Chương 14
Cuối cùng thì kì nghỉ của lớp nó cũng đã kết thúc. Mọi người đều có những kỉ niệm cùng với nhau. Cùng ăn cùng chơi cùng ngồi bên nhau khi đêm về, cùng nhau đốt lửa trại, cất lên những lời ca cùng nhau. Chắc đây là khoảng thời gian không thể nào quên đối với tụi nó.
Nó: Cô có mệt không???
Cô: Cô không sao đâu
Nó: Vậy để em đưa cô về nha
Cô: Ừm. Cô về trước nha, các em về cẩn thận
Cả lớp: Vâng. Cô về ạ!!!!
Tại nhà cô
Nó: Để em lên pha nước nóng cho cô tắm để thư giãn nha. Cô đi đường xa như vậy chắc mệt lắm
Cô: Thôi cô tự làm được rồi. Em về nghỉ ngơi đi
Nó: Không sao. Chăm sóc co luôn là ước muốn của em mà- không để cho co kịp nói gì nó đã chạy ngay lên lầu pha nước tắm cho cô
Nó: Nước em pha sẵn rồi. Cô lên tắm đi
Cô: Cảm ơn em
Nó: Chúng ta bây giờ mà cô còn khác sáo với em như vậy sao. Cô là người em yêu mà chăm sóc cô là nghĩa vụ của em mà ^.^
Cô: Em thật tốt mỉm cười
Nó: Vậy nên cô phải cố gắng gìn giữ em đó- nó cười hít mắt làm cho cô cũng bật cười vì độ tự kỉ của nó
Sau khi tắm xong khi cô bước xuống lầu định gọi thức ăn thì đã thấy trên bàn những món ăn còn nóng và một tờ note: “Cô ăn ngon miệng nha. Tuy em nấu không ngon nhưng em sẽ cố gắng hơn ^.^”
- Cô: mỉm cười đồ ngốc
Tại nhà nó
Cậu: Mày có định bay sang Mỹ không??? Tao nghe nói công ty bên đó đang gặp vấn đề. Ông già mày cũng muốn mày sang đó để kế thừa tập đoàn mà
Nó: Chuyện công ty bên Mỹ đã tạm ổn thoả. Tao còn chưa có ý định sang bên đó
Cậu: Nghe nói trong thời gian chúng ta đi có một nhóm người tới gây rối tại quán của chúng ta. Mày tính sao???
Nó: Tối nay tao với mày sẽ đến đó giải quyết. Lâu rồi không vận động gân cốt hôm nay vận động một chút
Cậu: Ok
Tại Bar King
Quản lí: Xin chào cậu chủ
Nó: Mọi việc vẫn ổn chứ??
Quản lí: Gần đây có một đám côn đồ hay gây sự ở quán chúng ta làm cho khách hàng rất không thoải mái ạ. Doanh số cũng giảm đi một chút
Nó: Ừm. Tôi biết rồi chuyện này tôi sẽ xử lí
Quản lí: Vâng
Vừa dứt lời thì có một đám thanh niên tóc tai nhuộm xanh đỏ tím vàng, nhìn rất hống hách xông vào
Tên cầm đầu: Hôm nay tao thưởng cho anh em anh em cứ vui chơi thoải mái- một tên mập lùn với thân hình đầy mỡ cất cái giọng ồn ồn lên tiếng
Bọn đàn em: Cảm ơn lão đại
Bọn đàn em càng quét từ sàn nhảy tới quầy bar, làm cho nó nóng máu
Nó: Tụi bây dừng lại hết cho tao. Là khách thì hoan nghênh, muốn phá thì khôn hồn mau biến
Tên cầm đầu: Nè thằng nhóc miệng còn hôi sữa kia, có tư cách gì mà lớn tiếng với bọn anh. Khôn hồn thì tránh ra không thì đừng trách
Nó: Tao đã cho bọn bây một cơ hội nhưng bọn bây lại không biết nắm bắt
Cậu: Nói chuyện với bọn chó không hiểu tiếng người này thì phải dùng nấm đấm- nói rồi cậu xông vào đánh tới tấp vào bọn chúng.
Vệ sĩ cùng đàn em của nó cũng tham gia nhưng nó lại ngăn cản
Nó: Hôm nay tôi muốn thư giãn gân cốt một chút. Mọi người đứng xem là được rồi
Quản lí: Nhưng mà
Nó: Lời của tôi mà anh cũng không nghe sao????- nó ném ánh mắt sắt lạnh về phía anh quản lí làm anh ấy cũng không dám nói gì nữa
Nó cùng cậu lao vào những tên côn đồ làm chúng ngã lăn quay như những bao cát. Tên cầm đầu thấy mình bị thất thế thì không chịu thua. Hắn cầm một chai rượu tiến về phía nó. Do không kịp né nên nó đã bị đánh trúng phần tay. Những mảnh mẻ chai đâm sâu vào tay nó.
Cậu: Mày có sao không??? Mau đi cầm máu đi
Nó: Tao không sao
Cậu: Thằng chó được lắm. Hôm nay tao sẽ cho chúng mày không có đường về
Sau một lúc đấm đá mệt nghỉ thì cậu và nó đã xử đẹp hết đám du côn kia.
Cậu: Mày về băng bó vết thương cho cẩn thận. Coi chừng nó nhiễm trùng, có cần tao đưa đi bệnh viện không???
Nó: Không sao đâu vết thương nhỏ mà
Cậu: Thôi tao có việc tao về trước đây.
Nó: Ừ
Tại nhà nó
Nó: Cô ơi, cô ngủ chưa???
Cô: Chưa
Nó: Sao hôm nay cô thức khuya vậy??? Thức khuya không tốt cho sức khoẻ đâu
Cô: Cô còn phải soạn giáo án
Nó: Cô làm xong nhớ ngủ sớm nha. Hẹn mai gặp cô. Ngủ ngon nha người em yêu ^.^
Cô: Ừm. Em cũng vậy
Sau khi nhắn tin cho cô xong thì nó quăng cái điện thoại lên sofa rồi đi lấy bông băng sát trùng vết thương
- Nó: Sao lúc nãy không cảm thấy gì mà sao giờ rát quá vậy ==
Nó rút từng miếng mẻ chai ra khỏi cánh tay, sau một hồi vật vả đổ mồ hôi hột thì cuối cùng nó đã có thể băng bó và khử trùng vết thương.
———
Tại nhà cô
- Cô: Mình chấp nhận cho em ấy cơ hội là đúng hay sai đây??? Từ xưa đến giờ mình vẫn cho rằng tình yêu này là sai trái nhưng từ khi em ấy xuất hiện mình lại không nở nhìn em ấy đau khổ, không muốn em ấy buồn. Còn Tuấn, mình có còn yêu Tuấn không???
Sau một hồi suy nghĩ vẫn vơ thì cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
