Chương21

Thưa bóng đâm nghiêng lan mặt nước, thoảng hương tỏa xuống động

hoàng hôn [9].Dưới ánh hoàng hôn đẹp vô cùng tận đó, mặt mày Tần Vịnh nhăn nhó

nhìn một bàn đồ ăn má Trương đặc biệt làm, hối hận lúc đầu để Lâm Lỗi treo tay

hắn lên.Lóng ngóng cầm đũa bằng tay trái gắp đồ ăn thử cho vào chén mình nhưng

vẫn làm rớt xuống bàn mấy lần.

Hắn hết nói, nhìn tôm

om, hải sâm xào bào ngư, cá hố chiên giòn và cua hấp trên bàn.

Đều là hải sản cần lột

vỏ, không thì cũng trơn tuột khó gắp, tức nhất là món rau duy nhất lại là ngô

xào hạt thông, kêu hắn gắp kiểu gì? Sao mà gắp! Má Trương bà cố ý hả?Rầu rĩ mấy

phút, hắn suy nghĩ, có nên nói thật với Lâm Phàm không, dù sao chuyện này nói

láo cũng không được lâu.

Nếu để cô phát hiện

thì hậu quả càng nghiêm trọng hơn, hẳn là hắn nên làm người thành thật, may ra mới

có cơ hội chiếm được lòng của Lâm Phàm.Đang cân nhắc nên mở miệng thế nào, Lâm

Phàm nãy giờ ngồi đối diện hắn thở dài thật khẽ, chuyển qua ngồi bên cạnh hắn,

bắt đầu bóc tôm.

Tần Vịnh thấy cô ngồi

bên cạnh mình mừng rỡ, xem chừng cho dù hắn có nói Lâm Phàm cũng không đến mức

phớt lờ hắn như cũ.Tần Vịnh đang chăm chú chuẩn bị bài thú tội trong đầu, một

muỗng cơm đột ngột đưa đến bên miệng “Ông tổng, tay anh bị thương không tiện, để

tôi đút anh.”Thấy hắn ăn uống vất vả khiến người ta đau lòng, cuối cùng không

đành lòng mà giúp hắn.

Cô tự nhủ, đây là cô

báo đáp lòng tốt của ông bà chủ tịch.Ngơ ngẩn há mồm, ngoan ngoãn nuốt cơm trộn

Lâm Phàm đút.

Nhìn cô cúi đầu

nghiêm túc lựa xương cá, trộn cá lẫn với cơm sơ sơ lại múc một muỗng, chờ hắn

nuốt xong đồ ăn lại đưa tới.

Nháy mắt Tần Vịnh sôi

sục, tính toán thành thật khai báo mới rồi giờ kéo nhau chạy sạch trơn.

Ngu mới khai! Có hời

mà không làm là đồ ngu.“Ừm ~ không ăn cá hố, cái này cái này, càng cua.” Tần Vịnh

hếch mũi lên chỉ vào món cua hấp trên bàn đòi ăn.

