Chương11: Tần Vịnh Đấu Tranh

Một

giờ sau.“Ông tổng anh vào nhà đi, tôi chờ anh bên ngoài mười phút.” Lâm Phàm đứng

trước cửa nhà Tần Vịnh nói.Tần Vịnh gật đầu đi vào cửa, đột nhiên hỏi “Sao vừa

rồi cô không say xe?” Hồi nãy ngồi trên xe tinh thần cô không tệ, còn thảo luận

vấn đề bánh bao xá xíu sáng ngày mai với hắn nữa.“Chỉ khi nào tôi ngồi thời

gian dài mới say…”Tần Vịnh “à” một tiếng, đóng cửa lại, chui vào mở tủ lạnh ra

lấy một chai nước uống, mở ra uống liền mấy ngụm rồi đi vào nhà tắm. Đột nhiên cảm thấy có chút đau lòng cho cô gái

đứng ngoài cửa kia.

Chắc hẳn cô mệt lắm rồi nhưng còn muốn đứng

ngoài cửa xác nhận hắn an toàn rồi mới đi về nhà nghỉ ngơi.Hấp tấp tắm rửa

xong, mặc áo tắm vào ma xui quỷ khiến làm sao hắn chạy ra mở cửa thò đầu ra ngoài,

vừa vặn thấy bóng lưng có vẻ yếu ớt, mệt mỏi của Lâm Phàm.

Hắn há to miệng nhưng không phát ra được tiếng

nào, cuối cùng vẫn rụt đầu về đóng cửa lại, đúng lúc Lâm Phàm đi vào thang máy

quay người đối diện với cánh cửa đóng chặt của Tần Vịnh.Lâm Phàm về đến nhà đã

rạng sáng, như thường lệ ngồi trước bàn thờ bà ngoại thao thao mấy câu rồi đi tắm

rửa, ngã xuống giường là ngủ say.Tần Vịnh lại ngủ không yên ổn, trằn trọc cả

đêm đều là bóng dáng Lâm Phàm.

Phiền não gãi đầu đứng dậy, cầm điện thoại bấm

dãy số quen thuộc.“A lô…” Đầu kia truyền đến giọng nói mơ màng của Lâm Lỗi, chắc

hẳn là đang ngủ say bị đánh thức.“Lâm Lỗi, mày nói tao ngủ không được cứ nghĩ tới

một cô gái là cớ làm sao?” Tần Vịnh cau mày hỏi.“Tần Vịnh? Ôi mẹ ơi anh họ của

tao! Tao không phải Bồ Tát sống, Chúa cứu thế! Mày cứu tao trước đi! Cứu tao,

tao nhất định cho mày đáp án vừa lòng!!!” Đột nhiên giọng Lâm Lỗi cao vút

lên.“Đáp án vừa lòng?”“Đúng! Đảm bảo bao mày hài lòng! Mày hứa cứu tao trước

đã, để tao về đi làm đi! Tao sắp bị đám con gái đó làm cho hóa điên rồi.” Lâm Lỗi

thiếu điều khóc rống, giọng điệu chua xót thê thảm.“Được.

Giờ mày nói tao nghe đáp án là gì?” Tần Vịnh sảng

khoái đồng ý.“Thật á? Há há há há anh họ mày đúng là ân nhân của tao nhá! Ngày

mai nhớ gọi điện thoại cho bà già tao nói kêu tao về đi làm? Tao…” Lâm Lỗi kích

động, sung sướng, thiếu điều lắc eo ca hát.

Nhưng hình như hắn quên mất kẻ hại hắn rơi vào

thảm cảnh này cũng là cái tên ân nhân kia.“Câm miệng! Đáp án!” Tần Vịnh bực

mình gắt.“Ờ ờ, đáp án, mày mới nói mày nghĩ về một cô gái ngủ không được?”“Ừ.”

Tần Vịnh hừ mũi.“Vậy đơn giản quá, mày thích con bé đó rồi.” Lâm Lỗi quả quyết.

Kế đó cảm thấy không đúng, lập tức hô lên “Ủa?

Tần Vịnh mày thích ai rồi à??!!”“Không thể nào!! Đừng nói tào lao! Đây là đáp

án của mày hả?” Tần Vịnh cầm điện thoại trợn mắt há mồm nửa ngày vì kinh ngạc,

đột nhiên bị giọng nói hùng hồn của Lâm Lỗi làm giật mình, ngượng quá hóa giận

rống nhỏ.“Không có nói bậy mà! Mày nửa đêm không ngủ nghĩ tới cô ta không thích

thì là cái gì? Nè, cô gái đó là ai thế? Tao biết không?” Lâm Lỗi cảm thấy đây

là một trong mười chuyện không thể tin được của thế giới, Tần Vịnh thích cô gái

nào rồi.

