Chương32: Phát Tiết

Lâm Phàm cõng bà Phương đi bộ tới trạm xá gần đó.

Nhưng bác sĩ trạm xá

khám xong nói bà Phương bị cảm đã chuyển thành viêm phổi, cần đến bệnh viện kiểm

tra.

Lâm Phàm đành đưa bà

đến bệnh viện lớn nhất nội thành.

Sau khi làm một loạt

xét nghiệm kiểm tra rườm rà, bác sĩ kết luận: bà Phương bị cảm, ho quá lâu mà

không chú ý, bây giờ đã diễn tiến thành phổi ứ nước, cần phải nhập viện ngay,

quan sát hai ngày.Lâm Phàm cười tự giễu, hình như mình đặc biệt có duyên với bệnh

viện, hay là vì cô luôn mang bất hạnh đến cho người khác?Giúp bà Phương làm

xong thủ tục nhập viện, cô vội vàng chạy về nhà bà giúp bà chuẩn bị đồ dùng nằm

viện mới phát hiện căn nhà bụi bặm tối tăm này không có lấy một món đồ xài được.Nhớ

khi cô còn nhỏ, quan hệ giữa bà Phương và bà ngoại rất tốt.

Mỗi dịp năm mới luôn sớt

bớt vài miếng thịt trong khẩu phần nhà mình, sau đó lén lút đưa cho Lâm Phàm.

Bà luôn nói, Phàm

Phàm đang tuổi lớn, cần ăn nhiều.Nghĩ đến thân hình gầy gò bệnh tật nằm trên

giường, Lâm Phàm không khỏi cảm khái, vì sao người tốt lại không được báo đáp đây.“Phàm

Phàm… khụ… khụ khụ… đừng để ý bà.

Tuổi bà lớn rồi,

không cần đâu… sống cũng chỉ là gánh nặng mà thôi.” Bà đưa bàn tay quắt queo

lên che miệng, vừa ho vừa khó nhọc nói “Bà… không có tiền… viện phí, khụ… Phàm

Phàm ngoan, đưa bà về thôi.”Lâm Phàm rút khăn giấy ra nhẹ nhàng lau miệng cho

bà, nói giọng chân thành “Bà Phương, chuyện tiền nong bà không cần lo.

Yên tâm dưỡng bệnh

đi, chờ bà khỏe lại con lại đưa bà về.

Nhé?”Bà cụ mở đôi mắt

mờ đục nhìn cô hồi lâu, từ khóe mắt ứa ra mấy giọt lệ đục ngầu “Bé ngoan, đừng

lãng phí… tiền trên người bà, khụ… Đời con còn dài, lại không nơi nương tựa.

Khụ khụ… sẽ có lúc cần

đến.”“Bà đừng lo cho con, bà phải cố mà khỏe lên, có vậy con mới yên tâm về đi

làm được.”Nhớ Tần Vịnh từng hỏi cô, có phải ai cô cũng đối xử tốt không.

Câu trả lời của cô

là, ai tốt với cô, cô càng đối xử tốt với người đó.Bây giờ, chính là như thế.

Cô biết trên đời có rất

nhiều người không có lương tâm, không có lương tri, nhưng từ nhỏ bà ngoại đã dạy

cô phải biết tri ân người khác.

Thế nên cô không thể

trơ mắt nhìn bà Phương từng đối tốt với cô nằm trong căn phòng âm u không người

thăm hỏi, từ từ chết đi.Lâm Phàm không giỏi ăn nói, mất bao công sức mới thuyết

phục được bà cụ yên tâm điều trị.

Tuy hiện tại cô chẳng

giàu có gì nhưng so với hồi nhỏ thì xưa đâu bằng nay, mấy ngàn viện phí của bà

Phương cô vẫn kham được.Sắp xếp ổn thỏa xong xuôi, đêm đó cô ở lại bệnh viện với

bà cụ.