Tội nghiệp cho Lâm

Phàm tốt bụng không nghi ngờ gì hắn, cầm lấy cái kéo cắt càng cua ra, kế đó lại

cắt hai đầu khớp, nhẹ nhàng bập chính giữa cái càng một cái, lôi cả dây thịt

cua ra.Sung sướng hưởng thụ Lâm Phàm săn sóc chu đáo, cái tên tiểu nhân đắc chí

Tần Vịnh nghĩ thầm lần này coi như thằng quỷ Lâm Lỗi thông minh được một chút,

phải tăng lương cho nó mới được.“Lâm Phàm, hai chúng ta quen nhau đi.” Ăn no dựa

lưng vào ghế, yêu thương nhìn Lâm Phàm ăn cơm, rốt cuộc hắn nhịn không được thốt

lên, chẳng lãng mạn, chẳng thề thốt buồn nôn, trong lòng hắn lúc này chỉ có một

ý nghĩ đó.Lâm Phàm không dao động, tiếp tục ăn cơm, “Ông tổng, gần đây rảnh rỗi

quá đấy.”“Có em ở đây sao anh rảnh chứ.” Tần Vịnh thấy cô không đánh, gan phình

to thêm.Chờ nửa ngày cũng không nghe được kết quả, hắn lại bổ sung thêm một

câu, “Anh cam đoan sẽ không giống ba mẹ em! Anh mà không tốt với em em cứ vặn

gãy cổ anh.”Lâm Phàm ngẩng phắt lên nhìn hắn chòng chọc “Anh điều tra tôi?” Đó

là vết thương sâu nhất trong lòng cô, bây giờ bị phơi bày máu chảy đầm đìa khiến

cô phẫn nộ.“Hơ… Em là vệ sĩ riêng của anh, mấy vấn đề đó chắc chắn sẽ phải điều

tra kỹ càng.” Tần Vịnh len lén chùi mồ hôi lạnh, nói ỡm ờ.Lâm Phàm rũ mắt hồi

lâu, giọng hơi chua xót, “Tôi không cần ai đồng tình, cũng không chấp nhận

phương thức đồng tình kiểu đó.”Dứt lời đứng dậy thu dọn chén đũa.“Ai đồng tình

em hả! Ăn mày ven đường còn tội nghiệp hơn em nhiều, mắc gì anh không đi quen họ!”

Tần Vịnh hết nói, lại đau lòng, thật sự muốn bổ đầu cô ra xem bên trong chứa

cái gì.

Đồng tình? Cái thứ đó

đáng bao nhiêu tiền?Lâm Phàm không trả lời, đi vào bếp giả vờ bận rộn, kỳ thật

trong lòng như nai con chạy loạn.

Lớn đến chừng này, lần

đầu tiên có người bày tỏ với mình, tuy rằng nói năng rất đơn giản thậm chí là

thô lỗ.

Nhưng cô cứ nghĩ tới

nụ hôn mấy bữa trước là mặt lại bắt đầu nóng rực đỏ bừng.

Ông tổng nghiêm túc

hay là rảnh quá nên tìm trò chơi giết thời giờ?Đâu phải cô chưa từng mong có

người yêu thương, có thể che chở mình, đi cùng mình nhưng sự thật tàn khốc đã

tôi luyện cô, khiến cô không dám hi vọng xa vời, chỉ mong một mình bình thường,

yên ổn sống hết quãng đời còn lại, có lẽ… có lẽ có thể tìm được một người đàn

ông thành thật hiền hậu, sinh một đứa con đáng yêu, bù đắp hết thiếu thốn thời

thơ ấu cho con yêu.Nhưng cô chưa từng nghĩ tới ông tổng, anh ta không đủ hiền hậu,

không đủ thành thật, không đủ bình thường.

Hơn nữa chắc gì anh

ta thật lòng, đoạn thời gian trước còn hẹn hò với cô Tôn, nhanh như vậy đã nói

muốn quen với cô, không phải đa tình thì là gì?“Lâm Phàm ~ được không? Chúng ta

quen nhau đi.” Tần vô lại chui vào bếp, dụi đầu lên vai Lâm Phàm làm nũng, nếu

có người thứ ba ở đó khẳng định sẽ rớt cằm xuống đất, người hai nhân cách là

đây.“Ông tổng, tôi chỉ muốn tìm một người đàn ông thực tình để kết hôn.” Lâm

Phàm bất lực thở dài, quyết định nói cho rõ.“Kết hôn?” Tần Vịnh kinh ngạc ngẩng

đầu nhìn cô, tuy hắn thích Lâm Phàm nhưng chưa hề nghĩ đến cái chuyện kết hôn

viển vông đó.

Nếu bảo hắn cam đoan

có thể kết hôn với Lâm Phàm, chung sống cả đời thì hắn không dám chắc.“Ừ, tôi

chỉ muốn yêu đương một thời gian, sau đó kết hôn với người ấy.

Hoặc là ở vậy cả đời.”

Lâm Phàm rửa chén rất nhanh nhưng cô phát hiện mình hơi căng thẳng? Căng thẳng

gì chứ? Chẳng lẽ cô đang chờ đáp án của anh ta?“Nhưng em không yêu đương trước

thì làm sao biết có thích hợp không mà cưới?” Tần Vịnh cảm thấy mình nói cũng

chí lí.“Cho nên mới nói, chúng ta không hợp.

Tôi chỉ muốn tìm một

người đàn ông bình thường, anh ấy có thể đưa đón con đi học mỗi ngày, cuối tuần

dẫn nó đến công viên chơi, không cần lượn lờ quanh những người phụ nữ khác bên

cạnh.

