Chương54

Lo lắng sợ hãi suốt hai tháng nay, rối rắm tự trách, nhung

nhớ, tất cả đều theo nước mắt tuôn xối xả.

Tần Vịnh trầm mặc ôm

lấy cô, đầu ngón tay run rẩy không khống chế được.Hai người ôm nhau đứng giữa rừng

cây xanh rì rậm rạp cao chọc trời hồi lâu, tiếng khóc của Lâm Phàm mới nhỏ dần,

hơi tránh ra vòng ôm của hắn, mở đôi mắt sưng đỏ vì khóc, đau lòng sờ má hắn

“Đau không?”Mắt Tần Vịnh tối lại, không nói lời nào, trực tiếp cúi đầu hôn thật

sâu lên đôi môi hồng của cô, ra sức đoạt lấy nhung nhớ hơn hai tháng nay.Lâm

Phàm có hơi kinh ngạc, giật mình sau đó nhanh chóng đón nhận nụ hôn nồng nàn

không thiếu nhiệt tình của hắn, chẳng những thế còn đáp lại một cách hiếm hoi.Nếu

không phải bên cạnh có một đám binh lính xem cuộc vui, phỏng chừng cô đã bị Tần

Vịnh đè dưới người.Raphael huýt sáo cười, có vẻ định trợ hứng cho bức xuân cung

đồ này, binh sĩ bên cạnh thấy thế cũng bắt đầu hò hét.Lúc này Tần Vịnh mới quyến

luyến buông đôi môi cô ra, bất mãn trừng Raphael một cái, thầm rủa lão già

không đứng đắn này.“Vợ, Lâm Lỗi thế nào rồi?” Ban nãy từ thiết bị liên lạc biết

Lâm Lỗi bị đưa vào bệnh viện, Tần Vịnh lo lắng hỏi.Lâm Phàm nghe xong áy náy

cúi đầu “Xin lỗi… Em lo hắn ở lại chỗ Vincent sẽ khiến anh bị kềm chế, nên ép hắn

đi theo, kết quả hắn đỡ dùm em một viên đạn.”Tần Vịnh nghe mà hoảng sợ không

thôi.

Nếu lúc đó Lâm Lỗi

không chắn dùm cô, có phải Lâm Phàm của hắn bây giờ không thể ngồi trong lòng hắn

được, có lẽ là nằm trên đất cát dơ dáy, cũng có thể là… nhà xác lạnh băng.Không

nhịn được siết tay chặt thêm, thì thầm dỗ dành bên tai cô “Không sao rồi, không

trách em được.

Anh quá vô dụng, khiến

em vừa ở cữ xong đã phải tới nơi nguy hiểm thế này…”Tuy mọi người không hiểu tiếng

Trung nhưng chỉ nhìn vẻ mặt hai người đã cảm thấy xúc động.Một lính đánh thuê đỏ

hoe mắt nói bằng tiếng Anh “Tôi nhớ vợ con ở quê xa.” Vài người đã có gia đình

nghe xong cũng không khỏi lặng thinh, thậm chí có mấy người còn lén lút lấy ảnh

gia đình vẫn giấu dưới áo lót ra.Trong khung cảnh cảm động ấm áp đó, một tiếng

nổ long trời phá vỡ sự yên tĩnh của khu rừng.

Chim chóc hoảng sợ

bay rào rào, nháy mắt che kín ánh nắng mỏng manh lọt qua giữa những tán cây.Tiếp

theo tiếng nổ đó, mọi người nhìn theo âm thanh chỉ thấy trên bầu trời, cách chỗ

họ không xa, khói mù cuồn cuộn bốc lên, vô tuyến trong chốt cắm cũng truyền đến

tiếng hét khẩn cấp “Đồn trú số 3 có kẻ xâm nhập! Đồn trú số 3 có kẻ xâm nhập! Mục

