Chương74: Phiên Ngoại 3 : Valentine’s Day

Buổi sáng sớm nào đó.Trong phòng ngủ sáng choang rộng rãi,

Lâm Phàm mở đôi mắt nhập, nhèm mơ màng mấy giây rốt cuộc tỉnh táo.

Gần đây ngày trôi qua

bình an quá mức, mỗi ngày ở nhà làm bà nội trợ đúng nghĩa làm tính lười nhác của

cô trỗi dậy, người cũng béo lên không ít khiến cô hết sức đau đầu.Len lén ngồi

dậy tính đi chạy bộ, không ngoài dự đoán lại bị một cánh tay dài ôm trở về lòng

hắn.“Vợ…”“Anh ngủ thêm chút đi, em đi tập thể dục.”Mắt Tần Vịnh híp lại, tỉnh

táo lại vài phần “Thể dục?”“Ừ, dạo này mập quá.

Anh mau thả ra, đợi

hai thằng nhóc kia thấy thể nào cũng ầm ỹ đòi theo em cho coi.” Lâm Phàm lo lắng

nói, hai đứa sinh đôi này bám dính không phải bình thường, nếu đi theo cô chạy

bộ thì cô đừng mơ rèn luyện gì nữa, lo mà canh hai đứa nó thôi.Dáng vẻ dễ

thương, lại mập mạp như thế, bị người ta lừa bán thì làm sao?“Vợ, em muốn vận động

thì đi ra ngoài làm chi? Tìm anh là được rồi.” Tần Vịnh vùi đầu vào cổ cô hít

hít, thỉnh thoảng lại thè đầu lưỡi ẩm ướt ra lm lm nhè nhẹ.Người Lâm Phàm

tê dại, giãy dụa đẩy hắn ra “Đừng phá…”“Không có, em không biết cái này là vận

động có hiệu quả nhất hử? Nghĩ coi, lần nào em cũng mệt đừ, đổ quá trời mồ hôi

còn gì?” Tần Vịnh nham hiểm dụ dỗ, giúp vợ yêu giảm béo, loại công tác này hắn

không nề hà chi hết.Lâm Phàm suy nghĩ một chút cảm thấy cũng có lý, nửa đẩy nửa

mặc hắn châm lửa trên người.“Vợ, muốn tập thể dục mà em nằm không hưởng thụ sao

được, hôm nay chồng em nhường em quyền chủ động.”Không thể không nói, cái tên Tần

Vịnh này làm người nham hiểm xảo quyệt, ăn người ta đến vụn xương cũng không chịu

ói ra.Thế nhưng mắt Lâm Phàm lại sáng lên, có vẻ hưng phấn hỏi “Em lên?”Tần Vịnh

vội vàng nằm thẳng cẳng bày ra tư thế khêu gợi, chọc cô “Mời nữ hoàng hưởng.”~~~~Nội

dung bên dưới nằm trong thùng thư của người lớn ~~~~Không khí thoang thoảng mùi

vị thật lâu vẫn chưa tan đi, xương cốt toàn thân Lâm Phàm chẳng có cái nào khớp

nhau nữa, ì ạch bò dậy đi vào nhà tắm.

Tần Vịnh ăn no tự

nhiên không bỏ qua cơ hội, bám theo sát gót tính lại làm một màn tắm uyên ương

nữa.

Khổ nỗi Lâm Phàm chẳng

có tí lãng mạn nào, nghiêm chỉnh giúp hắn tắm, còn liên tục tránh mấy động tác

nhỏ của hắn, nói giọng nghiêm túc “Mau tắm rửa, còn phải chở con đi học nữa.”Tần

Vịnh nghe xong giận dỗi đứng đực ra mặc cô tắm cho cả hai, lầu bầu “Để Harlan

đưa đi cũng được vậy, vợ, em biết hôm nay là ngày gì không?”“Ngày gì, cái đầu

anh sao dăm ba ngày lại lòi ra một ngày kỉ niệm thế?” Lâm Phàm nguýt hắn, vội

vàng lau khô người cho hắn xong thì tự tắm rửa cho mình.“Em lãng mạn tí có được

không, hôm nay là lễ tình nhân đấy!” Tần Vịnh ân cần ở một bên đưa khăn, sữa tắm

cho cô.“Thì có liên quan gì đến chúng ta? Có phải người yêu nữa đâu.”“… Vợ, em

đúng là người trái đất thật chứ?”“Anh mà không lo đi thay đồ, đưa con đi học

thì em biến thành người sao Hỏa đốt cháy anh chết luôn!” Lâm Phàm tắm xong

khoác áo tắm vào cho một đá vô mông hắn.Tần Vịnh bay vèo ra khỏi nhà tắm thay đồ

bằng tốc độ nhanh nhất, miệng còn lẩm bẩm “Đàn bà đúng là động vật hay thay đổi.

