Chương44

“Á!! Không xong rồi! Cậu chủ và cô chủ đánh nhau!!” Ông Thiệu

làm vườn dọn cỏ vừa cắt xong, cất máy cắt cỏ đi chuẩn bị về nghỉ, từ xa đã thấy

bóng hai người đang dính vào nhau ngoài cổng, từ động tác suy ra hình như là

đánh lộn.Ông Thiệu vội vàng vất dụng cụ xuống, xông tới trước mặt họ, chùi bàn

tay thô ráp đen đúa dính đầy vụn cỏ lên bộ đồ làm vườn xong mới dè dặt kéo Tần

Vịnh ra, vì sốt ruột nên ông không thấy chỉ có Lâm Phàm sử dụng bạo lực, Tần Vịnh

lo đụng vào bụng cô nên đứng một chỗ mặc cho cô đánh, còn phải vươn tay đỡ

cô.“Cậu chủ à! Cô chủ đang mang thai, cậu không thể đánh được đâu!” Ông Thiệu

thấy mặt Lâm Phàm đỏ bừng, mắt còn ngấn nước, tin chắc là Tần Vịnh ra tay đánh

người.

Bằng không bình thường

cô chủ luôn yên lặng, gặp ai cũng khách sáo sao lại khóc lóc om sòm ở đây? Tuyệt

đối không có khả năng.Lâm Phàm thấy Tần Vịnh bị ông Thiệu kéo ra, đầu óc còn

đang tức giận nhè bụng hắn đấm một đấm.

Vốn dĩ Tần Vịnh có thể

tránh được lại bị ông Thiệu túm chặt, một quyền này hắn ăn đủ vốn.Tần Vịnh đau

đến tái xanh mặt, nghiến răng nghiến lợi trừng ông Thiệu “Buông tôi ra…” Ông

già này bệnh à? Giữ hắn làm cái gì! Không thấy người đánh là Lâm Phàm sao?!!Ông

Thiệu nhìn ánh mắt oán giận của hắn lý giải hoàn toàn lệch pha, cô chủ tao nhã

lịch sự bị cậu chủ áp bức, bạo hành rốt cuộc phản kháng, còn đấm cậu chủ một đấm,

một cô gái thanh tú nhỏ nhắn như thế, nắm đấm cứng được bao nhiêu? Chắc chắn là

cậu chủ tức quá nên mặt mới xanh lét như thế, bảo ông buông tay ra chắc chắn là

muốn dạy dỗ cô chủ.“Tiểu Ngọc!! Mau đi gọi bà chủ và ông chủ tới đây!!! Cô chủ,

cô chạy mau đi!!” Ông Thiệu cảm thấy, giờ phút này trách nhiệm bảo vệ hai bé

sinh đôi của nhà họ Tần đang quàng trên vai ông! Có lẽ cậu chủ sẽ ghi hận hành

vi của ông hôm nay, nhưng ông bảo vệ cháu đích tôn nhà họ Tần, ông chủ nhất định

sẽ che chở ông hết lòng.

Vả lại đánh phụ nữ là

phi đạo đức!Ông Thiệu gào lên làm Lâm Phàm hoàn toàn đờ người, bảo cô chạy? Chạy

đi đâu? Vừa rồi nắm đấm kia Tần Vịnh có thể tránh lại bị ông Thiệu này giữ chặt

không giãy ra được, không biết bụng có bị đánh hỏng không nữa!Tần Vịnh nghiến

răng chờ cho cơn đau kinh khủng trôi qua, hai mắt bốc lửa túm lấy tay ông Thiệu

tính đập cho một trận.

Nhưng nhìn tuổi ông

đành bỏ tay ra, đánh người già đừng nói là lương tâm bứt rứt, Lâm Phàm khẳng định

là càng giận hơn.Đen mặt đứng dậy dùng sức gỡ cánh tay ông Thiệu đang giữ chặt

lấy mình ra, gầm ghè “Ông Thiệu ông trúng tà à?”Song ông Thiệu lại nghiêm mặt

nói “Cậu chủ, mặc kệ cô chủ làm gì cậu cũng không nên đánh chứ.

Phụ nữ lấy về là để

thương yêu, huống gì bây giờ trong bụng cô ấy còn có máu mủ của cậu.