tiêu nhắm hướng tổng bộ tiến tới!”Nét mặt Raphael cực kỳ khó hiểu “Bị Vincent

tìm tới rồi! Thông báo cho tất cả bộ đội, chuẩn bị chiến đấu!”Hai chiếc trực

thăng lướt qua không trung, tiếng động cơ cánh quạt đinh tai nhức óc cùng với

tiếng gió giật dữ dội, cuốn theo cây cối bắt đầu nhe nanh múa vuốt theo vũ điệu

điên cuồng.Sóng cỏ cao đến đầu gối không ngừng múa may chạm vào bắp chân lộ ra

ngoài của Lâm Phàm, lá cây điên cuồng uốn lượn trên không cùng với những mảnh

lá rách nát.“Seth! Cậu dẫn tiểu đội số 9 bảo vệ anh Tần và vợ rút lui! Những

người khác chuẩn bị máy nhiễu sóng hồng ngoại!” Raphael đứng giữa rừng cây đón

gió, như một con sư tử đầu đàn oai nghiêm khí phách.Lúc tiểu đội số 9 vừa ra khỏi

bót không xa, trực thăng trên không trung tinh mắt phát hiện con mồi trên mặt đất,

một cơn mưa đạn bắn quét khu vực chung quanh họ, bùn đất bị nổ bắn lên không, mặt

đất ngổn ngang.Seth phân phó tiểu đội 9 chia ra bắn trả, hắn dẫn Tần Vịnh và

Lâm Phàm bò sấp xuống tiến vào rừng.Lúc này thành quả rèn luyện của Tần Vịnh thể

hiện ra, tốc độ không thua kém gì hai người kia.Bùn đất ẩm ướt sền sệt bám đầy

chân họ, lá cây sắc nhọn thỉnh thoảng lại quẹt qua mặt, chung quanh chỉ có tiếng

thở hổn hển cùng với tiếng trườn sột soạt trong cỏ.Cái áo sơ mi màu tím thẫm đẹp

đẽ của Tần Vịnh đã không còn hình dạng ban đầu nữa, nút áo không biết lạc mất

chỗ nào, để hở vm ngc với cơ bắp hoàn mỹ, lộ rõ nét gợi cảm mà nguy hiểm.Thận

trọng đi bên cạnh bảo vệ Lâm Phàm, đầu óc nhanh chóng phân tích kế hoạch và mục

đích của Vincent.

Đột nhiên mặt hắn

nghiêm lại, gọi Seth đi đằng trước “Đừng đi tới nữa! Nhất định Vincent đang ôm

cây đợi thỏ ở phía trước!”Seth nghe xong, vừa quay đầu định hỏi vì sao liền bị

một phát súng vào đầu, óc và máu tươi văng tung tóe, nhuộm đỏ cả vạt cỏ xanh thẫm,

mùi máu nồng nặc.Lâm Phàm và Tần Vịnh không kịp trở tay, Lâm Phàm móc súng

trong tay ra nhắm hướng bắn súng nhả đạn loạn xạ, một bên nhanh nhẹn đẩy Tần Vịnh

tiến vào cánh rừng xanh um bên cạnh.“Định đi đâu?” Giọng nói không lớn nhưng

trong rừng lại cực kỳ rõ ràng, Lâm Phàm lập tức nhận ra đó là Hera, vậy nhất định

Herst đã biến mất trên đời.Cô cảnh giác chầm chậm thò đầu ra từ sau gốc cây, chỉ

thấy người Hera chi chít vết thương, máu tươi đỏ thẫm rịn ra từ cánh tay, theo

đầu ngón tay trượt đến họng súng chúc xuống, thấm từng giọt vào bùn sình.

