhiều thời gian cho các em, nhìn con gái lớn lên, dù sao cuộc sống như vậy

mới là điều anh muốn, đối với việc giết người cũng chỉ là muốn đảm bảo

cho cuộc sống đó, không thể lẫn lộn với nhau được.

Các cô gái im lặng, nhìn Dương Thần với ánh mắt trìu mến.

  • Những lời này thật

buồn nôn, nói ra những lời này, không giống anh chút nào cả... Bỗng nhiên, Lâm

Nhược Khê ngồi cạnh Dương Thần hé mắt nhìn hắn, thản nhiên nói. Dương Thần cười

ha ha, mắt lộ ra thâm ý

  • Sau khi kết hôn,

đàn ông luôn luôn suy nghĩ rất chu đáo, tiếp thu đặc biệt nhanh, chúng ta đã kết

hôn được ba năm rồi, còn không phải là do bà xã đại nhân dạy anh sao.

  • Bớt lẻo mép đi...

Lâm Nhược Khê đẩy đầu Dương Thần ra.

Dương Thần nói tiếp

  • Không biết chuyện

Bát Nhã giả trang thành Mông Nguyệt như thế nào rồi, anh nghĩ thế lực phía sau

Mông gia không hề tầm thường, đó chính là hậu họa.

  • Mặt khác, anh

cũng muốn chờ tu vi của các em tăng thêm chút nữa, bảo vệ lẫn nhau, vậy thì lúc

anh đi rồi, cũng có thể an tâm một phần.

  • Nói nhiều như vậy,

mọi người tuy không thể cùng chiến đấu với anh, nhưng nếu anh xảy ra chuyện gì

thì bọn em cũng không thể sống tiếp, bản thân anh giờ đã không còn của riêng

anh nữa rồi.

Mạc Thiện Ny nghiêm túc nói.

Nghe thấy những lời này, khiến cho các cô gái suy nghĩ, lúc

bắt đầu lựa chọn đi theo Dương Thần, hẳn cũng đã nghĩ đến tinh huống này.

Không khí trong phòng nhất thời có chút thâm trầm, khiến cho

Cartherine bỗng nhiên không nhịn được, nữ vương bỗng nhiên bỏ chén canh xuống,

cười đề nghị

  • Tôi nói... Mọi

người nghe này, nếu Dương Thần đã trở về rồi, mọi người ở trên đảo cũng đã nhàm

chán lắm rồi, không bằng để tôi mời tất cả mọi người đi Luân Đôn xem trận chung

kết bóng đá đi.

  • Bóng đá?

Jane nhíu mày.

  • Mẹ, sao đột nhiên

lại đề nghị mọi người đi xem bóng đá, mấy người chúng ta lại hầu như không có

ai xem bóng đá bao giờ cả.

  • Không phải như vậy

đâu.

Cartherine cười giải thích

  • Jane bé bỏng, con

cũng nghiên cứu nhiều thứ, nhưng lại không để ý đến những

chuyện bên ngoài. Tháng năm này, đúng là lúc trận chung kết

cup C1 châu Âu diễn ra, được tổ chức tại sân vận động Wembley tại Luân Đôn.

  • Vậy thì sao, có

liên quan gì đến chúng ta?

  • Đương nhiên là có

liên quan, trận chung kết lần này sẽ mời Lâm Tuệ tiểu thư hát ca khúc chủ đề,

phát trực tiếp trên toàn thế giới, cho dù ngôi sao thế giới nằm mơ cũng không

được.

  • Thật đúng là xưa

nay chưa từng có, cô ấy đúng là siêu sao của Hoa Hạ giống như Mặt trời ban

trưa.

Cartherine chớp mắt mấy cái nói.

Mọi người lúc này mới chợt hiểu ra.

Lâm Nhược Khê nhíu mày, có chút không vui nói

  • Chuyện này Tuệ

Lâm cũng không nói với em, chuyện ý nghĩa như vậy, nước Anh lại ở ngay gần đây.

  • Em đang là chủ tịch

quản lí toàn bộ tập đoàn, nào có thời gian quản lí chuyện công ty giải trí nho

nhỏ, hoặc cũng có thể là Tuệ Lâm đang bận chuấn bị, cũng không thể thông báo với

em.

Dương Thần chế giễu nói.

Vì Cartherine đã nhắc tới chuyện này, các cô biết dù sao

cũng phải đi một lần, để cổ vũ cho Tuệ Lâm.

Đương nhiên, các cô cũng muốn ra ngoài thay đồi không khí,

không cần phải tu luyện nhiều. nguồn tunghoanh.com

Lần này có Dương Thần đi cùng, lại có nữ vương ở đây, việc

đi đến một nước lớn như vậy cũng an tâm hơn nhiều.

Cùng lúc đó, Huyễn cảnh, Ninh gia.

Bên trong đang diễn ra cuộc họp gia tộc, Ninh Chính Phong sắc

mặt bất định, cùng nhóm người Ninh Chính Cương và Ninh Chính Thuần nghe tên mật

thám bẩm báo.

  • Lui ra đi

Một lúc sau, Ninh Chính Phong vẫy tay nói.

Tên mật thám lập tức rời khỏi hội nghị.

Ninh Chính Phong quay người lại, thở dài, nhìn hai người anh

em và một số trưởng

lão, cười khổ nói

  • Tên Dương Thần

này thật sự là mạng lớn, bị như vậy mà vẫn có thể sống sót...

  • Kinh khủng hơn

là, nếu như theo lời mật thám báo là thật, thì Lạc Thiên Thu cùng với đám người

Lạc Trường Xuân cũng đám thái thượng trướng lão Nhược Thủy trung kì cũng hoàn

toàn bị đánh bại, chạy tứ tán, việc này có thể chứng tỏ, thực lực của Dương Thần

sợ đã ở trên cả Thái Thanh Thần Lôi kiếp...

Ninh Chính Phong khuôn mặt nghiêm túc nói.

  • Móa nó... tên tiểu

tử đó dùng cách nào vậy, lúc đó hắn cũng chưa đạt đến mức độ đó. Thượng Thanh

Thần Lôi kiếp! Chuyện này thật là buồn cười! Hai vạn năm trước cũng chi có vài

người tiến đến cảnh giới này. Bây giờ còn có người có thể tiến tới cảnh giới đó

sao!?

Ninh Chính Thuần mắng nói.

  • Gia chủ, hắn có Hỗn

Độn đỉnh là tiên khí siêu việt trong truyền thuyết, Dương Thần lại càng đặc biệt

hơn, người này nếu Ninh gia chúng ta không thể làm bạn, thì cũng không thể làm

đối thủ của hắn. Nếu không chi sợ Thái Thượng Trướng lão của chúng ta trờ về,

cũng chưa chắc đã ngăn được hắn.

Một gã trướng lão chắp tay đề nghị nói.

Ninh Chính Phong trầm tư một lát, sau đó mở mắt, nói với

Ninh Chính Thuần

  • Lão tứ, chúng ta

nên nghe lời của Ninh Quang Diệu, liên hệ với cô gái kia, thông qua kế của hắn,

ta nghĩ sẽ dụ được Dương Thần tới gặp mặt.

  • Cái gì? Đại

ca... Chuyện này nguy hiểm quá! Tên kia căn bản chi là tên sát nhân điên cuồng.

Ninh Chính Thuần thất thanh nói.

  • Không vào hang cọp,

sao bắt được cọp con.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.