Nhớ hồi đầu mới quen,

em dịu dàng hiền lành chu đáo dễ thương biết bao.

Ngày nào cũng đứng ở

cửa bảo vệ người ta, đưa người ta bánh ‘Ông tổng, bánh bao xá xíu’.

Giờ thì hở ra là bạo

lực với người ta, số tôi sao mà nó khổ thế này.” Bắt chước giọng điệu Lâm Phàm

hồi đó giống như in.“Bây giờ vào tay rồi thì không thèm quý trọng nữa, ui da,

anh không nói nữa!” Thấy Lâm Phàm đã túm sợi roi dùng dọa hai đứa con là giả,

uy h**p hắn là thật lên, mặc kệ chỉ mới xỏ được một ống quần hấp tấp vọt ra

ngoài.Lâm Phàm đứng nhìn cánh cửa phòng không nhịn được cười khẽ, đuôi mày khóe

mắt long lanh hệt như đóa sơn trà nở rộ.

Chính vì yêu anh, nên

mới bộc lộ con người chân thật nhất của mình trước mặt anh.Lễ tình nhân? Lâm

Phàm sờ cằm suy nghĩ.Quý ông hoàn hảo đau khổ mà hạnh phúc Tần Vịnh đích thân

lái xe chở hai c* con bảo bối đi học, mặt mày u oán.“Ba, có phải ba lại bị mẹ

đánh không?” Nhóc nhỏ Tần Chí Trạch thò cánh tay ú núc ra sờ gáy ba mình, lại bị

Tần Vịnh hất ra “Không có lớn nhỏ gì hết, không được sờ đầu ba.”“Nhưng con thấy

mẹ toàn sờ ba thế này mừ.” Chí Trạch bĩu môi bất mãn gào lên.Nhóc lớn Tần Việt

Trạch mặt mày lạnh nhạt chả ăn nhập gì với cái mặt ú na ú nần của nhóc “Em để

ba tập trung lái xe coi, với lại mẹ không đánh ba thật đâu.”“Anh nói xạo! Sáng

sớm em còn thấy mẹ cầm roi kìa, nếu không phải ba chạy nhanh chắc chắn bị đòn!”

Chí Trạch trừng mắt nhìn gương mặt Việt Trạch giống nó như đúc, kiên quyết bảo

vệ quan điểm của mình.Tần Vịnh thắng xe cái két, hầm hầm quay đầu lại “Con nhìn

lén ngoài cửa?” Nhìn lén bao nhiêu rồi?! Uy nghiêm của ông bố hắn đây hoàn toàn

vất hết.Tần Chí Trạch lật đật bịt miệng mình, nhìn Tần Việt Trạch cầu cứu, hi vọng

anh hai giúp nhóc một tay song Việt Trạch lại phớt lờ, quay mặt nhìn ra ngoài cửa

sổ, kiên quyết không nhúng tay vào vụ này.“Ba… ba… tụi con sắp trễ học rồi…” Tần

Chí Trạch rụt cổ thận trọng nói.Tần Vịnh im lặng nửa ngày đột nhiên cười nham

nhở, quay đầu khởi động xe, làm bộ nghiêm trọng nói “Chà, gần đây kinh tế gặp

nguy cơ, hai đứa cũng biết nhà chúng ta bao nhiêu miệng ăn thế kia.

Gạo trong nhà sắp hết

rồi mà tiền không có, nên ba với mẹ tụi bay quyết định đem cho một trong hai,

cho đứa nào không ngoan, ưa nhìn lén ý.

