Chương8

Từ Như Nhân nhắm

nghiền hai mắt, nước ấm cùng với sự thoải mái dễ chịu lại càng khiến cho cô cảm thấy buồn ngủ, nhưng cũng có chút ý định riêng mà trắng trợn

liếc mắt nhìn thân hình tr*n tr**ng của anh, mặc dù biết nhưng anh cũng

không hề để ý.

"Đang tắm mà em cũng ngủ được sao?" Tào Doãn Anh

lau khô thân thể, rồi quấn khăn tắm quanh hông, không chớp mắt nhìn cô

gái vẫn còn đang nằm trong bồn tắm, giọng nói có chút hờn giận.

Cái anh chàng ngốc nghếch này, thái độ hung dữ đó là gì chứ? Anh cũng đừng

có quên chính anh là người đã tự động đến hội trường mà tìm mình đó nha, một đống chuyện toàn đổ hết lên người cô, đến ngay cả chuyện giám sát

dựng hội trường cô cũng đều phải nhúng tay vào, anh có hiểu cái gọi là

phân công công tác là gì không à? Bắt cô làm cực khổ cùng mệt mỏi đến

như vậy, để cô làm đến chết rồi về sau ở công ty giúp cô lập cái bài vị

làm kỷ niệm cho thật ấn tượng sao?

"Không có." Cho dù có, cũng bị cái kia giọng nói ác khí kia cho làm tỉnh lại rồi. Cô nhanh chóng mở

mắt ra, như là muốn chứng minh mình đúng là như vậy, lại không biết vô

tình thì ánh mắt đó đã bán đứng cô.

"Em nha. . . . . ." Anh rất

muốn mắng người, nhưng vẫn là đóng chặt miệng lại mà nhịn xuống, không

muốn thật vất vả không khí mới tốt lên được một chút, lại bị làm cho

"Kém" đi.

Tuy đã cực lực ẩn nhẫn nộ khí, nhưng sắc mặt vẫn là rất không tốt.

"Anh không ngâm nước nóng sao?" Cô phản ứng vẫn là chậm mấy nhịp.

Cô còn dám hỏi? Bồn tắm này nhỏ như vậy, anh mà ngồi vào, hai cơ thế chắc

chắn sẽ dán lại thành một khối, chuyện xảy ra sau đó tuyệt đối không

phải chỉ là ngâm trong bồn tắm đơn thuần như vậy nữa rồi.

Nói cho cùng, còn không phải là vì suy nghĩ cho cô sao. Lần mới vừa vào cửa kia đã đủ mất kiểm soát rồi, anh một chút cũng không muốn khảo nghiệm chút

tự chủ còn sót lại của bản thân mình.

"Đến cùng là đến bao giờ em mới chịu đổi sang một cái bồn tắm lớn hơn đây hả?" Đổi lại lớn một

chút, mới không dẫn đến mỗi lần hai người cùng nhau ngâm trong bồn tắm

đều đổi thành kết quả là "Lau súng cướp cò".

Căn phòng này của cô có chút nhỏ, không gian trong phòng xếp đặt thiết kế cũng coi như không tệ, một mình cô ở rất phù hợp, khuyết điểm duy nhất chính là phòng tắm, tuy cái bồn tắm bằng đá cẩm thạch rất hợp ý anh, nhưng nó lại quá nhỏ!

"Không muốn đổi!" Cô ngây ngẩn cả người, trung thực trả lời. Không gian căn

phòng này vốn dĩ là như vậy, thay đổi cái lớn hơn thì biết đặt ở đâu

chứ? "Như vậy rất vừa vặn."

"Vừa vặn?" Anh nâng mi, giọng nói có

chút giảo hoặc. "Anh có thể giải thích thành, kỳ thật em rất thích "làm

việc" trong phòng tắm không?"

Cái tên sắc phôi này đang nói cái gì?

"Anh không muốn ngâm mình thì đi ra ngoài, chờ chút em sẽ ra." Không muốn

theo anh nói chuyện không đứng đắn, cô lên tiếng đuổi người.

"Anh đi ra ngoài trước? Anh vừa đi ra ngoài chắc chắn em sẽ ngủ luôn trong

bồn tắm!" Anh mới không tin cô, rút lấy khăn tắm một tay kéo lấy cô,

rước lấy chút kháng nghị của cô.

Tào Doãn Anh cũng mặc kệ sự giãy dụa như mèo con kia của cô, một tay ôm lấy cô trực tiếp hướng phòng ngủ trên lầu mà đi.

"Anh làm cái gì?" Bị anh quăn lên trên giường, khăn tắm trên người lại bị

rút mở, cả kinh cô vội vàng kéo qua chăn bông che lại chính mình.

"Đền bù tổn thất cho em!" Bộ dạng anh nói giống như đó là chuyện đương

nhiên, bất mãn mà giật ra chăn bông cô đang ôm, đi theo lên giường. Tách ra hơn một tháng, mới làm một lần làm sao anh có thể thỏa mãn được chứ?

"Cái gì?" Cô nhất thời phản ứng không kịp, người đã bị hôn lên.