Tôi chỉ muốn một gia

đình bình thường, anh hiểu ý tôi không?” Lâm Phàm lau tay, quay người nhìn hắn

nghiêm túc, chẳng qua hơi mất tự chủ nắm chặt lấy gậy.“Anh…” Đột nhiên Tần Vịnh

nghèo từ ngữ, hắn cảm thấy bản thân không thể cho Lâm Phàm cuộc sống như thế.

Hắn không dám nói

mình là con trời nhưng cũng là rồng trong cõi người.

Cuộc sống bình thường

nhạt nhẽo đó nhất định hắn không thích ứng được, nếu không làm được hắn sẽ

không dễ dàng hứa hẹn.

Đã hứa nhất định phải

làm được.Nhìn sắc mặt khó coi của hắn là biết đáp án, Lâm Phàm không nói thêm

gì nữa chống gậy trở về phòng.

Cô tự hỏi, sao lại thất

vọng chứ?Tần Vịnh đứng trong bếp, còn chưa làm rõ suy nghĩ của mình, bực bội vò

đầu.

Kết hôn? Hai chữ này

hắn chưa từng nghĩ tới, bản thân hắn vẫn không rõ ràng, hắn thích Lâm Phàm đến

mức có thể kết hôn, duy trì cuộc sống sau hôn nhân chưa.Ban đêm, từng ô cửa sổ

nhỏ trong cả khu chung cư đều sáng ánh đèn.

Mặt đất yên tĩnh thi

thoảng lại vẳng đến vài tiếng chó sủa.

Trong cái đêm mây mờ

trăng lặn thế này, Tần Vịnh ôm gối đứng trước cửa phòng ngủ gõ cửa nhè nhẹ,

tính toán bổn cũ soạn lại.“Lâm Phàm anh sợ.” Môi hắn hơi bĩu lên, mắt ngân ngấn

nước ấm ức nhìn cô, hi vọng lần này mỹ nam kế thực hiện thành công.Lâm Phàm

bình tĩnh nhìn hắn hồi lâu, khẽ gật đầu, nhích chân ra tỏ ý hắn có thể đi

vào.“Anh ngủ đi.” Tần Vịnh đang cao hứng phóc lên giường bày ra tư thế dụ dỗ, lẳng

lặng chờ đợi cô thì Lâm Phàm ngồi trước bàn sách hờ hững lên tiếng.“Ủa? Em

không ngủ à?” Tần Vịnh bất mãn hỏi.“Ngủ cả ngày rồi, giờ không buồn ngủ.” Lâm

Phàm chăm chú xem sách, trả lời.Tần Vịnh vùi mặt vào gối đập thình thịch xả tức

một hồi, lại làm như không có chuyện gì ngồi dậy “Anh cũng không ngủ.”“Ngày mai

anh còn phải đi làm, ngủ sớm chút đi.” Giọng Lâm Phàm từ đầu chí cuối đều lạnh

nhạt khiến Tần Vịnh hết sức ấm ức.Tuy hắn còn chưa nghĩ được rõ ràng nhưng hắn

biết, hắn thích Lâm Phàm.

Cho dù Lâm Phàm muốn

đánh chết hắn, hắn cũng thích.“Nà ~ nà, em hôn anh một cái, anh sẽ ngủ.” Tần vô

lại dịch mông tới mép giường, hếch gương mặt tuấn tú lên khẽ chu mỏ ra đòi hôn,

có lẽ nên nói là đòi ăn đập.Hắn hưng phấn thấy Lâm Phàm quay người chậm rãi áp

lại gần mình, hơn nữa còn giơ hai tay ra dịu dàng áp lên hai má mình nữa.

Hắn kích động chu mỏ

càng nhọn hơn.

Đột nhiên hai má đau

điếng, hai tay Lâm Phàm tóm lấy má hắn dùng sức nhéo, banh ra hai bên.“Ngủ!

