Chương 33: Nốt nhạc thứ 33: Người bạn mới
Khánh Thư theo nó lên thang máy nhưng chỉ vừa tới cửa thì nhỏ hồi nãy cãi nhau sút lon nước ngọt về phía Khánh Thư, thật may là vệ sĩ của Khánh Thư chụp kịp chứ ko là khóc típ nữa. Đưa Thư lên phòng của mình, cô cứ mãi nhìn ngó xung quanh
cô nhìn zì thế? Lạ lắm sao? - nó cầm ly nước
ko chỉ là... tôi thắc mắc sao nhà cô địa vị lớn thế mà cô lại qua đây?
à cái đó ko có zì để thắc mắc cả, tôi chỉ qua đây du học thôi và để...quên đi
quên đi là sao?
ko có zì đâu, mà nè, sao hồi nãy cô khóc?
thì tôi ko thể chịu đk ai nói xấu Ba Mẹ tôi
Ba Mẹ cô...là...xã hội đen hả?
......
tôi...tôi ko cố ý đâu, nếu ko muốn nói thì bỏ đi
ko sao! Đúng là Ba tôi là xã hội đen, Mẹ tôi thì đã có 1 đời chồng và...
CỐC...CỐC...CỐC
ai thế?
quản lí
CẠCH...
quản lí, ông tìm tôi hả?
tôi đến hỏi cô là bữa trưa đã sẵn sàng rồi ạ
tôi đâu có dặn đâu
là ông Lục Nhân dặn
à...tôi xuống liền, lần sau quản lí ko cần chuẩn bị cho tôi đâu
dạ - quản lí đi khỏi nó đóng cửa lại
cô sướng chết mất, tôi ao ước mà ko đk
có zì đâu mà ao ước, cô đói bụng ko, xuống ăn với tôi
ko cần, tôi ko đói
ỌT...ẸT...
hihi
còn nói ko, xuống ăn với tôi
ko cần đâu
đi đi mà - nó kéo Khánh Thư xuống dưới ăn trưa, vừa ra khỏi thang máy lại gặp đám con gái hồi nãy
đồ mít ướt kìa tụi bây - Thư bám sát vào nó
kệ đi, ko phải nãy nói kêu giang hồ chém sao? Sợ zì
nói thì nói thế thôi chứ có bao zờ làm đâu
thế cũng mạnh miệng nói, đúng là bó tay
hồi nãy còn cãi nhau với tiểu thư Tuyết Nhi mà, sao zờ đi chung zậy hả Triệu Khánh Thư? - nó tính làm lơ đi nhưng tụi này nói nhiều wá nên nó phải làm việc "thiện" thôi
nói nghe nè, khi sinh cái miệng cô ra trước hả? - nó nói nhỏ cầm đầu
tôi...
còn mấy cô nữa, khi có người bảo kê thì mấy cô lớn tiếng lắm nhưng mà sao ko thử nghĩ khi ko có thì sao? Sẽ rất dễ...BỊ...THANH...LÝ - nó dí sát mặt zô họ
cái đó...
cho nên tốt nhất là đừng đụng hay chọc nghẹo zì đến Triệu Khánh Thư nếu ko tôi mà biết...là mấy người...đừng mong sống sót - nó hâm dọa. Đk rồi, đi thôi, đói bụng rồi - kéo Thư luôn 1 mạch
Yên vị trên ghế, nó gắp hết cái này qua cái khác ăn mà ko để ý đến người ăn chung với mình đang rất muốn chạy trốn
sao cô ko ăn?
nhìn cô ăn là tôi hết muốn ăn
hihi tại sáng zờ chưa ăn zì nên đói ý mà
ờ cô mới tới đây đúng ko?
ừm đến lúc sáng
cô có bạn bè zì ở đây ko?
mới tới sao có bạn đk, sao thế?
tôi...tôi có thể...
ừ
làm...làm bạn...cô ko? - cúi mặt xuống bàn ăn
cô nói zì? Cô muốn làm bạn tôi? Haha đừng đùa nữa
tôi nói thiệt đó
thiệt hả?
ừ, trước zờ tôi chưa từng có bạn, chẳng qua họ chỉ ko muốn đắc tội đến Ba tôi nên mới nói ngọt, tôi nói họ làm zì thì họ làm đấy.
làm oshin luôn hả?
có thể nói thế, ngày hôm nay là tôi cố ý đụng cô coi cô sẽ làm thế nào nhưng kết quả cô ko làm theo lời tôi
cô nói tôi xin lỗi thì tôi xin lỗi rồi đó
nhưng cái xin lỗi đó khác lắm, khi tôi chỉ cần la 1 tiếng thôi là họ cũng sợ đến mặt mày tái mét, luống cuống xin lỗi tôi còn cô thì ko như thế. Cô bình tĩnh và còn chế lời xin lỗi đó nữa
30phút trước
sao cô đụng tôi ma ko xin lỗi hả?
xin lỗi
cái zì mà lạnh băng zậy, xin lỗi lại đi
daaạ em...xin...lỗi...tiểu...thư...aaạ
cô...cô thật đáng ghét....
Hiện tại
đây là lần đầu khi tô thấy người như cô đó, cả những người xung quanh đây cũng né tránh tôi giống như tôi là quái thú zậy
cô nói zì thế? Cô xinh đẹp mà ai nói cô là quái thú chứ? Đúng là mắt để trên đầu
mắt ko để trên đầu chứ để ở đâu?
ờ ha, quên
thế cô đồng ý làm bạn tôi phải ko?
ừm
thế khi buồn tôi tới chơi với cô nha
ok luôn
2 người ngồi đó trò chuyện vui vẻ ko hề biết có người đang quan sát họ, 1 người đàn ông cao to mặc từ trên xuống dưới đều màu đen, ông ta móc điện thoại gọi cho ai đó mà chỉ tác giả biết đk
alô - người bí ẩn
thưa ông chủ, tiểu thư Khánh Thư đang ngồi ăn trưa với 1 cô gái
là ai?
nghe nói là Lục Tuyết Nhi
tốt lắm, cứ thế mà làm
dạ!
CRỤP...TÍT...TÍT...TÍT...
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
