Chương 98: Thì ra chính là cô

Daniel đứng

cách Mạc Tư Tước cự ly không được mười bước chân,hắn cầm trên tay bình

nhỏ màu trắng làm cho hắn khẩn trương vạn phần.

Có thể hắn có thể lại đánh cuộc một lần, lại đang nghe Daniel nói giải dược chỉ có một phần , hắn do dự…

Hắn có thể để cô mạo hiểm nửa sao?

Ánh mắt của

Mạc Tư Tước tập trung nhìn chằm chằm ngón tay của hắn, Daniel đang ra lệnh cho thủ hạ mở trói cho Doãn Vân Tuyên , hắn nhìn người con gái kia chẳng qua là cảm thấy phiền toái, vì sao cô cũng muốn đến đây để chen

vào chuyện này?

“Tước, nhanh

lên một chút cứu em !” Doãn Vân Tuyên vừa được thả ra, vội vã chạy tới

trong lòng của Mạc Tư Tước , sau đó đem Ôn Hinh đẩy ra ngoài.

Mạc Tư Tước

lạnh lùng nhìn cô một cái, lúc Ôn Hinh lảo đảo thiếu chút nữa té ngã,

hắn muốn đưa tay đỡ lấy cô, cuối cùng nhẫn nhịn dừng lại.

“Thế nào? Đã

suy nghĩ kỹ rồi sao?” Daniel đưa cánh tay một tay keo lấy Ôn Hinh , ánh

mắt nhạy cảm không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Mạc Tư Tước.

Mạc Tư Tước dùng sức ôm lấy Doãn Vân Tuyên, trấn định trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên vẻ hoang mang.

“Tước, em

không muốn chết, em còn chưa có kết hôn với anh, còn chưa sinh con cho

anh…” Vẻ mặt Doãn Vân Tuyên sợ hãi, ngón tay dùng sức ôm lấy thắt lưng

của Mạc Tư Tước, trên mặt nước mắt chảy ra, đối với Ôn Hinh thì yên lặng bình tĩnh ,cô có vẻ có chút khó khăn.

Thế nhưng cô thật là không muốn chết!

Nhất là làm cho Mạc Tư Tước đối mặt lựa chọn như vậy, trong lòng cô không có đáy, cô thật không hiểu người đàn ông này!

“Vân Tuyên…”

Mạc Tư Tước đột nhiên cúi đầu, một cái hố sâu màu xanh lam trong chốc

lát liền hút linh hồn của cô, Doãn Vân Tuyên chứa đựng cảm động nước mắt lưng tròng, hắn cho tới bây giờ cũng chưa từng có thâm tình như vậy kêu lên tên của cô.

“Em có yêu

anh nhiều không?” Mạc Tư Tước khêu gợi môi mỏng ở bên tai cô ma sát, cặp kia tay cũng xoa lên thân thể của hắn, trên người hắn có mùi làm cho cô mê muội như vậy.

Cô thụ động gật đầu, hai mắt đẫm lệ đáp lại , “Rất yêu rất yêu…”

“Có thể yêu

đến vì anh mà chết sao?” Mạc Tư Tước tà khí g cười, dùng sức lắm lấy cái tay kia của Doãn Vân Tuyên , dùng sức đến Doãn Vân Tuyên có thể thâm

nhập cảm nhận được thân thể của hắn phát ra uồng hơi thở khát máu .

Trong nháy

mắt, cô hiểu ý lời của hắn, nước mắt thoáng cái liền dừng lại,cô mở thật to hai mắt nhìn,không chớp mắt theo dõi khuôn mặt tuấn tú cương nghị

của hắn, không thể tin được, ” Anh là muốn chọn chọn cô ấy sao?”

“Anh căn bản

không có lựa chọn khác!” Mạc Tư Tước cười vẻ mặt tuyệt sắc, ngón tay tự

do nhẹ nhàng lướt trên da thịt trắng nõn của cô, v**t v* từng chỗ trên

thân thể của cô.

Hắn bám vào bên tai cô nói thật nhỏ ba chữ, sau đó một tay đẩy cô ra ngoài.

“Giải dược

đưa cho tôi ——” Ánh mắt chim ưng của hắn cấp tốc tập trung trên người

Daniel, sắc bén giống như một loại thanh kiếm nhìn chăm chú vào Ôn Hinh

bên cạnh Daniel.

Bao hàm lưu luyến, yêu thương, ánh mắt phức tạp thật sâu làm cho Doãn Vân Tuyên đau nhói !

Cô phẫn nộ

bấu móng tay,vừa nãy hắn nói với cô ba chữ kia giống như một cây gai đâm vào trái tim của cô,chuyện cô lo lắng rốt cuộc đã xảy ra, hắn cuối cùng cũng thừa nhận!

“OK——” Daniel chứa đựng nụ cười quỷ dị con ngươi phút chốc chuyển hướng về phía Doãn

Vân Tuyên, lúc cô giãy giụa đứng lên , Daniel đưa tay lấy cái chai ném

về hướng Mạc Tư Tước .

“Hinh nhi,

qua đây!” Mạc Tư Tước tim đập không theo quy luật, trong một khắc hắn

bắt được chai thuốc giải độc, hắn vui mừng khó nói lên lời , hắn sống

gần tới ba mươi tuổi nhưng chỉ có giờ khắc này, hăn cảm thấy sự tồn tại

của hắn thật là mãnh liệt !

Vừa nãy hắn

và Doãn Vân Tuyên nói chuyện có nghe tên Ôn Hinh trong đó,cô thật sâu

kinh ngạc,cô thế nào cũng không nghĩ tới, lựa chọn khó khăn như vậy mà

Mạc Tư Tước sẽ không chút do dự mà lựa chọn cô.