Ngay!” Lâm Phàm ác ôn chà đạp mặt hắn, nhìn gương mặt bình thường đẹp trai vô độ

hiện tại bị biến thành hình dạng kỳ quặc dưới tay mình, trong lòng nảy sinh

kh*** c*m thắng lợi.Thả tay ra nhìn hắn ra sức xoa má, ánh mắt ai oán uất ức

lên án cô, tâm tình cô hết sức sung sướng quay lại bàn ngồi, nghiêm chỉnh xem

sách.“Ngủ thì ngủ.” Tần Vịnh tức tối hầm hừ nằm xuống giường trùm chăn kín mít,

lẳng lặng kháng nghị trong im lặng, rầu rĩ một hồi không nhịn được lại lén lút

quan sát cô từ trong chăn.

Phát hiện căn bản cô

không nhúc nhích, chăm chú đọc sách, bất lực thở dài.

Mình đúng là bại

trong tay cô ấy rồi, nhưng đến khi nào cô mới tiếp nhận hắn đây? Tình yêu thật

đúng là khiến người ta trở nên hèn mọn.Trong cái chăn thiếu không khí, Tần Vịnh

mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.

Lâm Phàm ngồi trước

bàn cảm giác được hơi thở của hắn nhè nhẹ bình thường liền buông sách xuống, chống

tay di chuyển đến mép giường, bước chân nhẹ bẫng.

Dịu dàng kéo chăn cho

hắn, nhìn gương mặt ngủ say mà lòng ngổn ngang.“Em sẽ xem là thật.

Đừng hại em có được

không?” Trả lời cô chỉ có tiếng gió từ ngoài cửa lùa vào lật mấy trang sách

lên.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Lại là sáng sớm nắng rọi rực rỡ.

Tần Vịnh, người đàn

ông tốt của thời đại mới mắt mũi kèm nhèm đứng trong hàng ngũ mua bánh bao dài

thoòng dưới lầu mua bữa sáng cho người tàn tật nào đó trong nhà.“Ôi cha, chàng

trai, tay cậu bị thương à?” Bà chủ tiệm bánh thấy tay hắn quấn băng kinh ngạc

hô lên, sao hai đứa nhỏ nhà ấy người thì gãy chân, người thì đau tay thế nhỉ?

Phong thủy kém quá.“Vâng…” Tần Vịnh thở hổn hển trả lời.

Sáng sớm hắn mơ mơ

màng màng dùng cái tay băng bó mở cửa, vừa vặn bị Lâm Phàm nhìn thấy, may mà phản

ứng nhanh bày ra cái mặt đau đớn mới thuận lợi chiếm được đồng tình của Lâm

Phàm.“Lần này vẫn lấy 6 cái hả? Sức ăn của cô cậu gần đây lớn thật.” Bà chủ thuộc

tuýp mấy bà tám nhiệt tình, thành thạo lấy kẹp gắp bánh bao từ trong nồi hấp

khói bốc nghi ngút, còn không quên liến thoắng với anh chàng đẹp trai.“Lúc trước

mấy cái?” Dạo trước mỗi ngày Lâm Phàm đều mua cho hắn bốn cái, hắn chỉ ăn hết

ba, còn lại đều đút cho thùng rác ăn giúp.“Lúc trước cô vợ cậu toàn mua bốn.”

Bà chủ nhận tiền đưa bánh bao cho hắn, vừa cười nói huyên thuyên vừa ra hiệu

cho khách đứng sau tiến lên.Đi trên đường mà vẻ mặt Tần Vịnh thâm trầm không biết

nghĩ gì, hắn không nói được cảm giác chua xót trong lòng có ý nghĩa gì.

Song hình như hắn có

thể đoán được nguyên nhân Lâm Phàm làm vậy.

Thế đó, chén của cô

không bao giờ có lớp trứng bọc bên ngoài cơm chiên, không thể giải thích nguyên

nhân là vì cô không thích ăn trứng, đúng không? Giống như Lâm Phàm nói, cô

không cần đồng tình, nhưng tình cảm của hắn dành cho cô rốt cuộc là thích nhiều

hơn hay là đồng tình, xót xa cho cô nhiều hơn?Thật lâu, bánh bao xá xíu trong

tay đã hơi nguội.

Tần Vịnh đứng dưới

ánh nắng dịu buổi sáng ngẩng đầu, khuôn mặt tuấn tú trắng nõn góc cạnh rõ ràng

đột nhiên thoáng mỉm cười ấm áp.

Có lẽ, hắn hiểu rõ rồi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.