Chương52

Ông Tần thong thả đứng dậy, nhẹ nhàng đặt cháu vào trong cái

nôi tinh xảo, cao giọng ra lệnh “Má Trương, đưa cô chủ về phòng, từ giờ một

ngày ba bữa để Lí Phương mang lên cho nó.

Trông chừng cho kỹ,

không cho phép nó đi lung tung.”Lâm Phàm không dè ông Tần lại chơi chiêu này, mở

đôi mắt to vương đầy lệ, ngơ ngác quỳ trên đất nhìn ông.Má Trương khó xử đứng một

bên, muốn đỡ cô dậy lại không biết nên làm sao.Rốt cuộc là gây nên nghiệp gì, một

gia đình đang êm đẹp sao lại rơi vô nông nỗi này.“Ba nó, ông làm cái gì vậy!”

Bà Tần hoảng hốt.Ông Tần nhìn Lâm Phàm, gằn từng tiếng một “Họa này là do thằng

nghiệt tử kia gây ra, hậu quả thế nào là số của nó.

Con, thành thực ngoan

ngoãn ở đây cho ba.”Bà Tần vội vàng đặt cháu vào nôi, đau lòng đỡ Lâm Phàm đờ đẫn

trên đất dậy.“Ngây ra đó làm cái gì, má Trương, còn không đưa cô chủ về phòng!”

Ông Tần nói xong nhìn nhìn đồng hồ, cầm cặp táp sải bước ra khỏi nhà, ra tới cửa

còn không quên căn dặn mấy bảo vệ mới tới “Mấy ngày nay chú tâm chút, không được

cho cô chủ ra ngoài.”“Dạ, chủ tịch.” Bảo vệ tuy thấy lạ nhưng cũng không dám

nhiều lời.Lâm Phàm bị bà Tần đỡ dậy, đứng trên thảm trải sàn mềm mềm, cúi đầu

không để ai nhìn thấy nét mặt cô bây giờ.Bà Tần bất nhẫn nói “Phàm Phàm, ba con

nóng tính vậy đó, con đừng để bụng.

Về phòng nghỉ ngơi

đi, nha con?”“Dạ.” Lâm Phàm dịu ngoan vâng một tiếng, đi tới ôm lấy nhóc lớn

trong nôi lên, Lí Phương lập tức ôm nhóc bé đi theo về phòng.Mọi người đều im

thin thít, không ai dám nói chuyện.Đêm khuya, Lâm Phàm vẫn nằm trên chiếc giường

đôi to đùng không thể nào chợp mắt, khuôn mặt hai bé con ngủ say sưa dưới ánh

trăng tỏa ra sức hấp dẫn mê hoặc tâm hồn người ta.Lâm Phàm thất thần nhìn con,

bọn trẻ đã được hai tháng rồi, trắng trẻo mũm mĩm cực kỳ đáng yêu.

Đôi mắt to tròn giống

cô, cái mũi cao, đường nét khuôn mặt, lông mày là của Tần Vịnh.Rốt cuộc bây giờ

hắn ở đâu, có bị thương không, có nhớ cô và con không, có tuyệt vọng giống cô

không.Mai là ngày hẹn với Hera rồi, có phải rất nhanh sẽ nhìn thấy hắn không.Hi

vọng được gặp hắn, là sức mạnh chống đỡ cô trong thời gian này, khiến cô không

suy sụp.Các con, mẹ nhất định sẽ dẫn ba về, nhất định!Đột nhiên cô đứng dậy đi

đến tủ đựng vũ khí của mình, chọn vài món tinh vi sắc bén.

