Chương62

Hai đứa cháu an toàn

trở về, bà Tần nằm liệt giường rầu rĩ không vui lập tức mây tan mưa tạnh, ngày

hôm sau đã bò xuống giường… bồng cháu, nói kiểu gì cũng không chịu buông tay,

hơn nữa bị ám ảnh bởi bên ngoài, mỗi ngày chỉ dám bế cháu đi loanh quanh trong

sân.Còn Vương Y Y, đương nhiên Tần Vịnh không dễ dàng chịu bỏ qua cho cô ả, chuẩn

bị tấn công khắp nơi thề phải cho ả ăn cơm tù cả đời.

Hơn nữa còn muốn đuổi

tận giết tuyệt, lật đổ cả Vương thị, nhưng ông Tần lại lên tiếng ngăn cấm cách

làm của hắn.

Cũng vì việc này mà

hai cha con không thèm nhìn mặt nhau mấy ngày liền.Sáng sớm, đồng hồ sinh học của

Lâm Phàm đúng giờ báo thức, hai nhóc con cũng cực kỳ phối hợp, đúng giờ này là

ré lên.

Lâm Phàm còn mơ mơ

màng màng theo bản năng vén áo lên, bế một đứa lên cho bú trước, đưa chân đá đá

Tần Vịnh đang ngủ say.Tần Vịnh lầu bầu một tiếng, mở mắt ra đờ đẫn nhìn bức tường

trước mặt.

Kế đó tỉnh táo lại vội

vàng lật người qua người Lâm Phàm, bồng đứa còn lại lên nhỏ nhẹ dỗ.Ngoác miệng

gọi tên Lí Phương ở ngoài, lại ngáp dài ngồi xuống mép giường tiếp tục ngẩn người.

Lâm Phàm cũng y hệt,

bồng con mặc nó bú sữa, mặt mày đờ đẫn nhìn tường.Do Tần Vịnh hùng dũng quay về,

vú em Lí Phương bị đuổi qua phòng kế bên ngủ.

Cũng có nghĩa là, bú

sữa tè dầm đi ị của hai thằng nhóc ban đêm đều do cặp ba mẹ mới ra lò này tự

quán xuyến lấy.Thiếu Lí Phương, Lâm Phàm mới nhận ra được tầm quan trọng của chị.

Đang suy nghĩ, Lí

Phương đã hớt hơ hớt hải chạy vào, thấy hai người mỗi người ôm một đứa, ngồi

trên giường bộ dạng y hệt nhau không khỏi buồn cười.Vội vàng đón lấy bé con

trong tay Tần Vịnh, quay lưng lại vén áo mình lên cho bú.Tần Vịnh được thoải

mái, thuận thế nằm thẳng cẳng xuống giường, nhích tới bên cạnh Lâm Phàm, gác đầu

lên đùi cô tiếp tục nhắm mắt ngủ lại.

Gần đây thời gian ngủ

ngon càng lúc càng ít, làm hắn đi họp cũng không nhịn được ngáp ngủ.Rốt cuộc

lúc hắn sắp chìm vào giấc ngủ say lần nữa, hai cục vàng bú no, nấc sữa mấy cái

rồi được Lí Phương đặt vào cái nôi trẻ con cỡ lớn ru ngủ.

Đối với vú em này,

hai nhóc không hề keo kiệt nụ cười của mình.Lâm Phàm cũng thuận tay cài lại nút

áo, híp mắt nằm xuống giường, nuôi con sao mà còn mệt hơn hành quân đánh trận nữa.“Cậu

chủ, cô chủ, tôi có việc muốn xin hai người.” Mặt Lí Phương đỏ lên, chị cũng

cùng đường rồi mới đường đột thế này.Tần Vịnh không mở mắt, môi mỏng lười biếng

nhếch lên nhả ra một chữ “Nói!”Đối với cậu chủ có phần xa lạ này, thật sự chị

không đoán được chính xác tính tình, trước mặt cô chủ luôn luôn dịu dàng tử tế

nhưng mấy ngày trước chị chứng kiến anh ta tranh cãi với ông chủ vụ Vương thị.