Tục ngữ nói vợ chồng

đầu giường ầm ỹ cuối giường hòa, có gì mà không bỏ qua được? Một đêm vợ chồng

trăm năm nghĩa…”Nước miếng ông Thiệu văng tung tóe, thao thao bất tuyệt hồi

lâu, thấy sắc mặt cô cậu chủ càng lúc càng trống rỗng, ông cảm thấy rất thành

công.“Thằng bất hiếu!!! Dừng tay!!” Bà Tần nghe tin chạy ra, còn chưa thấy rõ

chuyện gì đã bắt đầu rống lên, cháu nội bảo bối không thể có sơ xuất gì được!Tần

Vịnh trợn trắng mắt thiếu chút nữa thì té ngửa, bất lực thở dài chuẩn bị giải

thích, khổ nỗi bà Tần căn bản không cho hắn cơ hội mở miệng.Chỉ vào mũi hắn bắt

đầu nhả ngọc phun châu “Lúc đầu mày kiên quyết cưới Lâm Phàm! Bây giờ còn chưa

vào cửa mày đã bắt đầu đánh nó, sao tao lại sinh mày ra hả trời? Mày có bản

lĩnh thì ra ngoài đánh nhau, đừng về nhà kiếm Lâm Phàm trút giận! Cháu nội bảo

bối của tao mà xảy ra chuyện gì mày đừng mong tao nhận mày làm con!”Nghe nửa

ngày rốt cuộc Lâm Phàm cũng xác định được mọi người hiểu lầm cái gì, xấu hổ ấp

úng “Mẹ… anh ấy không đánh con…” Cũng không dám nói chỉ có mình cô ra tay.“Phàm

Phàm! Mẹ biết con bao che cho nó, con yên tâm chuyện này mẹ làm chủ cho con.

Ông Thiệu ở nhà mình

mấy chục năm rồi, chắc chắn không nói dối.

Tiểu Ngọc nói ông Thiệu

cản Tần Vịnh nó mới không đánh con được.” Bà Tần càng nói càng kích động, ông

Thiệu càng nghe, máu chó càng bốc lên, à không, máu nóng càng sôi sùng sục.

Mình chính là Chúa cứu

thế đấy.“Mẹ!! Nghe con nói xong rồi nói được không! Vừa rồi con với Lâm Phàm

đùa thôi, ông Thiệu nhìn nhầm rồi!” Lỗ mũi Tần Vịnh sắp thở ra lửa, sao hắn lại

đầu thai vô cái nhà này thế?“Thật à?” Bà Tần nghi ngờ nhìn Lâm Phàm, thấy cô ăn

bận chỉnh tề chẳng có vẻ gì là bị đánh, không khỏi tin tưởng vài phần.

Dạo gần đây mắt ông

Thiệu quả thật không tốt lắm, nhìn nhầm thật à?“Dạ, đùa thôi… Mẹ, mẹ quên à, Tần

Vịnh muốn đánh con thật, anh ấy cũng không đánh lại con nha.” Lâm Phàm vội vàng

gật đầu rửa oan dùm Tần Vịnh, chỉ là câu cuối cùng đả kích tự tôn của hắn thật

nặng.Bà Tần nghe xong lại tin thêm tám phần, liếc ông Thiệu hơi trách cứ, âm thầm

oán giận ông trông gà hóa cuốc, uy nghiêm của bà chủ gia đình bị nghi ngờ rồi.“Nhưng…”

Nhưng vừa rồi cô chủ còn vừa khóc vừa đấm cậu chủ mà.

Ông Thiệu nói chưa

xong đã bị ánh mắt âm u ma quỷ của Tần Vịnh trừng, ngoan ngoãn ngậm miệng.“Khụ…

Hai đứa bay, lớn hết rồi.

Sau này đùa giỡn thì

về phòng mà giỡn, đứng ở đây còn ra thể thống gì.