Nửa đêm, bà Phương ho

càng lúc càng dữ, Lâm Phàm săn sóc đứng dậy vỗ cho bà dễ thở.“Ồn chết được!” Bệnh

nhân nằm giường kế bên bực bội gào lên, nửa đêm nửa hôm bà già này ho liên tục,

ảnh hưởng giấc ngủ của ông ta.Bệnh nhân giường khác cũng phụ họa “Đúng thế, nửa

đêm còn ồn ào không cho người ta ngủ.”Lâm Phàm siết chặt nắm đấm “Xin lỗi,

nhưng không phải bà cụ muốn điều đó, bà ấy còn khó chịu hơn mọi người nữa.”“Ông

cóc biết bà ta khó chịu hay không, ông cũng là bệnh nhân! Bà ta ảnh hưởng giấc

ngủ của ông! Bà già sắp chết còn đi hại người.” Một bệnh nhân nhìn còn mạnh khỏe

hồng hào hơn cả Lâm Phàm cay nghiệt sỉ vả.“Ngại… ngại quá… khụ khụ… tôi đi ra

hành lang…” Bà Phương che miệng ngọ nguậy muốn xuống giường.Lâm Phàm vội vàng

đè bà xuống giường, lạnh lùng nói với bệnh nhân khỏe mạnh kia “Ông muốn gây sự

thì về nhà đi.”“Thái độ của mày kiểu gì thế? Ông cũng đóng viện phí, dựa vào

đâu nửa đêm phải nghe bà già này ho hả?” Bệnh nhân khỏe mạnh soạt một tiếng

nhanh nhẹn trườn xuống giường, chỉ ngón tay vào sống mũi thẳng tắp của Lâm

Phàm, chua ngoa hỏi.Lâm Phàm thò tay thô bạo chụp lấy ngón tay sắp chạm đến mũi

cô, hơi dùng sức bẻ ngoặt xuống “Thái độ tôi thế này là lịch sự lắm rồi, bằng

không cho dù ông mạnh khỏe xuất viện tôi cũng cho ông chết dọc đường.” Không thể

trách cô quá đáng, thử hỏi bất cứ ai trải qua những chuyện như cô còn có thể

làm đức mẹ không.

Cô không đi vào ngõ cụt

có lẽ là nhờ lời dạy dỗ căn dặn của bà ngoại từ nhỏ.“Ui da! Buông tay buông

tay! Đau chết ông rồi!” Bệnh nhân kia đau đến nhe răng há mỏ, bệnh nhân còn lại

thấy vậy không dám lên tiếng sợ chọc họa vào thân.Lâm Phàm vẫn tóm lấy tay lão,

không nhúc nhích mặc lão dùng tay còn lại cố gỡ tay cô ra.

Bà Phương đứng đằng

sau hấp tấp kéo áo Lâm Phàm “Phàm Phàm… khụ… khụ… Phàm Phàm, mau buông ra.” Bẻ

gãy phải đền rất nhiều tiền?Lo bà Phương té xuống giường, Lâm Phàm mới không

tình nguyện thả tay ra, trở mình ôm bà đặt lên giường nằm lại.“Hai con khốn

này, ngày mai tao sẽ tống chúng mày cút khỏi bệnh viện!” Bệnh nhân kia ôm ngón

tay nghiến răng nghiến lợi căm hận nói với Lâm Phàm.Lâm Phàm cảm giác cơn tức bốc

ln đnh đầu, hít sâu mấy hơi cố gắng bình tĩnh.