Người xưa hay nói, hổ

phụ không sinh khuyển tử, chị thấy khí thế của cậu chủ chẳng những không kém

ông chủ lớn tuổi lấy nửa phần, ngược lại còn lợi hại hơn.Thế nên bây giờ chị

càng e ngại “Tôi… Chồng tôi đợt trước đi làm công, ông chủ bỏ trốn rồi, một xu

tiền cũng không cầm được, hiện giờ cũng không tìm được việc.

Muốn hỏi thử công ty

của cậu chủ có cần tạp vụ không, quét rác dọn vệ sinh gì cũng được hết!”Nói

xong chị nín thở, chờ cậu chủ tuyên bố kết quả cuối cùng, có điều chị không mấy

ôm hi vọng vào chuyện này.

Nghe Tiểu Ngọc nói

cho dù là quét dọn toilet ở Tần thị cũng phải có quan hệ mới được vào làm.

Mình chỉ là một vú em

nho nhỏ mới đến làm không lâu, còn bày đặt tự tiến cử chồng mình đến Tần thị

khó tránh khỏi không biết chừng mực, nhưng cứ nghĩ tới tiền thuốc men của cha

chồng đành phải mặt dày đi hỏi thử.“Chuyện này à?” Giọng Tần Vịnh sáng sớm nghe

đặc biệt khàn khàn trầm thấp, ngay cả Lí Phương nghe xong tim cũng đập thình thịch.Lại

ngáp một cái thật lớn, Tần Vịnh ngồi dậy xoa cái mũi bị lạnh, suy nghĩ một chút

nói “Để anh ta tới đây đi, ông Thiệu cũng lớn tuổi rồi, vừa vặn giúp đỡ cho ông

Thiệu.”Lí Phương nằm mơ cũng không ngờ, chuyện này cứ thế quyết định! Trong

lòng cảm kích lại không biết dùng từ ngữ gì để diễn tả, mồm miệng đơ ra nửa

ngày vẫn nói không nên lời.Tần Vịnh căn bản không để ý phản ứng của chị, nhìn đồng

hồ rồi đi vào nhà tắm đánh răng rửa mặt.

Lâm Phàm nãy giờ vẫn

nằm trên giường cũng loạng choạng ngồi dậy vặn người, nhìn Lí Phương hồi lâu đột

nhiên lên tiếng “Chị Phương, không được ở cùng con khó chịu lắm hả?”Tiếp đó

không chờ chị trả lời, nói tiếp “Tối qua tôi đã thương lượng với Tần Vịnh rồi,

ngày mai chị cũng đón con tới đây đi, ngủ chung với chị ở phòng kế bên.

Đã có hai đứa bé rồi,

thêm một đứa cũng chẳng sao.”Lần này thì Lí Phương hoàn toàn ngơ ngác, đứng nguyên

tại chỗ há miệng nhìn cô, thấy cô vặn vặn cổ đứng dậy đi tới cạnh chị nói “Trải

qua thời gian vừa rồi, tôi mới biết đối với tôi mà nói, chuyện đáng sợ nhất là

chồng con không ở cạnh mình, chị cũng là người kỹ tính thành thật.

Thời gian qua nếu

không có chị tôi e là mình không được thoải mái thế này, mau đi sắp xếp đi.”Nói

rồi mỉm cười tử tế nhìn chị, hôn lên mặt hai nhóc con mỗi đứa một cái, bỏ lại

Lí Phương đứng ngây tại chỗ đi vào nhà tắm chuẩn bị đi làm.Nửa ngày sau Lí

Phương mới phản ứng lại rốt cuộc mình đã gặp được chuyện tốt gì, kích động luống

cuống tay chân, nghĩ ngợi một chút liền đi tới cửa nhà tắm định chính miệng cảm

ơn họ, lại nghe bên trong vọng ra tiếng nói chuyện nho nhỏ.“Vợ, để khích lệ anh

hôm nay em tính làm cơm hộp gì cho anh đây?” Tần Vịnh cứ ghim gút trong lòng vụ

Lâm Phàm tặng cơm hộp cho Thái Duy hồi đó.