Lý trí rất nhanh rời bỏ cô, khiến cho cô đã quên nghi hoặc vẫn chưa hiểu rõ, trầm mê trong ngực của anh.

Tào Doãn Anh thả chậm động tác, ý định đền bù sự vội vàng lúc trước, cho

nên anh bừa bãi đụng chạm chỗ mẫn cảm trên người cô, sử dụng hết khả

năng của mình mà làm cho cô thiêu đốt, dưới sự dẫn dắt của anh mà hơi

thở trở nên gấp gáp, rung động, khiến cho cô cũng trở nên khát vọng như

chính bản thân mình hiện tại.

Lần lượt bị ném vào nhưng đám mây

kh*** c*m, nhưng chỉ càng làm cho cảm giác hư không kia càng thêm mãnh

liệt, cô bắt lấy cánh tay của anh, rốt cục khẽ nấc mà mở miệng cầu anh.

Cô căng cứng cả người, cuộn cong lại, không tự chủ được nâng cao hai chân

quấn chặt lấy eo của anh, nghênh hợp với động tác, phối hợp tiết tấu của anh, cùng nhau phổ lên khúc nhạc tnh dc riêng của hai người.

Thẳng đến khi anh ở bên trong cơ thể mình phóng thích, Từ Như Nhân đã bị cao

trào đánh sâu vào tâm trí vui sướng đến rả rời, cô cảm thấy thoả mãn mà

lại mệt mỏi, cự tuyệt mở mắt ra.

Mặt Tào Doãn Anh chôn trên vai

cô sau nửa ngày, mới cẩn thận rời khỏi n** m*m m** ẩm ướt của cô. Sau đó anh lại xuống lầu tắm một lần nữa, trở lại trên giường mới phát hiện cô thật sự đã ngủ rồi.

Anh nằm yên bên người cô, nhìn xem cô ngủ

một hồi lâu, ngón tay dài đưa lên mn trn quần thâm rõ ràng quanh mắt,

vừa giận lại thương mà thở dài.

Đem cô kéo vào trong lòng ngực của mình, tắt đèn, mới đột nhiên nhớ tới một sự kiện.

"Tỉnh." Anh cắn răng, dù cho có chút không đành lòng, vẫn là mạnh bạo làm cô tỉnh lại.

"Hả?" Từ Như Nhân nửa mê nửa tỉnh, bị anh rung lắc vài cái đành phải hàm hồ lên tiếng.

"Tổng giám đốc khách sạn Xuân Lâm là gì của em?" Sắc mặt anh khó chịu hỏi,

chưa quên cái tên đàn ông đã có gia đình kia rõ ràng dám ngay trước mặt

anh hẹn ước cùng người con gái này cùng nhau ăn cơm tối!

"Phùng

Nhã Nguyên ah, buổi tối không phải mới gặp qua sao?" Cô mềm nhũn mà nói

nửa giống như là rên tỉ trong miệng, giãy dụa trở mình."Nhanh đi ngủ

thôi, ngày mai còn phải đi làm."

Cô gái ngu ngốc này!

"Anh biết đó là Phùng Nhã Nguyên, anh muốn hỏi anh ta với em là có quan hệ

gì!" Muốn ngủ? Có thể ah, đem sự tình giải thích rõ ràng rồi ngủ tiếp!

Tào Doãn Anh rất không có lương tâm mà một lần nữa kéo thân thể của cô

qua, chính là muốn hỏi cô đến cùng.

"Quan hệ. . . . . ." Cô rất

buồn ngủ, còn rất mệt mỏi, anh đang hỏi cái gì à? Đầu óc của cô đã mơ hồ hết rồi căn bản là tìm không thấy đáp án.

"Từ Như Nhân!" Anh

cảnh cáo mà nửa khởi động thân thể, nhìn cô gái đang bị Chu công gọi đi

đanh cờ kia. "Em nói rõ ràng cho anh! Cái tên Phùng Nhã Nguyên kia là

người nào?"

"Tổng giám đốc của Phùng thị tập đoàn, tạm thời người quản lý cao nhất của Xuân Lâm. . . . . ." Cô giống như đã nói xong đáp

án quay lưng lại với anh, chọc tức người đàn ông đang nằm bên cạnh.

"Anh nói là với em! Với em có quan hệ gì?" Anh tức giận đến nổi gào thét.

"Anh thật thích gây sự ah!" Từ Như Nhân vẫn không hề tỉnh, còn bộc phát tính trẻ con mà che lên hai lỗ tai, đem khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào trong

đống gối đầu không chịu đi ra, cử chỉ ngây thơ so với sự tỉnh táo trật

tự lúc xử lý công việc rất bất đồng.

Không có biện pháp, khuyết

điểm duy nhất của con người cô chính là trọng ngủ trọng ăn, nếu đói bụng sẽ làm cho tánh khí nóng nảy của cô bộc phát, nếu buồn ngủ sẽ làm cho

bản tính trẻ con của cô hiện ra.

Bất quá việc này cũng chỉ có

người thân cận nhất với cô mới có thể phát hiện ra được, cho nên hình

tượng ở công ty của cô hoàn toàn không bị ảnh hưởng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.