Vô nhà vô nhà.” Bà Tần

mất mặt khụ một tiếng, dẫn mọi người bực bội đi vào.Lâm Phàm chờ đến khi không

thấy bóng dáng ai nữa, trề môi nhẹ nhàng úp tay lên bụng Tần Vịnh, mềm mỏng hỏi

“Còn đau không?”“Đau, sắp lủng luôn rồi.” Tần Vịnh nhân cơ hội sờ tay cô, bắt đầu

giả vờ giả vịt, nhờ màn cãi nhau này mà cơn giận trước đó của Lâm Phàm có vẻ

như biến mất rồi, chẳng phải là trong cái rủi có cái may ư.“Ba mẹ biết chuyện

này không?” Lâm Phàm không nỡ, giúp hắn xoa bụng, ngày mai nhất định sẽ bầm tím

một mảng cho coi.Tần Vịnh đáp mập mờ “Ba biết không nhiều lắm, mẹ thì không biết

tí gì.

Em đừng nói với mẹ.”“Ừ,

về phòng thôi, em bôi thuốc sát trùng cho anh.” Lâm Phàm lo lắng nói, đầu óc bắt

đầu nảy ra ý định mãnh liệt.

Sau khi sinh con xong

phải tăng cường huấn luyện bản thân, sau này lỡ có đối địch với Hera cô có thể

kéo dài thời gian cho Tần Vịnh chạy trốn.Tần Vịnh đương nhiên không biết ý nghĩ

của cô, đầu óc còn đang quanh quẩn với câu nói đả thương lòng tự tôn của hắn.Tắm

rửa xong đã tờ mờ sáng.

Tần Vịnh nằm trên giường

lăn qua lộn lại không ngủ được, ngồi bật dậy vươn tay ra sức gồng lên, sờ sờ cơ

bắp mình cảm thấy cũng còn đẹp chán.Lại xuống giường, đứng dậy nhìn cơ bụng,

may quá, không có dấu bầm.

Ngây ngốc đứng suy

nghĩ hồi lâu, cuối cùng tinh thần AQ của hắn vùng lên, được thôi, đánh không lại

thì không lại.

Đàn ông đánh không lại

Lâm Phàm cũng không phải mình hắn, không cần uất ức.“Sao vậy?” Lâm Phàm dụi đôi

mắt nhập nhèm, mờ mịt nhìn hắn, nửa đêm không ngủ mặc cái q**n l*t đứng trong

phòng làm cái gì?Tần Vịnh quay đầu nhìn cô, óc lóe sáng, bèn nói.“Vợ, anh biết

anh có thể dùng cái gì đánh em rồi.”“Cái gì?” Sao chứ? Muốn đánh cô thật à?“Em

trai anh!”“… Em có thể bẻ gãy nó.”“…”~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Sáng sớm, Tần Vịnh một

đêm không ngủ chạy thẳng đến công ty, ngồi trong phòng làm việc của Lâm Lỗi ôm

cây đợi thỏ.Khẩu cung của Lâm Phàm là, bọn Lâm Lỗi nói hắn bị bắt cóc, còn mất

tin tức, nên mới xảy ra chuyện ngày hôm qua.

Đúng là rèn sắt không

thành thép mà!Chờ miết đến khi sắp ngủ gật, Lâm Lỗi mới nhàn nhã tới.

Khiến Tần Vịnh cảm thấy

sung sướng là sắc mặt kiệt quệ hết chỗ nói của Lâm Lỗi.“Có gì không vui à? Nói

ra cho mọi người vui vẻ tí coi?” Tần Vịnh hào hứng.Lâm Lỗi lườm hắn không nói,

ngồi dựa vào sofa nhắm mắt suy nghĩ, làm Tần Vịnh không khỏi kinh ngạc, con khỉ

biến thành Đường Tăng? Đổi tính hay là xuyên qua rồi?“Anh họ, cảm giác sắp làm

bố ra sao?” Lâm Lỗi rầu rĩ hỏi.Tần Vịnh nghe xong càng nổi da gà, thằng này bị

ma ám rồi à?“… Tuyệt, cực kỳ tuyệt vời…”“Tuyệt… a a… mày tuyệt là được rồi!!!!!!!!!!!