Cuối cùng quyết định,

chẳng phải mày ăn một hộp cơm của vợ ông sao? Ông ăn mỗi ngày cho mày xem!Lâm

Phàm mỉm cười ngồi trên đùi hắn, tỉ mỉ chùi bọt cạo râu cho hắn, cầm dao cạo râu

cẩn thận cạo theo đường cong hoàn mỹ của chiếc cằm “Nhà bếp có món gì thì làm

cái đó.”Tần Vịnh nhăn mày bất mãn “Cứ vậy mà qua loa anh á! Tối qua em đã hứa,

chỉ cần anh để cả nhà Lí Phương dọn tới đây liền làm cho anh cơm hộp siêu bự

siêu đẹp mà!”Lâm Phàm lấy dao cạo ra, đề phòng hắn kích động cọ quậy mà cào xước

da, lườm hắn “Rồi rồi rồi, hôm nay làm cho anh cơm hộp siêu bự siêu đẹp, anh đừng

cọ quậy không lại thêm mấy đường lên mặt bây giờ.” Nói xong thấy hắn ngậm miệng,

mặt nhuốm vẻ thỏa mãn, dở khóc dở cười than thở, tiếp tục cạo râu cho hắn, mặc

hai tay hắn nhích tới nhích lui trên đùi cô ra sức ăn đậu hũ.Lí Phương đứng

ngoài cửa thắc mắc không thôi, tại sao cô chủ yêu cầu cậu chủ cho cả nhà chị dọn

tới đây? Nghĩ nửa ngày cũng không ra vấn đề ở đâu, ngược lại nghe được tiếng

rn r kềm nén của hai người trong nhà tắm, mặt chị đỏ lên vội vàng lui ra.Đột

nhiên Tần Vịnh từ trong nhà tắm hét với ra “Chị Phương! Bồng hai đứa nhỏ tới

phòng bà chủ!!” Lí Phương vội vàng vâng dạ, mở bánh xe lăn dưới chân giường em

bé, đẩy vào phòng bà Tần ở đối diện hành lang, nhường lại phòng cho đôi vợ chồng

đang sục sôi tình cảm.Vừa lúc bà Tần rời giường, thấy Lí Phương đẩy hai đứa

cháu nội qua, lại dỗ dành cục cưng bảo bối một hồi, đối với hai đứa bé phấn

điêu ngọc mài này thật sự là yêu thích không để đâu cho hết.

Ngoắc Lí Phương dặn một

câu “Cô đi nói với má Trương một tiếng, hôm nay nhà họ Lâm tới chơi để bà ấy

chuẩn bị, làm thêm nhiều món thanh đạm bổ dưỡng bồi bổ cho Lâm Lỗi.”Lí Phương dạ

một tiếng quay người đi xuống lầu, định tới nhà bếp dặn má Trương thì bị Tiểu

Ngọc gọi lại ở lối xuống cầu thang.“Chị Phương! Chị đã đi xin cậu chủ việc kia

chưa? Tối qua chị gào khóc với chồng chị trong điện thoại, cô chủ đứng ngoài

phòng nửa ngày.

Không biết là nghe được

bao nhiêu, chuyện này chị hoãn lại đi đã, đừng để ông bà chủ cảm thấy chị nhiều

chuyện.” Tiểu Ngọc nhìn bốn phía, dè dặt nói.Lí Phương nghe xong lập tức bừng tỉnh,

vội vàng thuật lại chuyện sáng nay cho Tiểu Ngọc nghe.

Tiểu Ngọc nghe xong lấy

làm lạ hỏi “Cậu chủ dễ đàng đồng ý như vậy? Nhà này ghét nhất là quan hệ cạp

váy, bọn họ thật sự đồng ý cho chồng chị tới làm vườn, còn dẫn con chị tới?”Nếu

không phải Lí Phương là đồng hương với Tiểu Ngọc, biết rõ gốc gác sạch sẽ, lại

lanh lợi, đang thời gian cho con bú, nhà họ Tần cũng không dễ gì nhận chị làm

vú nuôi.