Có thể thấy mức độ thảm

khốc của cuộc chiến giữa cô ta và Herst.Vẻ mặt cô ta càng thêm điên cuồng, đôi

mắt mơ hồ và biểu tình trống rỗng càng lộ rõ vẻ quỷ dị.Lúc này bất an trong

lòng Lâm Phàm càng thêm mãnh liệt, cô biết Hera chẳng phải kẻ hiền lành gì cho

cam, nhưng sao cô ta lại xác định chính xác vị trí của mình trong cánh rừng lớn

thế này?Đột nhiên cô sực nhớ ra trên trực thăng Hera đưa cho mình vũ khí, vội

vàng rút khẩu súng ngắn nơi eo quăng xuống đất, nghiến răng “Cô gắn thiết bị dò

tìm!”“Đương nhiên… bằng không thú cưng chạy mất tôi đi đâu tìm đây?” Nụ cười

trên mặt Hera không còn mê hồn như dĩ vãng nữa, trở nên dữ tợn méo mó.Tần Vịnh

bình tĩnh kéo Lâm Phàm ra sau lưng, đôi mi dài cảnh giác nhìn cô ta, hắn đã

đoán ra mục đích của cô ta rồi.“Lâm Phàm đã đưa hộp cho cô rồi, cô cần chìa

khóa?” Không thể không khen ngợi trí thông minh tuyệt vời của Tần Vịnh, chỉ vài

ba câu của hai người đã đoán ra đại khái sự tình.Hera ngẩng đầu tán thưởng, dạo

bước đến trước mặt Tần Vịnh đưa ra một bàn tay đầy máu “Vincent nói không sai,

anh luôn chừa lại cho mình rất nhiều đường lùi, chỉ dựa vào bản đồ anh đưa tôi

căn bản không thể hủy diệt tất cả mọi thứ của Vincent trước mặt lão.”Tần Vịnh

nghe xong lại cười sảng khoái, tháo sợi dây chuyền trên cổ xuống, “Chìa khóa có

thể giao cho cô nhưng cô phải bảo đảm vợ tôi an toàn ra khỏi đây.”“Ha ha, cái

này tôi không hứa được rồi, bởi vì bây giờ cho dù là tôi cũng chưa chắc có thể

sống sót đi ra cánh rừng này.” Đột nhiên, nụ cười của Hera càng thêm rạng rỡ,

cô ta nhìn phía sau lưng Tần Vịnh và Lâm Phàm, không biết tự khi nào xuất hiện

một gã đàn ông trung niên nho nhã tuấn tú, nghiêng đầu làm bộ ngây thơ “Sao

ngài lại đích thân đến đây, không phải Herst nên ở bên cạnh ngài sao?”Gã đàn

ông cười đầy hàm ý, mắt kính gọng vàng kết hợp với khuôn mặt trắng trẻo càng lộ

vẻ trí thức “Không phải hắn đã chết trong tay cô rồi sao?”“Quân của Raphael mạnh

đến nỗi chỉ còn lại mỗi ông thôi à?” Hera bị vạch trần cũng chẳng tỏ vẻ kinh hoảng,

ngược lại làm bộ kinh ngạc, nói xong lại bắt đầu cười khe khẽ, tiếng cười trong

vắt êm tai.Vincent thấy vậy không hề tức giận, mặt vẫn treo nụ cười nhã nhặn

như cũ, thong thả đi về phía Tần Vịnh.“Anh Tần, anh làm tôi thất vọng quá.”

Vincent thấp hơn Tần Vịnh một cái đầu, lúc này lão hơi hếch cái cằm thanh tú trắng

nõn lên, hào hoa nho nhã nhìn Tần Vịnh.Tần Vịnh cũng đeo bộ mặt ông ba phải, nhếch

môi cười quyến rũ “Như nhau như nhau.”Không biết vì sao, tim Lâm Phàm căng thẳng

vọt lên đến cổ họng, cô có linh cảm, gã đàn ông trước mắt này còn khng b hơn

cả Hera.

Bỗng nhiên cô thấy cổ

tay Vincent nhúc nhích vươn tới Tần Vịnh, cô phản xạ bay người tung một cú đá

trúng cằm lão, Vincent không đề phòng loạng choạng lùi lại mấy bước.Hera thấy

thế cười càng sung sướng, thỉnh thoảng lại bị sặc ho ra mấy ngụm máu.Tần Vịnh

thấy ánh mắt Vincent bắt đầu biến đổi, biết chuyện không ổn, túm Lâm Phàm chạy

như điên.

Trước khi chạy hắn

ném sợi dây đeo chìa khóa về phía Vincent.Hera nghiêm mặt, tức tốc xông lên cản

lại Vincent định truy đuổi Tần Vịnh.

Đấu nhau mấy bận cô ta

vẫn không thuận lợi giành lại chìa khóa trong tay Vincent.“Sao, dùng thứ tôi dạy

cô đến đối phó tôi? Ngu xuẩn y như Heron.” Vincent khinh bỉ chế nhạo, lời của

lão làm mắt Hera lộ hung quang.Móc khẩu súng nơi eo ra bắt đầu tấn công lão, mà

động tác của Vincent cũng nhanh nhẹn không kém, tránh được từng phát súng của

cô ta, đồng thời lôi súng ra bắt đầu phản kích.Cuộc chém giết giữa hai cao thủ

đỉnh cao, Tần Vịnh trốn ở đằng xa nhìn mà máu sôi sùng sục.

