Chương30:Chương15.2

"Em. . . . . . Không phải như vậy sao?"

Trong phút chốc anh đã đi tới gần sát cô, đem cô đặt trên ván cửa, không quên khống chế cổ tay của cô miễn cho lại để cô chạy thoát. "Trong lòng em

anh xấu xa đến như vậy sao?"

Từ Như Nhân không biết nên trả lời như thế nào, giống như trả lời như thế nào cũng sai.

"Nói chuyện! Rốt cuộc là đang suy nghĩ cái gì đều nói ra hết đi." Cái người

phụ nữ họ Phương kia cũng có nói, hai người bọn họ chính là không chịu

nói chuyện rõ ràng, khi đó trên mặt cô ta cười rất khoa trương, khiến

cho người nhìn vô cùng khó chịu.

Nghe lời nói đó, thì thấy được tâm tư cùng cách nghĩ của hai người khác biệt như ngày với đêm vậy.

"Không thể trách em suy nghĩ như vậy được, giữa chúng ta. . . . . . Dù sao

ngay từ đầu cũng là do em đề nghị như vậy trước. . . . . ." Nói đến nói

đi, Từ Như Nhân vẫn là nhận mệnh mà đem tội trước ôm đến trên người

mình.

"Ngay từ đầu? Em cho rằng anh rỗi rãnh không có việc gì làm liền đem mình xem như quà sinh nhật đưa cho người khác hủy đi sao?" (

Anh làm như anh là thủy tinh nguyên chất ấy -_-) Cô vốn dĩ không biết,

lúc anh nghe thấy cô nói câu đó, trong nội tâm có biết bao vui vẻ. Tuy

từ ngày xảy ra chuyện đó đến giờ, biểu hiện ra luôn là đối chọi gay gắt

với cô, nhưng kỳ thật toàn bộ tâm tư đã sớm đặt ở trên người cô rồi.

Bằng không, bất kể cô là thọ tinh hay là công thần, đổi lại là những người

phụ nữ khác đưa ra loại yêu cầu này với anh, anh chắc chắn sẽ đem cô ta

xách lên taxi tiễn đưa cô ta đi Ngưu Lang đ**m rồi. ( Đại khái là nơi

dành cho quý bà không biết dịch sao nên để nguyên tác luôn ^^!)

Muốn anh xuất tiền có thể, muốn anh bán mình không có cửa đâu!

"Hả?" Từ Như Nhân mở to mắt, trung thực mà trả lời. "Em cho là mình rất may

mắn, có thể ngày đó tâm tình anh tốt, nếu không thì cũng có chút say. . . . . ."

Chuyện anh đồng ý, cô cũng rất bất ngờ à!

Tào Doãn Anh không nói gì, anh đột nhiên cảm giác mình đi qua bốn năm chỉ có thể dùng hai chữ "Ngu xuẩn" để hình dung, cái người phụ nữ họ Phương kia

nói không sai, sự hiểu nhau giữa bọn họ rất có vấn đề.

Còn có, Từ Như Nhân có lẽ là một thiên tài, đối con số rất nhạy bén; nhưng đối với chuyện tình yêu tuyệt đối là ngu ngốc đến đáng thương!

Không

muốn lại lãng phí thời gian của mình, càng không muốn bởi vì cô suy đoán sai lầm rồi ý nghĩ của bản thân mình mà mất đi cô, Tào Doãn Anh rất

nhanh quyết định trực tiếp nói rõ ràng với cô. "Nếu không phải thích em, anh căn bản không có khả năng đồng ý với em."

"Thích em?" Biểu cảm của Từ Như Nhân thoạt nhìn càng ngốc hơn rồi.

"Không phải như vậy thì còn sao nữa? Hay em cho rằng anh rất chán ghét em,

giống như những lời đồn đãi trong công ty sao ?" Cô thật đúng là dám gật đầu! "Không phải anh chán ghét em, mà là anh chán ghét bộ dáng của em."

Từ Như Nhân không hiểu. "Đây không phải là giống nhau sao?"

Tào Doãn Anh liếc mắt, bắt đầu hoài nghi bản thân ngoại trừ năng lực lý

giải chênh lệch, thì năng lực biểu đạt của chính mình cũng rất có vấn

đề.

"Anh đã thấy em, bộ dạng mười sáu tuổi của em."

"Hả?" Cô ngạc nhiên nhìn về phía anh.

"Lúc cha anh nhận làm người giám hộ của em, anh đã điều tra về em rồi." Anh

trung thực thừa nhận. "Trong phần báo cáo điều tra đó có mấy trang nói

về cuộc sống của em."

Từ Như Nhân gật gật đầu, nhưng vẫn đang không hiểu những cái đó với những lời lúc trước anh nói thì có gì liên quan.

"Lúc em mười sáu tuổi, rất đáng yêu." Thấy mặt cô đỏ lên, anh nhịn không

được mỉm cười, không còn trừng mắt dựng mày hung ác muốn đòi nợ lúc mới

vừa rồi nữa. "Lúc thực sự gặp em lần đầu ở công ty, anh rất muốn hỏi tại sao em lại thay đổi nhiều như vậy? Về sau mới biết em không hề thay

đổi, chỉ là em đã đem cô gái đáng yêu kia giấu đi. Cho nên anh mới nghĩ

hết biện pháp công kích bức tường bảo vệ mà em đã đặt ra kia, hi vọng

đem cô gái đáng yêu đó giải phóng ra ngoài. . . . . ."

