Chương60

Căn phòng nhỏ tối mù âm u, hai đứa trẻ con nằm trong tã khóc

khàn cả giọng, tiếng khóc vang vọng trong căn phòng không lớn lắm.Một ả đàn bà

đứng trong bóng tối không nhìn rõ mặt mũi, nhớn nhác túm lấy người đàn bà đang

run lẩy bẩy bên cạnh chửi bới “Mau đi cho bú! Không được để chúng khóc!”Người

đàn bà loạng choạng, cố gắng khống chế cơn khủng hoảng của mình, bồng đứa nhỏ

lên dưới ánh mắt của đám đàn ông trong phòng, vén áo để lộ bnh b** trng n*n,

thử cho bú nhưng đứa bé ngoẹo đầu cự tuyệt đồ ăn đưa đến miệng, nhắm mắt gào

khóc, tiếng khóc đó kch thch thần kinh người đàn bà thật mạnh.Lúc này, gã đàn

ông đứng bên bước lên một bước “Cô chủ, bọn chúng cứ tiếp tục khóc như thế, sớm

muộn gì chúng ta cũng bị lộ, dứt khoát đã trót thì trét.” Gã đàn ông đưa tay

làm động tác giết.Ả đàn bà thấy vậy trong mắt thoáng qua một tia hoảng hốt,

căng thẳng đáp “Để tao nghĩ đã…” Đi tới đi lui không ngừng, người đàn bà cũng

ra sức làm cho bọn trẻ bú sữa của mình.

Chị ta vốn là bảo mẫu

trong nhà cô chủ, đợt trước sinh con, xin nghỉ ở nhà ở cữ, ai ngờ hôm nay bỗng

dưng bị cô chủ bắt ép đến đây.

Nhìn tình hình trước

mắt là biết, chuyện này chắc chắn ầm ỹ lớn.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Một đêm này là

đêm đáng sợ nhất trong đời Tần Vịnh.

Các con mất tích

không rõ, mẹ nằm liệt giường không dậy nổi.

Lâm Phàm càng tệ hơn,

thần trí mơ hồ, sau khi biết con bị bắt cóc, bất ngờ là cô không khóc không ầm ỹ,

chỉ lẳng lặng ngồi trong nhà kính đồ chơi của con, ánh mắt trống rỗng vô hồn.Cô

cứ dịu dàng nhìn chăm chú vào cái nôi trẻ con trống không, nhẹ nhàng đưa nôi,

nguyên một đêm cô cứ đưa nôi như thế, Tần Vịnh đứng đằng sau cô, ánh mắt đầy

đau đớn.Đột nhiên Lâm Phàm ngẩng lên, dường như đang cẩn thận lắng nghe, ngoảnh

đầu nói với hắn “Chồng, có phải Chí Trạch đang khóc bên chỗ chị Phương không?

Anh mau bồng con lại đây.”Tần Vịnh giật mình, bán tín bán nghi nhìn chung

quanh, kế đó hắn mới nhận ra Lâm Phàm đã nảy sinh ảo giác, chôn mình vào nơi

sâu nhất không chịu đối diện với sự thật.Cuống quít đi tới cạnh cô định kéo nôi

ra lại bị cô túm lại, sắc mặt khó chịu “Anh làm gì thế! Muốn giành con em hả?”“Lâm

Phàm… em tỉnh lại đi…” Tần Vịnh phát hiện mỗi một chữ mà hắn nói ra đều mất sức

lực rất lớn, ánh mắt trông đợi nhìn cô, hi vọng cô đủ tỉnh táo.

Song Lâm Phàm vẫn giữ

chặt lấy nôi, mỉm cười với cái gối “Việt Trạch, con phải khỏe mạnh lớn lên, để

ba đưa con và em đi học, được không?”Trả lời cô không phải là nụ cười hoặc tiếng

khóc của bé, chỉ có gió đêm lướt qua cây cỏ phát ra tiếng sột soạt, thê lương

mà u oán.Tần Vịnh giằng lấy cái nôi ném qua một bên, Lâm Phàm thét lên một tiếng

thất thanh, lồm cồm bò tới cái nôi bị hỏng lăn lóc trong góc nhà, hoảng hốt gào

lên “Việt Trạch! Việt Trạch!”Lúc cô bò được đến chỗ cái gối đầu và cái chăn nhỏ

nằm trơ trọi trên đất, tìm quanh các góc không có kết quả, bắt đầu ôm đầu mình

thét chói tai, mỗi tiếng thét đều cắt thật sâu vào lòng Tần Vịnh.

Bỗng nhiên Lâm Phàm

hung tợn ngẩng đầu trừng hắn, túm lấy chăn quất lên người hắn “Anh trả con cho

em! Mang con trả cho em!! Trả cho em!!!”Bốp!Một cái tát tai nặng nề rơi lên mặt

Lâm Phàm.