Lâm Phàm sốt ruột gần

chết, vì sao không thừa cơ chạy đi, trốn ở chỗ này làm cái gì?Đang lúc cô không

hiểu, Tần Vịnh cười hề hề đưa cây súng bắn tỉa thuận tay dắt trên người Seth

lúc nãy cho Lâm Phàm “Vợ, em bắn tỉa thế nào? Ngắm Vincent thử xem?”Lâm Phàm

nhìn hắn bằng ánh mắt sùng bái, lập tức hoàn hồn cầm lấy súng chọn tư thế đi

vào.“Không ngắm được chuẩn, lão cứ di chuyển không ngừng.” Lâm Phàm chăm chú ngắn,

tâm tình khẩn trương không thôi, không thành công liền đi tong.“Vợ, cố lên!

Đánh xong của nợ này chúng ta về nhà ôm con!” Tần Vịnh ở bên cổ vũ lấy hơi, có

điều cái chữ con của hắn đã đụng tới lòng Lâm Phàm.Đúng! Nhất định phải ngắm

chuẩn! Việt Trạch và Chí Trạch còn đang ở nhà chờ chúng ta!Từ từ, hơi thở của

Lâm Phàm bắt đầu chậm rãi dài ra, toàn bộ sức chú ý đều tập trung lên việc ngắm

bắn.Rốt cuộc, khi cô chuẩn bị bóp cò, Vincent đang chiến đấu kịch liệt với Hera

nhạy cảm phát hiện có thấu kính lóe lên trong bụi cỏ gần đó, lão biết đó là

kính ngắm của súng bắn tỉa, đang chuẩn bị né lại bị Hera cản lại, đành miễn cưỡng

nghiêng người.Pằng một tiếng, Lâm Phàm từ kính ngắm phát hiện mình bắn trúng

Vincent nhưng không phải chỗ hiểm.Tần Vịnh đứng bên cũng phát hiện tình hình,

cơ bắp toàn thân bùng phát, giống như một con báo săn, ôm Lâm Phàm lăn qua một

bên.Quả nhiên, Vincent né thế công của Hera xong bắn liền mấy phát vào vị trí

trước đó của họ.Hera thừa lúc lão phân tâm, dao găm trong tay trái nhanh như chớp

xẹt qua bụng lão, tay phải quăng súng đi trực tiếp dùng thế hổ đen móc tim cắm

vào bụng lão, tàn nhẫn moi ruột và bao tử máu me đầm đìa ra.

Mà Vincent, ngay lúc

bị Hera rạch bụng biết đại thế đã mất, không thể tin nổi nhìn cô ta trừng trừng,

súng trong tay chĩa vào ngực cô ta dùng chút sức lực cuối cùng nã liền ba

phát.Rốt cuộc, Hera trợn đôi mắt đẹp trống rỗng từ từ ngã lăn ra đằng sau, lúc

rơi xuống bãi cỏ làm vô số lá vụn bay lên.

Chỉ thấy cô ta nhìn

trừng trừng không trung, một tay che bụng mình, tay còn lại mờ mịt vươn ra dường

như muốn bắt lấy thứ gì đó.Hồi lâu, cánh tay đầy máu đó xụi xuống.Vincent ôm ruột

mình, đôi mắt điên cuồng tìm kiếm chung quanh, Tần Vịnh vẫn trốn tít đằng xa với

Lâm Phàm, mím môi giành lấy súng trong tay cô, đứng dậy chĩa vào lão bắt đầu xả

đạn.Vincent nằm mơ cũng không ngờ, có ngày mình sẽ chết trong tay một thương

nhân như Tần Vịnh.Mắt kiếng gọng vàng đã biến dạng rớt xuống đất, toàn thân lão

đầy lỗ đạn cũng từ từ ngã xuống cạnh Hera.Lâm Phàm kinh ngạc nhìn Tần Vịnh oai

hùng, sửng sốt hỏi “Anh biết bắn súng lúc nào?”“Anh là hội viên VIP câu lạc bộ

bắn súng à nha!” Tần Vịnh kiêu ngạo hất tóc.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.