Đây đều là đồ tế nhuyễn

của riêng tây mà Tần Vịnh nhờ người thu thập khắp nơi theo sở thích của cô, bọn

họ không ngờ lại có ngày, thật sự phải dùng nó để ra trận.Chuẩn bị tất cả xong,

Lâm Phàm lại nằm xuống giường nhắm mắt nghỉ ngơi.Lí Phương vẫn nằm ở giường nhỏ

kế bên, lòng càng lúc càng bất an, chị cứ cảm thấy hành vi của cô chủ càng lúc

càng kỳ quặc.Điện thoại của Lâm Phàm toàn đổ chuông vào giữa đêm hôm, không biết

vì sao tim cô đập dữ dội, nhận điện thoại “A lô?”“Cô Lâm, chúng tôi ở cách nhà

cô mười mét, không cần tôi phải đích thân vào đón cô đấy chứ?!” Giọng điệu Hera

luôn cười cợt, Lâm Phàm không hiểu vì sao người như cô ta luôn có thể cười một

cách vô tội như thế.“Không phải ngày mai?”“Ngày mai sẽ không kịp.”Đầu óc Lâm

Phàm trống rỗng, không kịp hỏi kỹ, ừ một tiếng vội vàng dập máy.Nắm chặt tay đi

tới trước giường con, chăm chú nhìn chúng, nhẹ nhàng hôn mấy cái, kèm theo hai

giọt nước mắt trong suốt.Kế đó dứt khoát quay người mở cửa phòng chuẩn bị xuất

phát.Lí Phương thấy thế vội vàng đứng dậy cản cô “Cô chủ, cô đi đâu?”“Chị

Phương, chị tránh ra.” Lâm Phàm hơi bực mình.Lí Phương nào chịu nhường lối, cô

chủ mà có chuyện gì thì chị xui xẻo rồi.Bám theo Lâm Phàm sát nút không ngừng lải

nhải, cố ý lớn tiếng làm mọi người thức giấc.Rốt cuộc Lâm Phàm dừng chân, liếc

chị một cái nhanh chóng trở về phòng.Lí Phương thấy thế mừng thầm, cô chủ nghĩ

thông rồi.Nhưng vừa theo cô về phòng thì thấy Lâm Phàm chạy nhanh về phía cửa sổ,

nhảy vút lên liền biến mất trong bóng đêm.Trợn mắt há mồm nhìn ra ngoài cửa sổ,

thét ầm lêm “Á!!! Cô chủ nhảy lầu rồi!!!”Tiếng Meowth sủa ầm ỹ, mọi người bật dậy

khỏi giường, không kịp để ý bề ngoài ùa xuống dưới lầu, nhưng khi tất cả chạy tới

nơi, chỉ thấy trên mặt đất còn dấu chân và lá rơi, không thấy bóng dáng Lâm

Phàm đâu cả.Ông Tần xanh mặt phun một câu “Mẹ nó, quên Lâm Phàm làm nghề gì!”Vội

vàng kêu gác cổng mở camera ra xem.

Mười phút sau, từ

hình ảnh không rõ trên màn hình, mọi người nhìn thấy cô nhảy xuống ban công trực

tiếp dùng móc bám vào cành cây nhẹ nhàng nhảy xuống, lại lấy tốc độ cực nhanh

chạy về phía tường, chỉ bật mấy cú đã nhảy qua tường mà đi.Bà Tần lo lắng phủ

thêm áo ngoài cho ông Tần “Ba nó, làm sao bây giờ.”“Còn làm sao nữa! Về phòng hết

đi! Phái thêm mấy người chăm sóc Chí Trạch và Việt Trạch!” Ông Tần nói xong về

phòng không ngừng gọi điện thoại, rốt cuộc bà Tần chịu không nổi, che miệng

khóc nấc, má Trương vừa an ủi vừa ch** n**c mắt theo.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Lâm

Phàm ngồi trên máy bay riêng của Hera, nghiêm túc lựa vũ khí vừa tay.

Cô không ngờ Hera lại

rộng rãi như vậy, quăng ra cả đống vũ khí cho cô lựa.“Còn hai tiếng nữa thì đến,

chồng cô ở tầng giữa tòa nhà, đến chừng đó, tôi dẫn cô vào cổng xong phải dựa

vào chính cô.”Hera dựa vào chỗ ngồi khá hẹp, nhắm mắt dưỡng thần.Lâm Phàm nghe

xong ngạc nhiên nhìn chằm chằm, sao cô ta trở nên tử tế bất ngờ thế này?Hera cảm

giác được ánh mắt nghi ngờ của cô, cười khẽ “Sao, đang nghĩ vì sao tôi giúp cô

ư?”“Ừ.” Lâm Phàm đáp thẳng.“Bởi vì, Vincent càng muốn các người chết, tôi lại

càng muốn cứu các người.”Trong tai toàn là tiếng động cơ trực thăng ồn ào, Lâm

Phàm nhìn ánh mắt Hera, đột nhiên ma xui quỷ khiến buông một câu “Cô rất yêu chồng

cô nhỉ.”Hera hơi ngẩn người, kế đó lại trưng nụ cười rực rỡ.Cô ta đứng dậy đi

vào buồng lái, nhẹ nhàng bỏ lại một chữ “Đúng.”Lâm Phàm không biết cô ta nói thật