Có điều nếu hai đứa đều

ngoan thì ba mẹ cho người khác.”Tần Chí Trạch vừa nghe câu này, thân hình múp

míp run như cầy sấy, môi mím cứng ngắc, tay rụt lại khẩn trương cho số mạng của

mình “Ba! Sau này con nhất định ngoan, nhất định không nhìn lén nữa! Ba đừng

cho con, cho chú Harlan đi, chú ấy ăn nhiều nhất! Con và anh hai ăn có nhiêu

đây.” Nhóc giơ ngón tay cái lên một chút để diễn tả, nghĩ nghĩ cảm thấy nhiều

quá lại rụt lại chút nữa.“Ờ, con mà ngoan thì cho chú Harlan đi, bằng không…” Tần

Vịnh không nói hết, mặc cho thằng con tha hồ tưởng tượng.Tần Việt Trạch ngồi ở

ghế sau vẫn hờ hững như cũ, thấy em trai sợ sệt tội nghiệp như thế không khỏi

trợn trắng mắt, “Ba, ba trẻ con quá.”Tần Vịnh siết vô lăng, thằng nhãi này là

con hắn thật á? Có thật là mới năm tuổi thôi không?Đưa con đến trường xong lại

chạy như điên về công ty, ngồi còn chưa nóng đít thì Lâm Phàm gọi điện thoại tới

lập tức mở cờ trong bụng.

Nói ra cũng kỳ, cưới

nhau năm năm rồi nhưng tình cảm chẳng nhạt đi chút nào, ngược lại ngày càng nồng

nàn.

Tóm lại là hắn có sức

hấp dẫn hay là Lâm Phàm nhỉ?“Chồng, các con có muộn giờ không?”“Không, kỹ thuật

lái xe của chồng em bốc thế cơ mà? Takumi Fujiwara [21] của Trung Quốc nhá!” Mới

sáng sớm Tần Vịnh đã bốc lên mây rồi.“… Cái wara gì đó là ai thế? Anh lái xe vừa

vừa thôi, buổi chiều không có việc thì về đi, sẵn tiện kêu Lâm Lỗi và Dương

Thông luôn.” Đáng tiếc số phim Lâm Phàm xem đếm được trên đầu ngón tay.“Vợ, em

định làm gì thế?”“Chẳng phải anh nói muốn ăn lễ tình nhân à? Em dẫn mọi người

đi.”“… Lễ tình nhân em dẫn bọn Lâm Lỗi theo làm gì?”“Không dẫn họ theo, chúng

ta đánh ai?”“Đánh… Lâm Lỗi? Được! Anh lập tức đi kêu.”“Ừ, em chờ mọi người ở

nhà, bái bai.” Lâm Phàm nói xong ngắt điện thoại, chuẩn bị đồ nghề dùng cho buổi

chiều, mà Tần Vịnh đã bắt đầu xăn tay áo lên rồi.Vừa tới giờ nghỉ trưa, Tần Vịnh

đã ba chân bốn cẳng chạy tới phòng làm việc của Lâm Lỗi, đầu óc đã bắt đầu vẽ

ra đủ cảnh đánh đấm.

Đáng thương cho Lâm Lỗi,

không biết tai nạn đã bao phủ lấy hắn, vẫn cười hề hề đê tiện châm chích tên sợ

vợ Tần Vịnh.

Có điều hôm nay Tần Vịnh

thật sự rất kỳ quặc, mặc kệ hắn nói gì Tần Vịnh cũng không đánh chửi không ăn

miếng trả miếng.

Có âm mưu, chắc chắn

có âm mưu!

“Làm gì có âm mưu nào! Lâm Phàm muốn mời mày với Dương Thông tới nhà tao ăn cơm.

Nhìn mày căng thẳng

ghê chưa, làm như đánh mày không bằng!”“Cho tụi mày mượn gan hùm cũng không dám

tùy tiện đánh người ở cái xã hội văn minh nói chuyện phải xài luật này.” Lâm Lỗi

nói câu này cũng không chắc lắm, Lâm Phàm thì hắn biết nhưng Tần Vịnh thì không

phải người đàng hoàng văn minh **.“Vậy được rồi, mau lên! Còn phải ghé đón con

tao tan học nữa.” Mắt Tần Vịnh tỏa sáng lấp lánh, bỗng sực nghĩ ra đánh Lâm Lỗi

tại sao còn phải dẫn Dương Thông theo? Hắn không đánh phụ nữ, Lâm Phàm cũng

không.

Ờ ~ chắc chắn là Lâm

Phàm tinh ý, cảm thấy Lâm Lỗi bị thương không có người an ủi sẽ rất thê thảm.Hắn

chẳng cảm thấy hành vi này của mình ác ôn cỡ nào, dẫn một người đàn ông nho nhã

đẹp trai về nhà, bắt tay với vợ mình đánh người ta, đây là chuyện không phải

người làm.Rốt cuộc Lâm Lỗi cũng đồng ý với đề nghị bất thường của Tần Vịnh, hai

người chia nhau mà đi.