Cô mê hoặc

tim của người đàn ông này dường như biến thành thiện , Ôn Hinh không rõ, hắn đối với tình cảm của cô cuối cùng là thật hay là giả?

“Qua đây, bảo bối!” Mạc Tư Tước có chút vội vàng đi đến bên người cô, bốn phía du

thuyền đều ẩn nấp những người sát thủ mặc áo đen, chỉ cần hắn vừa có

động tác, sẽ lập tức bị chặn đứng, vì thế hắn không dám hành động thiếu

suy nghĩ!

Đầu Ôn Hinh

lại đau, âm thanh của Mạc Tư Tước lại một lần nữa ở bên tai cô nỉ non,cô không tự chủ được hướng bên cạnh hắn đi tới, cô tin tưởng hắn lúc này

đối với mình thật lòng!

Ôn Hinh hướng đến bên người Mạc Tư Tước đồng thời Doãn Vân Tuyên cũng một lần nữa

đứng lên, lúc tay Ôn Hinh đang đụng tới Mạc Tư Tước ,cô đã mất đi lý trí ngả qua bên người hắn.

Cô chịu không nổi hắn tuyệt tình giống như lấy sinh mệnh trả giá, vì sao Mạc Tư Tước

đối với Ôn Hinh khẩn trương như vậy, thậm chí là có thể hi sinh cả cô?

“Mạc Tư Tước, em không để anh quen với con tiện nhân kia!” Móng tay sắc bén của Doãn

Vân Tuyên làm bị thương mu bán tay của Mạc Tư Tước ,cô kiểng chân lên

giành chai thuốc giải độc trong tay của Mạc Tư Tước , chỉ là Mạc Tư

Tước không cho cô cơ hội, lúc hắn bắt được tay của Ôn Hinh là lúc hắn

một cước đá văng Doãn Vân Tuyên, sau đó nhanh tay mở nắp chai thuốc giải độc đổ vào miệng của Ôn Hinh.

Bên kia

Daniel mắt lạnh nhìn ba người quấn quýt cùng một chỗ , hắn vỗ tay vang

dội âm thanh từ trong hai tay hắn đánh ra tiếng vang , hắn cười vẻ mặt

sâu không lường được, “Quá đặc sắc !”

“Cút ngay!”

Mạc Tư Tước không kiên nhẫn đem Doãn Vân Tuyên đá văng ra, hông của cô

nặng nề đánh vào khoang thuyền bị kim khí ngăn lại , phía dưới là biển

rộng sóng biển cuộn trào mãnh liệt Doãn VânTuyên nhìn thấy Mạc Tư Tước

cẩn thận che chở đem giải dược đưa đến bên mép Ôn Hinh ,cô không biết

tới sức lực,cô giống như bị điên chạy đến phía sau Ôn Hinh, sau đó hai

tay dùng sức ôm lấy Ôn Hinh,lúc Mạc Tư Tước bất ngờ ,cô đã làm ra một

hành động điên cuồng ——

“Ôn Hinh, dù

cho tôi muốn chết, cũng muốn lôi cô cùng chết !” Doãn Vân Tuyên ôm Ôn

Hinh xoay một vòng, sau đó đưa lưng về phía Mạc Tư Tước, dùng sức đem Ôn Hinh trực tiếp đẩy xuống biển.

“Ngươi đàn bà này bị điên rồi!” Hai mắt Mạc Tư Tước đỏ ngầu, trong tay cái chai thuốc giải độc sắp chảy ra, hắn không ngờ tới Doãn Vân Tuyên đem mục tiêu

chuyển đến người Ôn Hinh .

“Hinh nhi ——” Mạc Tư Tước nghe được Ôn Hinh rơi xuống nước kia một tiếng vang thật

lớn, dưới chân dòng nước và tim của hắn đập cấp tốc phát ra âm thanh như nhau, hắn đã không quan tâm chai thuốc giải độc trong tay , lúc Doãn

Vân Tuyên lại xoay người đoạt lấy trong tay hắn cái chai thuốc giải độc, trong mắt của hắn hàm chứa nước mắt trong suốt lưng tròng, hướng về

phía Daniel gầm thét, “Cứu cô ấy, nhẫn ở trên người cô ấy!”

Doãn Vân

Tuyên như nguyện cướp được giải dược, sau đó nhìn hơn mười người sát thủ lúc nhảy xuống trong biển ,cô cười ngớ ngẩn hai tiếng, sau đó ngã ngồi ở trên khoang thuyền , “Mạc Tư Tước, là anh ép tôi…”

Ngửa đầu, một ngụm uống cạn cái chai thuốc giải độc, Doãn Vân Tuyên cười đích thực

điên cuồng, “Ha ha, Ôn Hinh, giải dược chỉ có một phần…”

“SHIT!”

Daniel cũng nhảy vào trong nước, nước biển đột nhiên thủy triều lên ,

trong lòng hắn có chút ảo não, hắn không phải thật muốn sinh mệnh của Ôn Hinh , bởi vì hắn biết một trăm phần trăm Mạc Tư Tước sẽ chọn cô và nắm chặt cô , chỉ là Doãn Vân Tuyên người đàn bà ngu xuẩn kia cũng không

ngờ cô cũng không ở trong trái tim của hắn.

“Ôn Hinh, Ôn

Hinh!” Daniel dùng sức khuấy động ở trong nước, Mạc Tư Tước cùng hắn ở

hai phương hướng, Daniel trong lòng cảm thấy xuất hiện một cỗ mua dây

buộc mình chịu tội, không đơn giản là Mạc Tư Tước nói, mà là nhẫn hồng

kia thì ra ở trên người Ôn Hinh …

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.