hay là do chung quanh ồn ào mà nghe lầm.Cuối cùng.Đứng dưới tòa nhà nguy nga

cao vút, Lâm Phàm lẩn vào trong đám thuộc hạ của Hera, nhìn sơ qua không dễ gây

chú ý lắm.Lâm Phàm dằn xuống kích động trong lòng, cố gắng không nhìn ngang liếc

dọc, mặt không đổi sắc.Đi vào tòa nhà nhìn như bình thường, thực tế canh gác

nghiêm mật, dựa vào bản đồ trong trí nhớ, cô lặng lẽ thoát khỏi đội ngũ của

Hera không một tiếng động, một mình đi tới thang máy.Trong thang máy đã có mấy

gã đàn ông đứng thẳng người, thấy mặt cô lạ hoắc không khỏi nhìn nhiều hơn.

Có điều vì vừa rồi bọn

chúng đi phía trước đội của Hera, không ai dám nghi ngờ người do cô ta dẫn đến,

lại thêm cô ngang nhiên vô thang máy, bọn chúng cũng không để tâm.Lâm Phàm

không lên thẳng tầng giữa mà cùng mấy kẻ này lên tới tầng mười lăm, cùng chúng

đi ra ngoài.Tiếp đó quỷ dị biến mất ở một góc.Lâm Phàm chui vào chỗ cửa sổ ở một

góc chết nhỏ hẹp, đẩy bệ cửa sổ lên thò tay vào lỗ thông gió trên trần nhà, móc

ra một cái túi nhỏ.Cái này là thứ cô yêu cầu Hera phái người bố trí sẵn, có thể

thấy tuy Hera bn th nhưng trung thực, không làm ăn gian trá.Trong túi là

dây thừng bền chắc và móc câu.

Động tác Lâm Phàm rất

thành thạo, móc đầu thép lên bệ cửa sổ, buộc chặt dây thừng quanh eo mình, nhìn

ra cửa sổ xác định góc độ vị trí của mình một chút, lại quay đầu nhìn ngoài

hành lang, hít sâu một hơi leo lên bệ cửa sổ nhảy xuống.Tay nắm dây thừng dùng

sức, hai chân nhanh chóng đạp lên vách tường kế bên cửa kính lướt xuống dưới, đề

phòng có người từ bên trong cửa sổ phát hiện ra cô.Lướt thẳng một mạch tới tầng

Tần Vịnh ở, búng người nhảy mạnh một cái, tay bấu chặt gờ tường bên ngoài cửa sổ.Đợi

thân hình vững vàng lại, một tay móc từ trong túi ở thắt lưng ra một dụng cụ

nhìn như compa, nhẹ nhàng dán nó lên cửa kính, nhanh nhẹn vẽ một vòng tròn, kế

đó dùng giác hút ở giữa hút miếng kính bị cắt ra, cẩn trọng ra tay.Thò tay vào

tìm chốt cửa sổ, khẽ mạnh tay lại phát hiện cửa sổ bị bịt kín, căn bản không mở

được.Lúc này, rèm cửa bên trong bị kéo lên, đối phương nheo mắt dưới ánh nắng,

liền đó trợn mắt che miệng mình tránh để bản thân mất khống chế rống lên.Hai

người im lặng nhìn nhau mấy giây, đối phương kề miệng tới lỗ hổng thấp giọng hỏi

“Lâm Phàm?! Sao cô lại tới đây!!!”Lâm Phàm có phần sốt ruột nhìn vào trong

phòng, đưa đầu lại gần bực mình nói “Anh lùi ra sau.”Đối phương nghe xong lập tức

lui ra sau mấy bước, tưởng Lâm Phàm tính phá kính.Ai dè cô vẫn dùng dụng cụ đó,

vẽ một cái vòng tròn còn lớn hơn, vẽ xong trừng mắt nhìn hắn “Lại dây, gỡ giúp

tôi!”Đối phương thấy vậy hấp tấp chạy lên dùng tay đỡ lấy hình tròn mới cắt trước

đó, cẩn thận đặt miếng kính trong tay qua một bên.Lâm Phàm tức tốc quan sát bốn

phía, cứng rắn chen qua cái lỗ không lớn lắm chui vào phòng.“Tần Vịnh đâu?” Vào

phòng Lâm Phàm vội vàng tìm khắp các góc, kinh hãi phát hiện Tần Vịnh không

có.Lâm Lỗi ở trong phòng bất lực lườm cô “Hắn bị Vincent dẫn đi một tiếng rồi,

bằng không cô vào đây dễ thế à?”Tin tức này với Lâm Phàm mà nói như sét đánh giữa

trời quang, điên cuồng tóm lấy Lâm Lỗi tra hỏi “Anh ấy bị Vincent dẫn đi

đâu?!”“Ui da đừng gấp… Bên ngoài toàn là tai mắt của Raphael, hắn đi ra mới an

toàn.

