Chương 10
Nó quay sang hỏi Duyên
Máy tính
Đây nè
Nó mở laptop từng ngón tay làm việ không ngừng, bỗng nó vụt mắt kính đi rồi nói
- Vướng víu gì đâu
Nó vẫn làm tiếp tục, chợt dây thun đứt. Mái tóc dài đến eo cũng xuất hiện, gương mặt đẹp tựa thiên thần, nó dừng tay quay sang Duyên nói
Giấy
Có đây
Nó viết gì đó vào giấy, rồi nhập thứ vừa viết vào máy tính, ngón tay nó làm không ngừng nghỉ khoảng 30’, nó thở phào rồi la lên
Mệt quá! Xong rồi
Ngủ đi- Duyên khuyên nó, nó cũng nghe lời và ngủ một mạch, chưa ngủ được bao nhiêu, thì tiếng vào học cũng vang lên, hắn bảo vs Duyên là gọi nó dậy, Duyên giọng run run nói
Tôi..tôi….tôi….không….k…k…d…dám
Tại sao?- Hắn quay sang Duyên hỏi, Quân cũng nhìn Duyên khó hiểu
Nếu…….anh…muốn biết thì anh gọi nó đi- Duyên nhường trách nhiệm cao cả lại
Được thôi! Tôi muốn coi chuyện gì xảy ra!
Hắn bước lại gần nó, vỗ vỗ vai nó nói
Dậy đi! Tới giờ học rồi
Duyên hả?- Nó nói nhựa
Tôi! Thiên nè!
Ừ! Vậy anh lên trước đi! Một chút tôi lên
Lên nhanh!
MỆT QUÁ ĐI! MỚI NGỦ MÀ GỌI HOÀI! BỘ ANH LÀ BA TÔI CHẮC, TÔI THẬT SỰ BỰC BỘI VỚI CÁI TRƯỜNG NÀY RỒI, KÍ TÚC XÁ THÌ MỞ NHẠC ẦM ẦM, VÀO HỌC THÌ TRỈ TRÍCH ĐỦ ĐIỀU, NGỦ THÌ GỌI HOÀI, MỆT CHẾT ĐI ĐƯỢC MÀ KHÔNG THỂ NÀO CHỊU NỔI NỮA, NGHỈ HỌC ĐI CHO KHOẺ, MỆT QUÁ!!!!!!!!!!!!
Bỗng nó dừng lại rồi hỏi một câu khá tỉnh
Ủa? Vào học rồi à? Duyên sao không kêu tao dậy? Ủa mà anh bị gì vậy Quốc Thiên? Mà nãy giờ tôi có chửi ai không vậy? – Mặt ngây thơ vơ ( số) tội của nó khiến hắn điên tiết lên hét vào mặt nó
CÓ! TÔI NÈ, CÔ CHỬI TÔI Á!
A! vậy hả? Xin lỗi nghe tôi không cố ý
Thật bựa mình!!
Hắn tức tối đi lên phòng học, bỗng Quân bước đến gần Duyên nói
- Cô có nhớ là cô tác tôi không? – còn cô chỉ chỉ vào bên má để cho Duyên thấy,
Duyên nhún vai tỏ vẻ không biết, công thêm vài phấn không quan tâm, Duyên nói
Tôi không biết!
Đừng có chối! – Quân nóng tới não , bức xúc nhưng không bức nút nói, Duyên thấy vậy thì càng không quan tâm, nói thẳng ra luôn
Tôi-không-quan-tâm
Cô đợi đó! – Quân nóng tới nổi nắm chặt hai tay rít lên từng chữ qua từng kẽ răng.
Đợi chi? – Chị Duyên đây là chưa chọc người khác khùng lên thì chưa chịu đây mà, thấy người ta đang tức tới nổi gân xanh trên trán vậy mà chị ấy vẫn cứ chọc.
Anh Quân! Lên thôi trễ giờ bây giờ! – bạn gái Quân nắm lấy tay anh kéo đi, Quân đi nhưng không quên để lại từ hâm doạ
Coi như cô may mắn! Lần sau thì không như vậy đâu!
Đám người ồn ào cứ thế là túa đi như kiến, chỉ còn lại nó và nhỏ, nó có vẻ không vui vì chuyện hợp đồng lúc nãy chăng? Nó và nhỏ lên phòng học, nó vẫn đễ vẽ ngoài xinh đẹp lên phòng học.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