Tuy hắn không thiếu bạn gái nhưng tuyệt đối

không có chuyện nửa đêm nhớ một cô gái đến nỗi không ngủ được mà phải gọi điện

cho Lâm Lỗi hắn.

Đây chắc chắn là đóa hoa đẹp kỳ lạ!“Nếu tao biết

vì sao còn hỏi mày làm gì.” Tần Vịnh ngậm miệng không nói nhân vật chính là

ai.“Mày nói cho tao cô ta là ai trước, tao giúp mày phân tích.” Lâm Lỗi bà tám,

cười hề hề tra hỏi.Tút.

Tần Vịnh không có tí lịch sự nào ngắt điện thoại.

Nằm vật ra giường hắn càng khó ngủ hơn.

Hai mắt giăng đầy tia máu nhìn trần nhà trân

trân, nhớ lại lời Lâm Lỗi nói.

Thích Lâm Phàm á? Sao có thể? Hắn giống người

không biết thưởng thức lắm à? Sẽ thích một cô gái bẻ gãy tay người ta nhẹ nhàng

như chơi á? Bộ hắn giống người thích bị ngược đãi hả??Đúng, tuyệt đối không có

khả năng.

Thằng ranh Lâm Lỗi nói tào lao, chắc chắn để

không đi xem mắt mới quơ đại đáp án đến trả lời mình cho xong.

Nghĩ tới nghĩ lui Tần Vịnh không tự chủ được

hơi híp mắt lại, mặc kệ rạng sáng là lúc mọi người đang ngủ say, lôi điện thoại

ra bấm số.“A lô? Cô, con là Tần Vịnh.”“Ừm… Tần Vịnh à… Nửa đêm nửa hôm có chuyện

gì thế?” Đang ngủ say, bà Lâm quệt nước miếng dính trên mép hỏi.“Cô, con thấy

chuyện trăm năm của Lâm Lỗi cực kỳ quan trọng nên tự tiện quyết định cho nó nghỉ

phép năm thêm một tuần nữa, cô nhất định đừng buông lỏng.” Tần Vịnh kính cẩn lễ

phép nói ra quyết định vĩ đại của mình.“Tần Vịnh, thằng bé này, thật là! Cô

không biết nói sao nữa, cô thay mặt thằng quỷ Lâm Lỗi cám ơn con.

Con nói coi, ngoài con ra có ai quan tâm nó

như thế chứ! Cô nhất định nắm chắc thời gian này làm cho xong chuyện.” Bà Lâm cảm

động rớt nước mắt.“Đừng khách sáo mà, vậy cô nghỉ ngơi đi, ngủ ngon.” Ngắt điện

thoại xong, khóe môi Tần Vịnh cong lên gian tà.

Đáng thương cho Lâm Lỗi đang cười hạnh phúc

trong khi ngủ, ngày mai rốt cuộc cũng thoát thân khỏi cái vụ xem mắt khủng khiếp

chạy về công ty rồi.

Có điều hắn không biết, chờ hắn phía trước

không phải thiên đường mà là, A Tì địa ngục.Sáng sớm, Tần Vịnh ngáp dài, mặt

mày phờ phạc lái xe đi, nguyên đêm không ngủ, cả đầu toàn là lời Lâm Lỗi và giọng

nói của Lâm Phàm.

Nhưng Lâm Phàm lại mặt mày hăm hở ngồi ở ghế

phụ, cái này làm Tần Vịnh bất mãn hết sức, mình nghĩ tới cô cả đêm không ngủ,

sao cô có thể an tâm mà ngủ ngon như thế chứ? Phải nghĩ đến mình cả đêm mới

công bằng!Thình lình giật mình với ý nghĩ của mình, Tần Vịnh hận không thể tát

cho mình một bạt tai, nghĩ cái gì thế! Chắc chắn là không ngủ được mới nghĩ ngợi

lung tung.“Ông tổng, bánh bao xá xíu.” Hôm qua lúc hai người nói chuyện bánh

bao xá xíu trên xe, Tần Vịnh yêu cầu hôm nay ăn nữa.“Ừ.” Tần Vịnh xuống xe cầm

túi, mặt mày trơ khấc đi vào thang máy.

Lâm Phàm theo lệ thường đi bên cạnh hắn.Đinh.Thang

máy nhanh chóng lên tới lầu chót.