Tần Vịnh chạy đến trường

đón hai thằng con bảo bối trước, Lâm Lỗi đi đón cô vợ mới cưới Dương Thông.Cùng

về tới biệt thự, năm người sửng sốt, trong sân một đám người đều nở nụ cười ‘hiền

lành’ với họ.Lâm Phàm, Trân Hương, Lưu Mai, anh An, anh Ngưu, Tiểu Hoàng, Tiểu

Vương.Tần Vịnh chửi thầm, đánh Lâm Lỗi cần chi nhiều người vậy? Tuy hắn cũng hết

sức mong chờ nhưng kiểu gì Lâm Lỗi cũng là em họ hắn, nếu thật sự có người ra

tay đánh Lâm Lỗi, Tần Vịnh hắn không đồng ý đầu tiên.Lâm Lỗi có cảm giác không

lành, giật tay Dương Thông nói “Chúng ta đi về đi.”Dương Thông nhếch cằm, cảm

thấy hứng thú nói “Hình như cũng hay hay, muốn đi thì anh tự đi đi.”“… Vậy anh ở

lại.” Lâm Lỗi không có khí phách nói, hắn tốn bốn năm mới chộp được Dương Thông

về tay, đánh chết hắn cũng không đi.Tần Chí Trạch thấy nhà mình nhiều cô chú đến

thì vui sướng không thôi, muốn chạy về phòng lấy đồ chơi ra chia vui với mọi

người, nhưng nghĩ tới sáng sớm ba nhóc nói nhà hết tiền mua gạo liền ủ rũ, giữ

lại để sau này đem đổi gạo ăn thôi.Tần Việt Trạch nhìn vẻ mặt mọi người biết

người lớn có trò vui, âm thầm quyết định mặc kệ thế nào cũng phải đòi theo cho

bằng được.“Sao còn đứng ngây ở đây? Vào nhà ăn cơm đã, ăn xong chúng ta xuất

phát!” Lâm Phàm cực kỳ vừa lòng với kế hoạch của mình, mỗi tay dắt một thằng

con vào nhà, tính ăn xong lại để Harlan đưa chúng đi học, bọn họ trực tiếp đi tới

địa điểm.“Vợ, xuất phát đi đâu?” Xuất phát? Không phải nói đánh Lâm Lỗi sao?

Còn muốn đi chỗ nào thật xa để đánh? Giết người xóa dấu vết???Lâm Phàm ngạc

nhiên quay đầu “Em chưa nói với anh à?”Thấy Tần Vịnh ngơ ngác gật đầu, cô toét

miệng cười rạng rỡ “Đánh trận giả CS!!”Ăn xong bữa trưa thịnh soạn, Lâm Phàm bắt

đầu chia tổ.Năm người Dương Thông, Lâm Lỗi, Trân Hương, Lưu Mai, anh Ngưu một tổ.Còn

lại Lâm Phàm, Tần Vịnh, anh An, Tiểu Hoàng và Tiểu Vương một tổ.Có vẻ như Tiểu

Vương không chấp nhận cách sắp xếp này “Chị Phàm, Trân Hương và Lưu Mai là lính

đặc công, đội của tổng giám đốc Lâm có tới hai đặc chủng, như vậy không công bằng.”Anh

An đúng lúc mỉm cười vỗ đầu cậu ta nói rất thấm thía “Thằng ngốc, anh Ngưu ở đội

bên ấy, bọn họ chỉ được tính có 4 người thôi.”Anh Ngưu nghe xong nổi cơn thịnh

nộ, chỉ anh An tuyên chiến “Tên đầu tiên ông bắn là mi.”“Anh Ngưu, tính thể

tích mục tiêu thì anh quá lớn, xác suất trúng đạn cao hơn tôi à.” Anh An cười

thô bỉ.Lâm Phàm đứng bên cũng vui vẻ không thôi, còn chưa xuất phát mà ** chiến

đấu của hai người đã mạnh mẽ như vậy.