Nhìn cô

trong lúc khiếp sợ mà nhìn anh, anh hơi nhếch môi, giọng nói cảm thán "Không nghĩ tới năng lực phòng ngự của em lại mạnh đến như vậy, mặc kệ

anh làm cái gì, đều công phá không được."

"Anh. . . . . ." Cô cho tới bây giờ cũng không ngờ chuyện lại là như thế này, cô vẫn cho rằng

anh chán ghét mình, không tín nhiệm mình, cũng giống như người bên ngoài khinh thị mình.

"Còn em thì sao, trong lòng em em nghĩ về anh

như thế nào?" Anh đổi thành ôm eo của cô, giọng anh khàn khàn nhắc nhở

cô. "Bá quân? Ngây thơ? Không thể nói lý?"

Cô cứng người lại, không có trả lời.

"Nói anh đem em làm thành bạn trên giường không thể lộ ra ngoài ánh sáng,

anh thấy cái này vốn là do em muốn như vậy mới đúng chứ?" Anh hừ lạnh,

cánh tay đang ôm cô tăng thêm lực. "Mỗi lần khi ở nhà của em, không khí

vốn tốt vô cùng, hôm sau vừa mới đến công ty liền biến trở thành một cô

gái mặt lạnh không quen biết, có đôi khi chuyện đó khiến anh nghĩ đến,

có phải là do anh trên giường biểu hiện không tốt, không thõa mãn. . . . . . Ah, sao em lại đột nhiên đánh người?"

"Rõ ràng là do anh có

một bộ dạng như giải quyết việc chung, như là sợ em dính lấy anh không

thả." Từ Như Nhân cắn cắn môi, ủy khuất mà đem cảm giác mấy năm này nói

cho anh biết.

"Là em trước. . . . . ." Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ

nhắn đang khiển trách lên án của cô, Tào Doãn Anh ngừng nói, mà có cố

như thế nào cũng không nhớ nổi là giữa hai người có văn bản rõ ràng nào

quy định mà có câu "Ở công ty không được công khai quan hệ của hai

người" hay không, xem ra, lại là hiểu lầm.

"Anh không ngại công

khai ở công ty, chưa bao giờ quan tâm, chỉ cần em đừng nói cái gì mà

"chỉ là bạn trên giường"." Có người lãnh đạo "Làm gương tốt" đến như

vậy, tựa hồ cũng không quá tốt à.

Thấy vẻ mặt đả kích của cô, anh không đành lòng mà nói: "Như thế nào, anh không vô tình như trong tưởng tượng của em, em lại thấy đáng tiếc sao? Anh thấy rõ ràng là em ước gì

tranh thủ thời gian phủi sạch quan hệ với anh thì có!"

"Em không

có, chỉ là. . . . . ." Cô nghĩ tới. "Mỗi lần ở công ty anh chỉ biết hung dữ với em, tìm việc làm khó xử em, em đương nhiên sẽ cho rằng. . . . .

."

Nói còn chưa dứt lời, nhưng biểu đạt cũng đủ rõ ràng. Tào Doãn Anh không nói gì, hết thảy đều là do thói hư tật xấu của mình mà rước

lấy cục diện ngày hôm nay.

"Hiểu lầm của chúng ta thật sự rất lớn." Trầm mặc sau nửa ngày, anh chỉ có thể nói như vậy.

Chỉ vì hiểu lầm một ánh mắt, một thái độ, hai người lại có thói quen khẩu

thị tâm phi, cũng khó trách mà xuất hiện một tầng lại một tầng nhiều lần hiểu lầm lớn như vậy, ảnh hưởng đến cách nhìn rõ ràng đối với phần cảm

tình này của hai người.

"Uh." Từ Như Nhân nhắm mắt lại, có như

thế nào cũng không nghĩ tới ý nghĩ trong lòng của anh so với phỏng đoán

của mình lại chênh lệch nhiều như vậy, là do cô quá ngốc sao?

"Về sau có chuyện gì, trực tiếp hỏi anh, dù sao em cũng không sợ anh sinh

khí." Anh nhịn không được mà nói rõ, không hi vọng cứ cách một đoạn thời gian hai người lại phải mở một buổi đại hội thuyết mình như thế này

nữa.

"Về sau?"

Anh liếc về phía cô, giọng điệu bất thiện."Em muốn từ chức, anh không có ý kiến, nhưng chia tay thì nghĩ cũng đừng nghĩ!"

"Chia tay?" Bọn họ có quen nhau để mà chia tay sao?

"Anh cũng đã nói trắng ra như vậy rồi, mà em còn dám lộ ra cái biểu lộ hoài

nghi này nữa à!" Lửa giận trong lòng Tào Doãn Anh lại nổi lên, chết

tiệt, cô ấy sẽ không nghĩ rằng hai người vẫn là cái gì "Bạn trên giường" đó chứ?

"Nếu chỉ là bạn trên giường như em nói, anh cần phải

quan tâm em như vậy sao?" Thấy cô không cho là đúng ngướt mắt lên, thật

là tức điên người mà! "Anh không hề đem em coi như bạn trên giường, em

là bạn gái của anh, ngày mai vào công ty anh sẽ phát công văn thông báo

cho tất cả các bộ phận!"

Hết chương 15.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.