Lâm Phàm bị đánh

choáng váng, lệch đầu qua một bên đờ đẫn th* d*c, chiếc chăn sớm đã rách te

tua, lông vịt bay tung tóe rải rác cả căn nhà kính tinh xảo, rơi lả tả trên đầu,

trên vai hai người.“Lâm Phàm, tỉnh lại đi em! Nhất định anh sẽ tìm được con,

nhưng nếu em điên rồi, anh phải làm sao đây!” Tần Vịnh nói đến đó khóc nấc lên,

vươn tay ôm chặt lấy cô, vùi đầu vào tóc cô, cho dù hắn cố gắng kìm nén, vẫn

không ngừng được tiếng nấc nghẹn ngào.Lâm Phàm bị đánh hoàn hồn, run rẩy ôm lấy

hắn, dán mặt vào ngực hắn khóc nức nở “Làm sao đây… Tần Vịnh… chúng ta phải làm

sao đây…”Trăng treo lơ lửng trên không, ánh sáng dìu dịu rải trên mặt đất, nhìn

rõ buồn vui đau khổ của mọi người, phái gió đêm kéo lên khúc nhạc phối hợp với

tiếng nức nở của người trong phòng.Sáng hôm sau, minh nguyệt cử nhạc thương cảm

suốt đêm bị thay thế, thái dương đại diện cho hi vọng từ từ nhô lên, chỉ có gió

đêm vô hình kia là rề rà không chịu rút lui.Lâm Phàm khóc mệt mỏi rồi ngủ thiếp

đi, co rúc trong lòng Tần Vịnh, đưa tay che lại ánh sáng chói mắt, chậm rãi mở

mắt ra.

Tần Vịnh cũng đã sức

cùng lực kiệt dựa lưng vào vách kính chợp mắt, cái cằm bình thường sạch sẽ giờ

phút này đã nhú một lớp râu lưa thưa.Lâm Phàm thử vươn người, cả người nhũn ra,

may mà Tần Vịnh phát hiện kịp thời, theo bản năng đưa tay ôm cô.

Lâm Phàm cảm thấy hốc

mắt lại bắt đầu chua xót, vùi mặt vào ngực hắn, Tần Vịnh là chỗ dựa cuối cùng của

cô, mà động lực chống đỡ cô là tìm kiếm các con.Tần Vịnh nhắm mắt điều chỉnh lại

tâm tình mình, khẽ gác cằm lên đầu cô, khàn giọng song vẫn kiên định như trước

giờ “Em đi rửa ráy đi, sau đó anh dẫn em đi tìm con.”Lâm Phàm nghe xong trông

ngóng nhìn hắn “Anh biết con ở đâu à?”“Không biết, tất cả nhân lực vật lực đều

phái ra hết rồi.

Nhưng anh biết em

không yên tâm ngồi chờ tin tức, nên anh dẫn em đi, tìm khắp hang cùng ngõ hẻm,

đến khi tìm được mới thôi.” Tần Vịnh đưa tay v**t v* má cô, muốn xóa đi ưu

thương trên mặt vợ.Lâm Phàm ngửa đầu nhìn hắn đăm đăm hồi lâu, cuối cùng nở nụ

cười nhợt nhạt, kiên quyết đáp “Dạ!”Hai người vội vàng rửa ráy, thay quần áo

xong liền bắt đầu đi khắp đường lớn ngõ nhỏ dán thông báo tìm người mới làm,

hơn nữa còn ra lệnh cho công ty, bao gồm toàn bộ công ty con, nhà xưởng, hơn chục

ngàn người toàn bộ chia nhau ra dán.Trên thông báo tìm người có ảnh hai đứa trẻ

dễ thương, là ảnh sau khi Tần Vịnh từ Brazil về dùng điện thoại di động của

mình tự chụp để lưu làm hình nền.

Bên dưới có viết, người

cung cấp manh mối, trả thù lao mười triệu tiền mặt.Sự việc vốn như lớp vảy

ngoài da này nháy mắt chấn động cả thành phố S, thậm chí các công ty con trong

thành phố đều phản ứng tranh luận rất lớn.Tần Vịnh và Lâm Phàm vẫn không biết mệt

mỏi đi khắp hang cùng ngõ hẻm, không ngừng quết hồ dán giấy.

Cả một ngày chưa uống

lấy một giọt nước, Tần Vịnh lấy từ trong xe ra một cái bánh kem đưa cho Lâm

Phàm “Vợ, ăn chút mới có sức.”Lâm Phàm nghĩ nghĩ, đưa tay cầm lấy “Còn

anh?”“Anh chưa đói.” Tần Vịnh cố gắng thả lỏng, nở nụ cười.

Áp lực của hắn lớn

hơn mọi người, lo lắng cho con không kém gì Lâm Phàm, thậm chí còn nhiều hơn.

Song hắn không thể

suy sụp, hắn là trụ cột cái nhà này, trời có sập xuống hắn cũng phải nghiến

răng chống thay cho Lâm Phàm và con, bởi vì hắn là đàn ông.Lâm Phàm cúi đầu lặng

lẽ ăn hết một nửa rồi đưa cho hắn “Anh ăn hết đi, xong chúng ta đi phía bắc

thành phố dán tiếp.” Sao cô không nhận ra suy nghĩ của Tần Vịnh được, đây là

người đàn ông cô yêu nhất mà.Bọn trẻ mất tích tròn hai mươi bốn tiếng, ông Tần

đột ngột gọi điện thoại tới.