Hôm nay nhất định rất

hăng hái.“Mẹ, con cũng muốn đi.” Tần Chí Trạch thấy mọi người phân công xong

nhưng nhóc và anh hai không có tên trên danh sách liền sốt ruột.Lâm Phàm cười dịu

dàng nói “Chí Trạch, chỗ đó rất nguy hiểm với hai đứa.” Hai củ cải này lỡ có rớt

xuống hầm cũng không ai phát hiện ra.“Oa oa oa ~~~ mặc kệ, con muốn đi con muốn

đi con muốn đi ~!!!” Con trai thứ Tần Chí Trạch biết tính Lâm Phàm, cũng bắt đầu

thừa kế tính nết ông cha, biến thân thành Tần vô lại số 2, lăn lộn làm

nũng.“Nguy cơ kinh tế… cơm… đem cho…” Không nỡ để Lâm Phàm khó xử, Tần Vịnh đứng

đằng sau con, cái bóng cao lớn che trên mặt đất nhìn như ác ma đến từ địa ngục,

lại thêm giọng hắn âm u thê lương, còn có chút uy h**p.Tần Chí Trạch biến sắc,

nháy mắt bày ra cái mặt ngọt ngào đáng yêu, ngoan ngoãn hiểu chuyện.

Lâm Phàm không khỏi

ta thán, hóa ra trở mặt có thể di truyền nha.“Mẹ, vậy con không đi nữa, nhất định

mẹ phải mua quà cho con đó!” Trong cái đầu nho nhỏ của nhóc, đi ra ngoài chơi về

nhất định phải có quà, mặc kệ là đi đâu.Đương nhiên Lâm Phàm không đời nào cự

tuyệt yêu cầu nhỏ này của con, nhưng đuôi mắt liếc thấy thằng lớn đứng một bên

mắt lấp lóe là biết đại sự không ổn.Nhìn Tần Việt Trạch, nghiêm túc nói “Mẹ

không cho hai đứa đi theo là vì tốt cho các con.

Nếu bị mẹ phát hiện bọn

con lén đi theo, mặc kệ là vì lý do gì… tịch thu toàn bộ tiền tiêu vặt!” Cô biết

thằng lớn không dễ dụ như thằng nhỏ, hơn nữa còn thừa hưởng đầu óc kinh doanh của

Tần Vịnh, ma mãnh tinh quái.Đàm phán với thương nhân quân cờ quan trọng nhất là

gì? Đương nhiên là tiền.Quả nhiên Tần Việt Trạch nghe xong lập tức nhụt chí.

Chọc trúng tính hám

tiền của nhóc, tịch thu toàn bộ tiền tiêu vặt còn không bằng lấy mạng nhóc luôn

đi? Chơi vui mấy cũng không thể đánh đồng với kho bạc yêu dấu được.Lâm Phàm hài

lòng đứng dậy, túm giỏ xách to đùng đeo lên người, hùng hồn quát lớn một tiếng

“Xuất phát!”“Rõ!”Mọi người trả lời hết sức ăn ý.Dọc đường, trừ Lâm Lỗi, không

ai không hưng phấn.“Anh họ, đây là ý của Lâm Phàm?” Lâm Lỗi len lén kề tai Tần

Vịnh, bụng hắn càng lúc càng không chắc chắn.

Đánh trận giả CS? Vì

sao Valentine lại muốn dẫn một đám người đi đánh CS? Đi xem phim đánh CS không

được à?Lúc này Tần Vịnh cũng sôi sục không kém, có điều hắn không căng thẳng.

Ở chung với Lâm Phàm

lâu ngày hắn cũng bị nhiễm, cực kỳ hào hứng với vũ khí chiến đấu, khinh bỉ liếc

Lâm Lỗi một cái “Sao, sợ à?”Lâm Lỗi nhìn Dương Thông ngồi chung với đám phụ nữ ở

băng trên, phùng mang trợn mắt nói “Tao mà sợ? Đến chừng đó đánh cho mày kêu

ông nội luôn!”“Giờ ông đánh chết mày trước!” Tần Vịnh chẳng nể nang trở tay chặt

một cú vào gáy hắn.

“Tao

X!”~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Bầu trời cao vòi vọi nhìn có vẻ cách mặt đất rất xa so

với bình thường, sắc trời xanh biếc, gió mát nhè nhẹ đẩy những đám mây trắng

như tuyết trôi lững lờ.