Tần Vịnh nhàn nhã cầm túi bánh bao vào văn

phòng mình.

Lâm Phàm đưa mắt nhìn hắn vào xong liền quay

lưng chuẩn bị leo cầu thang về phòng bảo vệ.

Đột nhiên lỗ tai nhanh nhạy nghe thấy tiếng

thì thào cách đó không xa.“Thấy chưa? Là cô ta đó, biết đánh lộn nên giờ làm vệ

sĩ tư nhân cho ông tổng, sướng chết luôn.” Cô gái có gương mặt bình thường có

phần kích động nói.“Hừ, chưa biết chừng định giở thủ đoạn gì đó mê hoặc ông tổng,

ngày nào cũng bám dính lấy ông tổng.

Lầu cao nhất này có thể xảy ra chuyện gì ngoài

ý muốn mà cô ta phải lên theo, còn không phải vì ở chung với ông tổng thêm một

chút sao.” Cô nàng có khuôn mặt trong sáng xinh xắn nói có vẻ ngoa ngoắt.“Không

phải chứ, biết vậy tôi cũng đi học võ.

Cậu xem cô ta kìa, tóc ngắn, áo sơ mi, cả người

nhìn như đàn ông ấy, chắc chắn ông tổng không để ý đâu.” Cô gái bình thường

hình như đã quên mất ông tổng càng không ngó tới mặt mình.“Ê các cô đừng nói nữa,

hình như cô ta nghe thấy rồi, có đánh chúng ta không nhỉ?” Một cô khác liếc mắt

thấy Lâm Phàm thoáng dừng chân, hơi lo lắng nói.“Sợ cái gì… cô ta…”Lâm Phàm

không cảm thấy tức giận hay bực tức vì những gì bọn họ nói, cô trong sạch thì

không cần thanh minh làm gì.

Nhàn nhã đi cầu thang từ tầng chót xuống tầng

một.“Anh Ngưu?” Vừa vào tới cửa phòng bảo vệ thì thấy anh Ngưu cầm hộp cơm đang

định đi vào.“A, Phàm tử, cái này chị dâu cô bảo anh đưa cho cô.” Chị Ngưu đã bắt

anh Ngưu đem cơm cho cô mấy ngày liền làm Lâm Phàm cảm động, có hơi khó xử.“Anh

Ngưu, anh nói với chị dâu đừng cho em nữa, sao em nhận nổi chứ!” Lâm Phàm chân

thành nói.“Chị Ngưu cô nói, lúc ở ga xe lửa không nhờ có cô chắc anh đã bị tên

trộm đó đâm rồi! Cô cứ cầm đi.” Anh Ngưu nhìn đồng hồ đeo tay nói.“Nhưng em thật

tình không thể… Không phải anh muốn sau này em thấy anh là trốn đấy chứ, ngày

nào cũng thế này thật tình em chẳng có mặt mũi nào nhìn mọi người.” Lâm Phàm

không biết ăn nói, sốt ruột đến nỗi trán đổ mồ hôi.“Làm gì nghiêm trọng dữ vậy!

Anh đi làm việc đã!” Anh Ngưu nói xong liền chạy trở về phòng.Lâm Phàm đành thở

dài nặng nề, bỏ hộp cơm vào ngăn tủ của mình, ngồi xuống ghế ngơ ngẩn.Lúc này

phòng bảo vệ đặc biệt yên tĩnh.

Vì anh Thái không có mặt, chỉ có hai bảo vệ

gác cổng và hai nhân viên trong phòng trực ban.

Cô nằm sấp xuống bàn, có phần mệt mỏi khẽ nhắm

mắt lại.

Thỉnh thoảng ngoài cửa truyền đến tiếng ve kêu

nhắc nhở mọi người, mùa hè đã đến rồi.Trong phòng làm việc, Tần Vịnh quen mùi

ăn một hơi ba cái bánh bao, no bụng rồi hắn chán ngán nhìn cái thứ tư, lại tiện

tay quăng vào thùng rác.

Đưa tay che miệng ngáp một cái thật to, cầm hồ

sơ lên chuẩn bị làm việc.Bây giờ Lâm Phàm đang làm gì? Không phải lại chạy ra

đường cùng ăn bánh bao với ăn xin chứ?Chắc là không! Tuy cô ấy hơi độc lập

nhưng tuyệt đối yêu nghề, chắc chắn không dám tự tiện ra khỏi công ty.Tần Vịnh

tự hỏi tự đáp trong bụng, hai mắt nhìn hồ sơ có phần lơ đễnh.Cốc cốc cốcTiếng

gõ cửa nặng trịch có quy luật vang lên.