Vì sao nhất định phải cho mẹ tao biết mới được!!!!!!!!!! Bây giờ mẹ tao cũng bắt

tao lấy Dương Thông!!!!!!!!!!!!! Tao cưới một pháp y về nhà, làm người thí nghiệm

cho cô ta hả? Hay là thí nghiệm dùm cô ta?? Thí nghiệm người sống cho cô

ta????” Đột nhiên Lâm Lỗi giống như lên cơn điên, trợn đôi mắt vằn đầy tia máu

nhìn Tần Vịnh trừng trừng, vẻ mặt nanh nọc khiên Tần Vịnh đơ nửa ngày chưa hoàn

hồn.“Lâm Lỗi, không thể kỳ thị nghề nghiệp được.

Cái cô Dương Thông

kia tuy không xinh đẹp bằng Lâm Phàm, dáng người không đẹp như Lâm Phàm, tóc không

trơn như Lâm Phàm, mắt không to như Lâm Phàm, ngón tay không dài bằng Lâm Phàm,

bản lĩnh không giỏi như Lâm Phàm, đầu óc không nhanh nhạy bằng Lâm Phàm nhưng

cũng không nên bỏ qua một cô gái tốt được.”“Tần Vịnh…”“Hả?”“Mắt mày mọc cườm hả?”

Lâm Lỗi triệt để thấu hiểu cái gì là người tình trong mắt hóa Tây Thi.

Trong mắt Tần Vịnh

Lâm Phàm là một con phượng hoàng vàng.Tần Vịnh nghe là bực mình rồi, đang tính

tranh luận với Lâm Lỗi đường hoàng, ưu điểm của Lâm Phàm với khuyết điểm của

Dương Thông, sực nhớ ra mục đích đến đây hôm nay, lập tức biến sắc, âm trầm hỏi

“Trước tiên giải thích cho tao biết đã, vì sao nói cho Lâm Phàm vụ tao bị bắt

cóc?”Mi mắt Lâm Lỗi run run, có cảm giác chẳng lành.Nguyên nhân rất đơn giản.

Lúc đó bọn họ theo kế

hoạch mở cuộc họp khẩn cấp trong phòng làm việc, làm bộ như Tần Vịnh bị bắt cóc

thật, ai dè Lâm Phàm đột nhiên gọi điện thoại, vừa khéo đến ngay chỗ Jepi nói

ra kịch bản đã định sẵn.“Mày không biết tìm cơ hội gọi điện thông báo cho cô ấy

à?” Tần Vịnh cảm thấy đây không phải lý do hợp lý.Lâm Lỗi cười ruồi “Căng thẳng

quá quên mất.”Tần Vịnh nghe xong đau đầu xoa trán, lầm bầm “Quả nhiên không sợ

đối thủ giống như thần mà chỉ sợ đồng bọn giống heo thôi.”“Anh họ, điều tao đi

đâu trốn mấy ngày đi?” Lâm Lỗi vờ vịt không nghe thấy Tần Vịnh chửi hắn là heo,

cười ton hót.Từ sau lần trước hắn cấp bách thốt đại lên muốn lấy Dương Thông,

bà Lâm cả ngày chìm đắm trong hạnh phúc sắp được làm mẹ chồng.

Mỗi ngày cùng bà

Dương nghiên cứu giờ lành tháng tốt, sính lễ cưới hỏi, thậm chí nhãn hiệu bánh

kẹo cưới cũng nghiên cứu kỹ, tất cả đều may nhờ có bà Tần đầy kinh nghiệm truyền

lại.Khiến hắn càng khó tin hơn là, cái cô Dương Thông đó cũng đồng ý.

Thiên thời, địa lợi,

nhân hòa đều có đủ rồi, chỉ chờ hắn mặc vào áo ông Thọ chui vào mồ nằm thôi!“Em

họ, mày có nghe qua câu này chưa, phá hủy mười ngôi đền chứ không phá một cuộc

hôn nhân nha, tao phải tích đức cho con tao sau này, mày theo lời cô đi.” Tần Vịnh

vui sướng khi thấy người ta gặp nạn.“Cút! Nếu lúc đó mợ bảo mày cưới cô ta mày

cưới không?” Lâm Lỗi tức điên.Tần Vịnh nghe xong trầm ngâm mấy giây, nghiêm chỉnh

nói “Mợ mày sẽ không bảo tao cưới cô ta, vì tao có Lâm Phàm rồi.”Phụt ~~Lâm Lỗi

đờ đẫn, tiểu nhân trong lòng điên cuồng ói máu.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.