Mặt đất cỏ mọc xanh

rì, chung quanh cây cối um tùm, hoa bìm bìm màu xanh tím trải đầy khu đất nhìn

rất đồ sộ.Đủ loại bươm bướm màu sắc sặc sỡ bay lượn trong không trung, ong mật

chăm chỉ, chuồn chuồn thỉnh thoảng sà xuống lướt nước, nhiều loại côn trùng

không biết tên ẩn nấp trong tàng cây không ngừng réo rắt.

Đây quả là một buổi

chiều tuyệt đẹp.Một chiếc xe mười sáu chỗ màu bạc chạy trên con đường nhỏ không

được bằng phẳng cho lắm, trong xe thỉnh thoảng lại vọng ra tiếng ẩu đả, xe cũng

theo đó mà lắc lư…Chiếc xe chao đảo mấy tiếng đồng hồ rốt cuộc đến một khu hẻo

lánh ngoài ngoại ô, mọi người bất ngờ khi phát hiện chị Ngưu chờ sẵn ở đây.“Chị

Ngưu, chị đến lúc nào?” Anh An hí hửng, có điều không phải anh ấy thích chị

Ngưu mà là mê mẩn tay nghề của chị.

Anh An sớm đã phát hiện

đồ ăn chất đống trong cốp xe rộng rênh sau lưng chị Ngưu.Chị Ngưu nghe hỏi vui

vẻ cười đáp “Anh Ngưu chú buổi sáng gọi cho chị bảo chuẩn bị đồ nướng, kêu chị

qua đây trước chờ mọi người.”Đám Tiểu Vương vừa nghe, lập tức vây lấy anh Ngưu

bày tỏ lòng yêu mến, nhìn vóc dáng anh Ngưu thô kệch nhưng lòng thì không thô

chút nào!Lâm Phàm, Trân Hương và Lưu Mai khiêng lều vải đi tới, nhất là Lâm

Phàm, thấy chị Ngưu đến vui vẻ hào hứng chẳng giống người đã có hai con tí

nào.“Ôi, Phàm Phàm.

Chủ tịch đâu?” Việc

Lâm Phàm có thể gả cho một người đàn ông tốt, chị Ngưu vui mừng từ tận đáy lòng.

Có điều thời gian trước

nghe đồn cả nhà chủ tịch ngược đãi cô, chị lo lắng không thôi, may mà toàn là đồn

bậy.Lâm Phàm nhếch môi, bất lực đáp “Dọc đường đi cứ mãi đánh lộn với Lâm Lỗi,

bây giờ cả hai đang nghỉ ngơi trên xe…”…Có sự giúp đỡ của ba nữ đặc chủng, lều

vải năm góc nhanh chóng dựng xong, vừa kiên cố vừa đẹp.Mọi người nghỉ ngơi một

chút, thay đồng phục chiến đấu cùng vũ khí, nhanh chóng tiến vào trong trò đánh

trận giả CS ‘kinh tâm động phách’ này.Chị Ngưu hiền lành đương nhiên ở ngoài

canh hành lý và làm cơm tối.…Chiến trường là một cánh rừng nhỏ, trong rừng cỏ dại

lan tràn, cách đó không xa là một dòng suối nhỏ.

Đại thụ xù xì to kệch,

đá tảng kiên cố là chỗ ẩn nấp tốt nhất.Anh An nằm sấp sau một tảng đá thật cao,

giương súng trong tay cười thành tiếng “Tiểu Hoàng, mau nhìn! Mông anh

Ngưu!”Hóa ra anh Ngưu đang ra sức giấu mình trong hốc, hoàn toàn không biết bọn

anh An đã mai phục ở sườn dốc đằng sau mình, mông mình đã lọt vào kính ngắm của

đối phương.Anh An nắm chắc phần thắng, đang chuẩn bị bóp cò lại bị Tiểu Hoàng đẩy

mạnh một cái, đạn màu màu lục đậm nhả trên tảng đá phía trên đầu anh ta.“MD,

cái súng bét nhè gì thế này.

Tốc độ quá chậm!” Lưu

Mai tức giận nhảy từ trên một ngọn cây xuống, nhanh nhẹn lướt qua một lùm cây

biến mất trước mắt bọn anh An.Anh An chột dạ lại cảm kích vỗ vai Tiểu Hoàng “Bọn

họ còn chơi chiêu mai phục nữa!” Thiếu chút nữa là phải đi giữ hành lý với chị

Ngưu rồi.“Anh Ngưu chạy rồi!” Tiểu Hoàng vác súng lên, nằm nép mình xuống bắt đầu

truy theo thân hình to đùng trước mặt.Anh An ngẩn ra cũng vác súng đuổi theo,

anh Ngưu dễ ăn h**p nhất, không đánh anh ta trước thì đánh ai.Đầu bên kia, Lâm

Lỗi đang nấp trong bụi cỏ, trên đầu cũng cài một đống cành lá ngụy trang.