Ai ngờ bệnh nhân kia

nằm lại giường rồi tiếp tục chửi bới “Bà già chết tiệt, ăn mặc như ăn mày mà

còn chạy tới nằm viện, bộ dạng như vậy còn tham sống sợ chết?”Bà Phương đưa bàn

tay gầy đét che đôi mắt đầy nếp nhăn thì thào “Tôi chết rồi… khụ… không chờ được

bọn chúng về.”Trong tiếng mắng chửi của lão ta, Lâm Phàm chỉ cảm thấy tiểu vũ

trụ bùng nổ, toàn thân ngập trong lửa giận bạo lực, ra lệnh cho cô chiến đấu.Sải

chân bước mấy bước tới cạnh giường lão, túm cổ áo lão hung hăng ném xuống giường

“Oái tao C, mày muốn làm gì!” Lão hoảng hồn gào lên, bình thường tính nết lão

cũng chua ngoa cay độc như thế, nhưng không ai dám đánh lão.Lâm Phàm mím chặt

môi, hai mắt đỏ ngầu, nắm đấm rắn chắc hung hăng trút lên người, lên đầu lão ta.

Cô đơn giản là phát

tiết, trút hết tất cả bất mãn, không chỉ vì bà Phương mà còn vì cô, vì căm phẫn

với tất tật mọi chuyện.Bệnh nhân đó kêu la thảm thiết dẫn tới bệnh nhân ở các

phòng khác vây xem, còn có y tá và bác sĩ trực chạy tới ngăn cản nữa “Sao lại

đánh người thế! Ông ta là cháu ngoại của vợ viện trưởng đó, cô đánh ông ta chắc

chắn sẽ bị đuổi khỏi bệnh viện!” Y tá tốt bụng sớm đã không vừa mắt thái độ cáo

mượn oai hùm của bệnh nhân này rồi, can đảm bước lên nhắc nhở Lâm Phàm nhưng thật

tình chỉ mong Lâm Phàm đấm thêm vài đấm, nhìn lão ta bị đánh sưng mặt sưng mày

mà lòng cực kỳ sung sướng.Bà Phương nằm trên giường, kích động ho càng dữ, đau

khổ gọi tên Lâm Phàm hi vọng cô ngừng tay, lo cô chọc phải phiền phức.

Khổ nỗi mặc cho bà gọi,

Lâm Phàm đều mắt điếc tai ngơ.“Đánh nữa sẽ chết người đó! Mau báo cảnh sát!”

Bác sĩ thấy tình hình không ổn, vội vàng kêu y tá bên cạnh.

Không ít bệnh nhân tỏ

vẻ xem náo nhiệt đồng thời nhiệt tình gọi cảnh sát.Quả nhiên, lúc tất cả bác sĩ

nam xông lên ra sức tách hai người ra thì chú cảnh sát cũng đến.

Giải Lâm Phàm về sở cảnh

sát tạm giam, để lại một cảnh sát ghi biên bản cho bệnh nhân bị ăn đòn.“Tên

gì.”“Lâm Phàm.”“Tuổi.”“24.”“Đơn vị công tác.”“Đội đặc nhiệm.”“… Tại sao đánh

người.”“Tức giận.”“…”….“Giờ cô bị tạm giam, cần liên lạc với người có thể bảo

lãnh cho cô.”“Không có.”“…”“Có thể nhờ anh giúp tôi mời một hộ lý chăm sóc bà

Phương không.” Lâm Phàm đưa ra yêu cầu, lúc này cô hơi hối hận mình xúc động.

Cô không sợ phải gánh

hậu quả mà là lo bà Phương một mình ở trong bệnh viện, không biết lão kia có

đánh bà trả thù không.“… Được.” Cậu cảnh sát đã hết chỗ nói rồi.

Thấy đủ loại tính

nóng nảy, con gái xinh đẹp mà nóng tính cũng không hiếm nhưng hiếm khi thấy một

cô gái xinh đẹp nóng nảy đánh cho một gã đàn ông cao to dở sống dở chết.“Cám

ơn.” Lâm Phàm nói xong ngồi ngay ngắn trên ghế, không nói thêm câu nào.Lâm Phàm

ngồi yên trong sở cảnh sát đến khi trời sáng, vặn cái cổ đau nhức, thu lại ánh

mắt nhìn ra ngoài cửa sổ một đêm đến xuất thần thì thấy Tần Vịnh không biết xuất

hiện trước mặt từ lúc nào, cô đờ đẫn trợn to mắt.“Anh…” Lâm Phàm há miệng lại

phát hiện giọng mình khàn đến kinh người.“Không nói lấy một tiếng xin nghỉ chạy

về cũng được đi, mới có một ngày đã tự đưa mình vào phòng tạm giam sở cảnh sát,

em đúng là lợi hại.” Tần Vịnh không khách sáo trầm giọng.