Nếu không phải

Vincent quá ma mãnh, tôi cũng đi ra rồi.” Lâm Lỗi bất lực vuốt tay.“An toàn? Đi

cùng Vincent cũng gọi là an toàn? Lâm Lỗi, có phải anh bị nhốt lâu quá đầu óc hỏng

rồi không! Anh ấy là anh họ anh! Vì tìm anh mà anh ấy mới bỏ lại tôi và con mới

chào đời!! Bây giờ anh ấy bị Vincent dẫn đi anh lại dám nói nhẹ như không thế!!!”

Rốt cuộc, phẫn nộ dồn ép trong lòng Lâm Phàm bùng nổ, cứ như một con thú hoang

bị thương gầm rống, ép con mồi từng bước.Lâm Lỗi bị vẻ mặt như la sát của cô hoảng

hồn ngây ra, nghĩ lại quả thật mình quá khốn nạn, vội vàng an ủi “Ôi ôi Phàm

Phàm! Cô nghe tôi nói đi, Tần Vịnh nắm chắc có thể trốn thoát mới đi cùng

Vincent, nhưng Vincent sợ cả hai đứa tôi đều chạy nên giam tôi chỗ này, nếu

không phải tôi không biết đường, sợ là Vincent cũng không dám dẫn Tần Vịnh

đi.”Lâm Phàm căn bản không tin lời hắn, trước khi không tận mắt nhìn thấy Tần Vịnh

khỏe mạnh, mặc kệ ai nói gì cô cũng không nghe lọt tai.“Đi!” Lâm Phàm lấy ra một

sợi dây thừng khác, đưa tay định cột lên người Lâm Lỗi.Lâm Lỗi cuống quít lùi lại

mấy bước “Cô định làm gì?!” Hắn nuốt nước miếng nhìn cửa sổ, đừng nói Lâm Phàm

bắt hắn nhảy xuống nhé?“Nếu thật như lời anh nói, giữ anh lại đây để khống chế

Tần Vịnh, vậy tôi phải mang anh đi trước, sau đó anh dẫn tôi đi tìm Tần Vịnh!”

Lâm Phàm thẳng hừng, lúc này hảo cảm của cô dành cho Lâm Lỗi không còn một mống.“Không

phải bắt tôi nhảy bungee đấy chứ?!! Không được không được! Tôi sợ độ cao! Thà để

Vincent bắn chết tôi còn hơn!” Lâm Lỗi vội vàng cự tuyệt.Lâm Phàm nghe xong hận

không thể đá một đá vào mặt hắn “Tôi nói cho anh biết, hôm nay anh không đi

theo tôi, tôi sẽ đẩy anh xuống dưới lầu ngay tức khắc, bằng không anh tồn tại

chỉ làm Tần Vịnh bị kềm chân!”Nói xong, cô thấy mặt hắn thoáng tổn thương, lòng

cũng hối hận.Sao lại tức giận nói năng lỡ lời như thế, nhưng lúc này cô không

còn hơi sức đâu mà giải thích, mạnh mẽ thắt nút dây lên thắt lưng hắn, đầu kia

quấn thêm một vòng lên eo mình.Lúc Lâm Phàm chui ra cửa sổ đầu tiên thì, nhân

viên phòng giám thị nheo mắt kề sát mặt vô màn hình quan sát kỹ, quan sát cái

móc Lâm Phàm móc vào bệ cửa sổ.Đột nhiên mặt đối phương căng thẳng, gào lên

trong điện thoại vô tuyến “Cửa sổ số tám lầu mười lăm phát hiện dị thường! Cửa

sổ số tám lầu mười lăm phát hiện dị thường! Mau tới phòng con tin!”Cả tòa nhà đều

nghe thấy báo động, bao gồm cả Hera ngồi trong văn phòng trên tầng cao nhất nhắm

mắt trầm tư, chỉ thấy cô ta mở đôi mắt tuyệt đẹp thu hết hồn phách người khác

ra, khóe môi cong lên một nụ cười tàn khốc “Trò chơi, bắt đầu.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.