Nghe tiếng súng văng

vẳng đằng xa, hai mắt lập tức cảnh giác quan sát bốn phía, thấy từ trong rừng lờ

mờ có bóng người chạy tới, chẳng nghĩ được tới chuyện kiểm soát tâm trạng kích

động của mình, vác súng lên nhắm mắt xả súng vào người đang tới.Đột nhiên đỉnh

đầu lại ăn một cú đập, chỉ thấy Dương Thông chán nản nhìn hắn quở trách “Anh bắn

cái ông béo đó làm gì! Người ta cùng tổ với mình!”…“Há há há há, thằng ngu Lâm

Lỗi bắn Ngưu Đại Bảo văng ra rồi! Há há há.” Tần Vịnh trốn ở gần đó nãy giờ vẫn

quan sát bọn họ, cố sức hạ giọng song vẫn không nhịn được cười phá lên.Lâm Phàm

cũng vì chuyện bất ngờ này mà bật cười theo, có điều cười mấy giây xong cô phát

hiện không ổn.

Anh Ngưu bị bn r

không biết đụng trúng dây nào của Tần Vịnh, thấy hắn cười thiếu điều nghẹn thở.

Nắm chặt súng trong

tay, kềm chế tiếng cười của mình không cho đối phương phát hiện nhưng có vẻ như

sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào.Lúc Lâm Phàm đang lo lắng quan sát chung quanh đề

phòng có người nghe thấy tiếng cười của hắn thì, súng trong tay Tần Vịnh nổ một

tiếng thật vang, tiếng cười của Tần Vịnh cũng im bặt.Thảm nhất là, bọn họ phát

hiện, anh An đang truy đuổi anh Ngưu ngã lăn xuống đất…“Shit! Cướp cò rồi! Chạy

mau!” Tần Vịnh phản ứng ngay lập tức, thấy trong đám cỏ cao tới thắt lưng bắt đầu

chao đảo, biết là Lưu Mai hoặc Trân Hương đuổi tới, vội vàng túm lấy tay Lâm

Phàm chạy vào rừng.“… Tôi… làm sao thế?” Bị phát súng đột ngột dứt điểm, anh An

ngơ ngơ nửa ngày, ngẩng đầu nhìn theo tiếng súng thấy hai bóng người nhếch nhác

cắm đầu chạy trốn.Anh Ngưu đứng cạnh anh ta, cả người dính đầy đạn màu, há hốc

miệng nhìn Lâm Lỗi đứng đực mặt gần đó, ngửa mặt lên trời thét dài “Tổng giám đốc

Lâm!!! Anh nhắm chuẩn quá ha!!!”Trong tiếng rống của anh Ngưu, Lưu Mai đã đuổi

kịp đến nơi, nhắm Tiểu Hoàng chuẩn bị nhả đạn, may mà Tiểu Hoàng nhạy bén, phát

hiện tình huống bất thường quyết đoán quăng ‘xác’ anh An lại, lăn người trốn

vào trong rừng cây.“Đuổi theo!” Lưu Mai nói với Lâm Lỗi và Dương Thông xong liền

tức tốc đuổi theo tung tích đội trưởng, Lâm Lỗi bị Dương Thông kéo cũng lật đật

bám theo.Lâm Phàm mặc Tần Vịnh kéo chạy qua xẹt lại như con thoi trong rừng

cây, cành cây mọc chìa ra hai bên đường đều bị hắn bạt đi, nhìn có vẻ thô lỗ

nhưng thật ra rất cẩn thận.

Cô có phần hoảng hốt

nhìn bóng lưng Tần Vịnh, mấy năm trước cô và Tần Vịnh cũng dựa vào nhau thế này

chạy trốn trong rừng mưa nhiệt đới, khi đó Tần Vịnh sức cùng lực kiệt cũng nắm

tay cô thế này, vì cô che mưa chắn gió.

Có điều lúc đó bọn họ

đều cho rằng mình đã hết hy vọng.Đột nhiên một viên đạn màu bắn trúng một gốc

cây khô cách đó không xa.