Bây giờ còn đồng ý

cho cả nhà dọn tới đây ở, quả thật là tiền lệ chưa từng có.Lí Phương gật đầu

liên tiếp, nắm chặt tay Tiểu Ngọc nghẹn nửa ngày “Tiểu Ngọc, nếu không có cô,

nhà chị bây giờ còn chưa biết ra sao…” Nói rồi hốc mắt đỏ hồng bắt đầu thút

thít, Tiểu Ngọc vội vàng an ủi “Chị Phương chị đừng nói thế, ban nãy thấy chị vội

vàng xuống bếp, chắc là có chuyện hả, đừng chậm trễ nữa.” Thật ra, cho dù nói dễ

nghe thì bọn họ vẫn là người làm thuê, bảo mẫu, chẳng qua lương bổng cao hơn những

gia đình khác, thật sự cô không nhận nổi lòng biết ơn của chị Phương.Báo lại lời

dặn của bà Tần xong, Lí Phương quay về phòng ngủ của mình nắm chặt cái điện thoại

cũ rích, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Tối qua khi biết ông

chủ chỗ chồng chị làm thuê chạy trốn, chồng thì không nhận được đồng lương nào

còn thất nghiệp, có cảm giác như trời sụp xuống.

Toàn bộ thu nhập của

chị đều đã dành mua thuốc men cho cha chồng rồi, thậm chí còn thiếu nợ người

quen mấy chục ngàn đồng, cần phải trả từ từ, lúc này lại mất đi một món thu nhập,

quả thật là đã nghèo còn mắc cái eo.Chị mất khống chế, gào khóc trong điện thoại

rằng số mạng bất công, nhưng vì con, chị khóc xong, trút hết xong cũng đành thu

dọn niềm tin đã vỡ nát, tiếp tục sống qua ngày.Chị không hề biết chị gào khóc bất

lực lại bị cô chủ nghe thấy, không những thế còn năn nỉ cậu chủ giùm chị.Lí

Phương nghĩ đến đây hốc mắt lại ươn ướt, quệt nước mắt nơi khóe, gọi điện thoại

“Ông xã, chúng ta gặp được quý nhân rồi!”Tần Vịnh “ăn uống” thỏa mãn xong uể oải

xuống lầu, mặt Lâm Phàm còn chưa hết đỏ vịn tay vịn đi xuống theo, thấy bà Tần

và Lí Phương đang bồng con mình sưởi nắng trong vườn hoa, cảm thán cuộc sống tốt

đẹp.Tần Vịnh chỉnh lại cổ áo, chọc cô “Xem ra anh cưới về một cô vợ có lòng Bồ

Tát rồi.” Sở dĩ hắn đồng ý, ngoại trừ để Lâm Phàm vui vẻ, còn có một nguyên

nhân khác, đề phòng bị người ta khống chế.

Hắn cần phải kiểm

soát tất cả tình thế mới yên tâm các con được an toàn.Lâm Phàm mỉm cười “Dù sao

chị ấy cũng là vú nuôi của Việt Trạch và Chí Trạch, chỉ cần tốt với chị ấy, chị

ta mới toàn tâm toàn ý với con mình.” Lòng tốt? Ai chẳng có, cho dù mọi người đều

có cũng phải xem anh tính toán thế nào.Tần Vịnh nghe xong nhướng mày nhìn cô,

xem ra vợ mình là đại trí giả ngu nha.

Đang định thừa cơ trước

khi đi làm nồng nàn tí xíu lại thấy Lâm Phàm nghiêm chỉnh nói với hắn “Tối qua

em nghe mẹ nói, hôm nay Lâm Lỗi tới nhà ăn cơm.

Anh chuẩn bị đi.” Nói

xong mắt lóe sáng.Tần Vịnh cong đôi môi mỏng, ánh mắt cũng thoáng tia nham hiểm.Buổi

sáng tuyệt đẹp, trời trong mây trắng, ánh nắng chói chang, tường vi rực rỡ muôn

hình muôn sắc, một đôi vợ chồng tính kế con mồi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.