Sau khi phát hiện Lâm

Phàm bỏ đi hắn thiếu chút nữa thì điên mất, nhờ liên hệ với một lãnh đạo khác hắn

mới biết Lâm Phàm chỉ yêu cầu xin nghỉ đông sớm về nhà một chuyến có việc.“Em…”

Lâm Phàm xấu hổ gục đầu, bình tĩnh lại rồi cô cảm thấy cực kỳ hối hận.

Bệnh nhân bị đòn kia

hình như quá xui xẻo tội nghiệp rồi.“Em cái gì!” Tần Vịnh ngạo nghễ nhìn cô chằm

chằm, chỉ là ánh mắt hắn tràn ngập dịu dàng.

Sao hắn không biết cô

nghĩ gì cho được, chính vì biết, hắn mới đau lòng thế này.“Xin lỗi.”“Xin lỗi

cái gì.” Tần Vịnh không chịu bỏ qua.“Xin lỗi… bệnh nhân đó.” Lâm Phàm trầm tư mấy

phút đáp.“Lâm Phàm, anh nói cho em biết, loại người đó em có đánh chết anh cũng

đỡ thay em.

Em chỉ có lỗi với

chính mình thôi!”Lâm Phàm sửng sốt ngẩng đầu nhìn hắn, tựa hồ không hiểu ý hắn.“Sao

anh lại tới…” Lúc cô bị yêu cầu người bảo lãnh không có nhắc tới bất cứ số điện

thoại nào, sao Tần Vịnh đến đây nhanh như vậy.Tần Vịnh thở dài dịu dàng đáp

“Anh đến đón em về nhà.” Nói xong chìa tay ra, lòng bàn tay bày ra trước mặt cô.

Lâm Phàm đờ đẫn nhìn

chằm chằm bàn tay to đó, môi run rẩy phát ra một tiếng nghẹn ngào khe khẽ, kế

đó cô đặt bàn tay xinh xắn của mình vào tay hắn, mặc tay hắn nắm chặt lấy tay

mình.Nhào vào lòng hắn, suy sụp gào khóc “Em… sợ lắm…”Tần Vịnh nhẹ nhàng vuốt

tóc cô không lên tiếng, liếc mắt ra hiệu cho trợ lý đứng ở cửa, bảo anh ta

thanh lý hết đám người không có phận sự ở đây.Lâm Phàm khóc như mưa, cứ như

trút hết tất cả uất ức hơn hai mươi năm nay.

Khóc đến nỗi cổ họng

khàn đặc không ngừng nấc lên song nước mắt vẫn chảy mãi không ngừng.Tần Vịnh

đau lòng cúi đầu, dịu dàng hôn nước mắt của cô, nhỏ nhẹ dỗ dành “Không sao rồi,

qua hết rồi… Sau này có anh cùng em, cả đời.”Cô từng ảo tưởng vô số lần, lúc cô

bị thầy giáo giữ lại, bị kêu người nhà hoặc là lúc trời mưa không về được, có

người đến đón cô, nói với cô “Ba/mẹ đón con về nhà.”Tuy bây giờ cô đã lớn,

nhưng khi Tần Vịnh nói với cô câu đó, cô vẫn không nhịn được.

Hóa ra, có lúc hạnh

phúc đến đột ngột như thế, khiến cô trở tay không kịp.Mặc kệ sau này Tần Vịnh

có thực hiện được lời hứa hôm nay hay không, cô đều thử tin tưởng một lần, cho

dù hạnh phúc chỉ trong chốc lát cũng đủ rồi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.