Lâm Phàm quay ngoắt

người, rút tay ra khỏi bàn tay Tần Vịnh, một cú xoay người tuyệt đẹp, cầm súng

nã liên tiếp vào khe hở giữa mấy gốc đại thụ chọc trời.

Quả nhiên, sau mấy

phát súng, Trân Hương xoay người nhảy từ trên cành cây xuống, chỉ thấy cô lấy tốc

độ cực nhanh xông tới Lâm Phàm, Lâm Phàm nghiêng người né được.

Hai người đồng thời

quăng súng, Lâm Phàm rút từ trong giày ủng ra một con dao bỏ túi Sammy số 5 nằm

trong đồ sưu tập còn chưa gỡ mác, Trân Hương cũng lôi ra một thanh mã tấu Bock

Boker chưa gỡ mác lớn hơn nhiều.Tần Vịnh len lén nhặt súng của hai người lên,

nhìn cả hai như con báo săn trở về rừng nô đùa vật lộn.Động tác của cả hai kinh

hồn, quỷ dị như nhau, đồng thời giơ cao hai tay, lưỡi dao trượt tới trượt lui

nơi đầu ngón tay, cười cười nhìn chằm chằm đối phương.

Kế đó là một màn vật

lộn khiến người ta váng đầu hoa mắt, đánh chừng mười phút, Lâm Phàm bật người về

phía sau, chờ Trân Hương lộ ra sơ hở, mũi chân hung hăng đá lên cổ tay cô ấy,

mã tấu rớt xuống đất, thắng bại đã rõ.Lúc này, Lưu Mai nghe tiếng gió tìm tới,

giương súng lên chuẩn bị bắn Tần Vịnh lại cảm thấy sau lưng hơi đau, một viên đạn

màu rực rỡ bắn trúng cô, sửng sốt nhìn đồng bọn Lâm Lỗi nửa ngày không thốt nên

lời, thằng ngu này từ đâu chui ra vậy? Giết liền hai đồng bọn của mình?Lâm Lỗi

cũng sững sờ lẩm bẩm “Rõ ràng ông ngắm Tần Vịnh mà, sao lại bắn trật rồi?”Thân

là vợ Lâm Lỗi, Dương Thông cảm thấy mất mặt hết chỗ nói, nghĩ không ra sao hồi

đó lại nhìn trúng hắn.Khi cô đang sám hối lại bị Tiểu Vương lặn thật sâu nãy giờ

‘hạ gục’ bằng một phát súng.Lâm Lỗi ‘mất vợ’, căm phẫn giơ súng lên chuẩn bị

báo thù bị Tần Vịnh trực tiếp ‘bắn bể đầu’.“Ui cha, tao tính bắn vô mông, sao lại

trúng mặt…” Tần Vịnh có vẻ áy náy nhìn cái mặt đầy màu của hắn, cầu trời cho thứ

này đừng có khó rửa quá, nếu không Lâm Lỗi liều mạng với hắn mất.…Kết cục trận

chiến hết sức rõ ràng, bởi vì dẫn theo đồng đội là con heo Lâm Lỗi, phe Trân

Hương toàn quân bị diệt.

Đội của Lâm Phàm may

mắn còn sót ba người, Tiểu Hoàng đã bị Lưu Mai ‘bắn chết’ quăng ngoài khe núi.Mọi

người mệt mỏi lê thân về đại bản doanh, trời đã ngả sang màu chàm, chị Ngưu

mang giá nướng lại, trên đó bày đầy đồ ăn, mọi người hoan hô một tiếng, mặc kệ

trên người xanh đỏ tím vàng đủ màu, bắt đầu nhào vô ăn.Mùi đồ nướng thơm phức

lan trong khe núi cùng với tiếng cười sảng khoái hạnh phúc của họ.Ban đêm, dưới

bầu trời ăm ắp các vì sao, Tần Vịnh và Lâm Phàm nằm ngửa trên tảng đá lớn bằng

phẳng bên bờ suối, lắng tai nghe tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng nước chảy, tiếng

gió thổi qua tán lá tạo thành khúc nhạc giao hưởng, hít lấy hơi thở thiên nhiên

như thế, tâm tình dường như bình tĩnh chưa từng thấy.“Vợ?”“Dạ?”“Anh yêu em.”“…

Em cũng yêu anh.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.