Đã có người bị tiền

thưởng hấp dẫn, dựa theo chỉ dẫn trên thông báo tìm tới sở cảnh sát cung cấp

manh mối.Tần Vịnh và Lâm Phàm đang ngồi ở lề đường phía bắc thành phố nghỉ

ngơi, nhận được tin tức, tức thì cả người như được tiếp thêm sức lực, kéo Lâm

Phàm dậy chạy tới chỗ đậu xe, Lâm Phàm kích động luống cuống tay chân, lảo đảo

chạy trên đường.Sở cảnh sát, một người đàn ông gầy nhỏ ngồi trên ghế thấp thỏm

liếc quanh bốn phía, vừa rồi ông ta đã kể chi tiết một lượt cho ông chủ nhà họ

Tần, không biết có thể nhận được món thù lao hấp dẫn kia không.Một đôi nam nữ

hùng hổ từ ngoài cửa xông vào, người đàn ông thấy ông ta thì nghiêm khắc tra hỏi

“Ông biết manh mối?”Người đàn ông nghĩ tới tiền, cố lấy dũng khí đối mặt với

anh ta, run run lắp bắp đáp “Tối, tối hôm qua vợ tôi bị cô chủ của bà ấy dẫn tới

khu ngoại ô, nghe nói là để cho bú… sau… sau đó vợ tôi lén gọi điện thoại cho

tôi, bảo tôi mau đem con chúng tôi về quê.

Bà ấy nói không biết

cô chủ bắt ở đâu về hai đứa bé sinh đôi, sợ là xảy ra chuyện thì bà ấy cũng bị

liên lụy.”Tần Vịnh và Lâm Phàm nghe xong sửng sốt, cô chủ? Vốn dĩ kẻ bọn họ

nghi ngờ đầu tiên là Thái Duy nhưng căn cứ điều tra thì thời gian vừa rồi Thái

Duy đi gặp Raphael, hôm nay mới về nước.“Cô chủ của vợ ông là ai?” Tần Vịnh dằn

hơi thở lạnh lẽo phát ra khắp người xuống, giống như con rắn đang phun nọc độc.“Hình

như tên là Vương Y Y.”~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Căn phòng nhỏ ở ngoại ô, tất cả bị

một đội đặc nhiệm bao vây.

Vương Y Y ngồi chồm hổm

trên đất, hai tay đặt lên đầu làm tư thế đầu hàng, mấy gã đàn ông vạm vỡ nằm

trên đất, có điều trước khi nhóm Tần Vịnh đến thì chúng đã nằm thẳng cẳng như

thế rồi.Tần Vịnh sải chân tới, không buồn thương hoa tiếc ngọc túm lấy Vương Y

Y đang kinh hoàng lên “Con tao đâu!” Trong phòng không có cặp sinh đôi như người

kia nói, ngược lại có một người đàn bà trốn trong góc nhà thét lên.“Tôi không

biết… Tôi không biết ~!” Tâm tình Vương Y Y cực kỳ bất ổn, cuồng loạn thét

lên.Lâm Phàm cũng xông lên, túm lấy tóc cô ả mà cấu xé “Trả con cho tao! Trả

cho tao!!” Không ai dám cản trở, Vương Y Y bị đánh bầm dập, máu me đầy mặt ngã

xuống đất không dậy nổi, gào thét như heo bị thọc huyết.Tần Vịnh lạnh lùng quan

sát chung quanh, đi tới góc tường ngồi xổm xuống trước mặt người đàn bà cố gắng

ngang tầm mắt với bà ta, nói giọng chẳng lành “Chồng và con bà bây giờ đang ở

trong tay tôi, tốt nhất là bà nói cho tôi biết, con tôi đang ở đâu.”Người đàn

bà nghe xong, run lên cầm cập, ngơ ngác nhìn người đàn ông khí thế hùng dũng

trước mặt mấy giây, quỳ mọp xuống đất túm lấy ống quần anh ta khóc lóc “Chúng

tôi vô tội! Đừng hại con tôi, hồi chiều đột nhiên có mấy người rất hung dữ xông

vào đây, đánh ngất bọn họ rồi ẵm hai đứa bé đi rồi! Tôi không biết gì nữa hết,

tôi xin ông, xin ông tha cho chồng con tôi!”Tần Vịnh nhìn chằm chằm bà ta, ánh

mắt sâu xa, thong thả rút chân mình ra, đi tới trước mặt Vương Y Y đã bị Lâm

Phàm đánh không bò dậy nổi đang gào khóc, thô bạo túm lấy tóc cô ả cứng rắn lôi

dậy, nhìn chòng chọc vào mắt ả, cất giọng âm u “Nói, con của tao, ở đâu.”Vương

Y Y biết cục diện đã mất, tâm lý và thể xác đều chịu không được đau đớn, rốt cuộc

gục ngã, khóc rống lên “Tôi thật sự không biết.

Tôi chỉ định hù dọa

các người, thật sự, chỉ định cướp bọn chúng để dọa các người thôi…”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.