Chương 14
Làm gì nhéo đau dữ vậy ?
Mi nhìn xem ai đây ?
Vừa xoa xoa cánh tay vừa nhìn người đối diện Thảo đỏ mặt
Anh Minh !
Thảo nói Hạnh hẹn với ai vậy ?
Thảo chối phăng
- Ddâu có.
Minh cười
Ăn mặt duyên dáng như vậy đó ai biết Thảo đữ hay hiền đó.
Dữ hay hiền kệ chi, mắc mớ gì đến anh.
Minh nhìn Hạnh
- Ỡ trường, chắc Thảo ăn hiếp em lắm hở Hạnh ?
Hạnh trề môi
- Cái miệng tép lặn tép lội vậy chứ nhát hít hà anh Minh ơị
Thảo gân cổ cải
- Hổng dám nhát đâu, nhát mà dám bảo anh ấy dẩn xe đưa ta qua một con đường ngặp mưa a ?
Hạnh kêu lên
À, thì ra bà chằn đó là mi ?
Ừm, thì sao nào ?
Mi thiệt hết chỗ nói, đến lạ hoắc lạ huơ mà mi cũng không thạ
Mi biết cái gì chứ. Anh ấy có lỗi trước chứ bô.. Mi nhìn xem, tà áo dài người ta đẹp thế này, trắng thế kia mà anh làm xẹt nguyên một đường nước đen ngòm vaò. có đáng giận không ?
Hạnh cười
- Vậy thì anh ấy có lỗi rồi
Minh xen vào
- Nhưng anh đã xin lỗị
Hạnh khoát tay
- Nhỏ Thảo này chuyên trả đũa chứ không nhận lời xin lỗi ai đâụ Anh bị nhõ phá rồị
Thảo như chợt nhớ ra chuyện gì bèn hỏi
- Ủa, hai người gặp nhau chi vậy ? Sao cứ nói chuyện của Thảo không mà hổng nghe ai nói chuyện khác ?
Minh bật cười
Anh có việc nhờ Hạnh, chả lẽ Thảo có hứng thú giúp anh sao ?
À, nếu vậy thì không.
Hai cô bé vào học đi kẻo trể đó.
Hai cô nữ sinh trở vào trường tiếp tục hai tiết còn lạị Thảo lại trở nên đâm chiêu, cô bé nghi*~ ngợi lung tung.
Tản bộ trên đường, bất chợt Thảo hỏi
- Hạnh nè, có khi nào anh Minh thương mi không ?
Hạnh đỏ mặt, la lên
Nói bậy không hà, anh ấy xem ta như em gáị
Thật không ?
Sao mi nghĩ ngộ vậy, có phải mi đễ ý anh ấy không. Nếu vậy ta làm mai chọ
Vớ vẫn.
Nếu không có ý gì sao cứ theo đều tra hoài vậy ?
Ta lo i thôị
Lo chuyện gì ?
Thảo xĩa vào trán bạn
- Sợ mi ở lại năm nay í mà.
Hạnh cười khúc khích
Chẳng bằng sợ ta phỏng tay trên của mị
Nè, đừng nói bậy bạ anh ây nghe được thì phiền phức đó.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