Tần Vịnh lập tức hoàn hồn “Vào đi.”Jepi ôm một

chồng hồ sơ mặt mày thản nhiên đi vào, “Chủ tịch, số hồ sơ này cần chữ ký của

ngài.”“Ừ, anh đặt xuống đi.”Jepi thuần thục đặt hồ sơ xuống, ra khỏi phòng làm

việc của Tần Vịnh liền nhẹ nhàng khép cửa lại.Một mình Tần Vịnh ngồi trong

phòng dựng thẳng tóc gáy, siết chặt bút trong tay âm thầm mắng mình.Mình đây là

tư xuân à? Cứ nghĩ tới cô nàng kia làm gì! Bề ngoài nhìn chẳng giống con gái chỗ

nào! Mình có đói khát tới độ đó không?Nhất định là lâu quá không chạm qua đàn

bà nên mới thất thường như thế!Đấu tranh tư tưởng xong, hắn tìm cho mình một lý

do giải thích hợp lý.Móc điện thoại ra gọi cho một trong những cô bạn gái của

mình.“Tần Vịnh? Anh còn biết gọi điện thoại cho người ta cơ à?!” Tiếng con gái

nũng nịu hờn dỗi.“Gần đây bận quá, tối nay đi ăn cơm nhé?” Tần Vịnh cảm thấy

mình tìm được đáp án xong là giải quyết được chuyện này rồi, vì thế dứt khoát tìm

một cô đồng hành.“Anh quyết định đi, người ta nghe anh hết.”Tần Vịnh cảm thấy nổi

da gà với giọng điệu ưỡn ẹo của người đẹp, sao lúc trước mình chịu nổi cà? Đột

nhiên thấy nhớ chất giọng lành lạnh của Lâm Phàm.Lâm Phàm Lâm Phàm Lâm Phàm!

Không cho phép nhớ Lâm Phàm!Óc Tần Vịnh bốc khói ra lệnh cho mình.Vội vàng hẹn

thời gian địa điểm xong rồi ngắt điện thoại, Tần Vịnh hơi thở ra, vui vẻ nói với

mình, không sao rồi, buổi tối gặp người đẹp xong là mọi chuyện OK.Lâm Phàm mệt

mỏi muốn ngủ, đột nhiên bị điện thoại reo bừng tỉnh, theo phản xạ bật dậy đi đến

bàn điện thoại.“A lô?”“Lâm Phàm?” Giọng Tần Vịnh hơi ảo não, không phải mình muốn

nghe giọng Lâm Phàm, tuyệt đối không! Chỉ là có chuyện muốn dặn thôi! Nhưng tên

bỉ ổi trong lòng lại đột nhiên xuất hiện nói, mày có thể kêu thư ký dặn.

Tần Vịnh trực tiếp PIA bay tên bỉ ổi này.“Ông

tổng muốn dặn gì?” Lâm Phàm cho là lại muốn đi ra ngoài, nhắc tới là tinh thần

hoàn toàn tập trung.“Hôm nay tôi có hẹn, cô không cần đi theo tôi.”“Lỡ có nguy

hiểm thì làm sao?” Lâm Phàm lo lắng nói.“Đâu ra lắm nguy hiểm thế, có thì đã sớm

có rồi, kiểu gì cô cũng không cần đi theo tôi.” Tần Vịnh cứ nghĩ tới cảnh mình

cùng người đẹp hẹn hò mà dẫn theo Lâm Phàm là cả người không thoải mái.“Không

được, tôi đã hứa với ông chủ tịch nhất định phải theo sát anh, bảo đảm an toàn

của anh!” Lâm Phàm dõng dạc nói, đem ông Tần ra đè ép ông tổng.“Cô! Cô!! Cô

không theo tôi ông ấy cũng không biết!” Tần Vịnh chán nản.“Tôi không thể có lỗi

với lương tâm của mình! Ông tổng anh yên tâm, lúc anh hẹn hò với bạn gái tôi sẽ

gác ngoài cửa!” Lâm Phàm nghĩ nghĩ, hiểu ý người ta, quả thật ông tổng người ta

muốn hẹn hò với bạn gái, mình lại ở chỗ đó làm bóng đèn thì không hợp tí

nào.“Tôi không có bạn gái!” Tần Vịnh không nhịn được giải thích.“À vâng! Vậy

tôi cũng sẽ canh ngoài cửa!” Lâm Phàm kiên trì.“Tùy cô!!!” Tần Vịnh tức tối gác

điện thoại, Lâm Phàm này sao mà dầu muối gì cũng không lọt hết.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.