Chương 52: Nốt nhạc thứ 52
Tất cả về chỗ ngồi, phim bắt đầu chiếu. Thư hầu như là ăn nhìu hơn coi, cô cứ ôm khư khư tô bắp rang mà ăn
ngon quá đi, hí hí hí - Thư cười khúc khích
zì coi phim mà cười thế? Phim phải hay chứ sao ngon? - nhỏ
đâu có, Thư nói phim hay mà đâu có nói ngon đâu - Thư chối tội
oh chắc Thy nghe nhầm
.
.
.
Bây zờ đã gần hết phim, nó hắn anh ta và Khải Minh tập trung coi trọn bộ, còn Thy và Thư suốt buổi cứ tám và tám
cả buổi 2 người cứ tám, thật sự ồn đấy - nó cằn nhằn
vâng vâng vâng, lần sau ko dám ồn khi tiểu thư Tuyết Nhi coi phim nữa đk chưa?
ko biết làm đk hay ko mới là quan trọng
đk chứ tiểu thư - 3 đứa con gái cười vui vẻ, 3 người con trai lại chiến tranh lạnh (haizzz)
Đi ngang qua phòng Mẹ Thư, nó đã nghe đk 1 chuyện mà có thể sẽ liên quan
tới chuyện nó cần tìm, mọi người đều ko để ý nên đi 1 lèo lên phòng
khách
"Ông nói đúng đó, con bé Tuyết
Nhi nó là bạn của Thư, đang ở nhà mình. Ông tìm chỗ nó ở đi, tôi sẽ đến
thăm nó thường xuyên nhưng tôi ko mong ông sẽ làm hại zì nó vì nó là con tôi cũng như con ông...bla...bla...."
"Cái zì? Bác ấy là Mẹ mik? Ko thể nào! Ba Thư chính là người đã giết bà của mik sao? Đây là sự thật sao?" Nó đứng đơ ra đó, ko thấy nó đâu Thư liền chạy đi tìm
hey Tuyết Nhi - tiếng của Thư làm nó và Mẹ Thư giật mik, bà liền mở cửa ra thì thấy nó. Vẻ mặt hốt hoảng
T...T...Tuyết Nhi, con làm zì ở đây?
dạ ko có zì - nói rồi nó đi lên phòng khách - về thôi mọi người
mới đây đã phải về sao? - nhỏ chu mỏ
nếu Thy thik thì có thể ở lại chơi, Nhi hơi chóng mặt
thế để anh đưa em về - Khải Minh và hắn đồng thanh
đk cảm ơn anh Thiên Vũ
ko có zì, đi thôi
êh đợi zới, về nha Thư - nhỏ vẫy tay
Mọi người đón taxi rồi về nhà, trong xe nó im lặng hoàn toàn, đầu nó rối
bời. Về đến nhà nó chào ông rồi ở luôn trong phòng, ăn cũng ko ăn, uống
cũng ko uống, nó càng ko muốn nói chuyện.
- sao Mẹ Thư lại biết Ba ruột mik? Sao Mẹ Thư nói mik là con của bà? Sao
Mẹ Thư lại nói Ba Thư ko đk tổn hại zì mik? Rốt cuộc là vì sao chứ? Mik
và Mẹ Thư có quan hệ zì? Ba ruột mik và Mẹ Thư từng quen nhau sao?
Và...Ba Thư là người g**t ch*t bà nội? Ko thể nào, ko thể nào! - nó
khóc, bàn tay nắm chặt lại, nó cắn môi
Cốc...Cốc...Cốc....
Cốc...Cốc...Cốc....
Tuyết Nhi à, trả lời đi - hắn
Thiên Vũ à?
là anh đây, mở...
Cạch...
Hắn zô phòng rồi đóng cửa lại
em sao thế? Bệnh à?
ko có, em vẫn khỏe
thế sao mặt em kì thế?
em...em ko phải là con cháu nhà họ Lục
cái zì?
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
