Chương 72: Gia tộc chris

Ôn Hinh nhìn

trước mắt một cột đá rực rỡ, dùng mạ vàng chế tạo thành là nơi hội tụ

của nghệ thuật kiến trúc, hoàn toàn không thể dùng từ ngữ để hình dung

thanh thế lớn cỡ nào.

Hành lang

trên lầu bằng cẩm thạch được điêu khắc tỉ mỉ, giống như tòa thành lấp

lánh chiếu sáng.Ôn Hinh lần đầu tiên thấy được bối cảnh và thân phận to

lớn của Mạc Tư Tước là như thế nào đúng là danh bất hư truyền.

Thì ra người

thừa kế gia tộc Chris chính là hắn,nhìn kỹ thấy được những hào quang,khí khái của hắn đều là số một không ai sánh bằng .

Chỉ cần một

mảnh hoa hồng trang viên thì có hơn hai ngàn cái bình.Ôn Hinh đứng ở

phía sau Mạc Tư Tước nhìn về phía ông lão tóc vàng nằm ở trên ghế, trong tay dựng cây gậy làm từ gỗ lim, còn cẩn lên đó hoa văn hình con rồng

linh hoạt giống như có sự sống, ánh mắt nheo lại ngồi ở phía dưới che

ánh nắng,dứơi quai hàm còn có chòm râu màu trắng bạc nhìn sơ qua cũng

biết ông là một người cao quý.

“Ông ngoại,cơ thể ông có tốt hơn chút nào không?” Mạc Tư Tước đứng lại ở trước mặt

ông, Chris, Gil, cũng là chủ nhân của tòa trang viên này, thân phận cao

quý hoàng thất bá tước Anh quốc. ngừơi đàn ông lập tức mở mắt nhìn thấy

gương mặt anh tuấn đứng trước, lập tức vỗ vị trí bên người, đã có quản

gia vì hắn mà kéo ghế ra.

“Muốn gặp

cháu, thật đúng là không dễ dàng a!” Bá tước Chris tươi cười chân thành

nhìn Mạc Tư Tước, trong miệng mang theo một chút đáng tiếc, ánh mắt hiền lành chỉ có khi đang nhìn cháu ngọai mà ông thương yêu mới có thể lộ ra nụ cười như vậy.

Trong tưởng tượng của cô người quý tộc rất là nghiêm khắc, vẻ mặt căng thẳng của Ôn Hinh cũng chậm chậm nới lỏng ra.

“Cháu không

phải là cố ý tới thăm ông sao?” Mạc Tư Tước cười nhàn nhạt, sau đó nhìn

qua Ôn Hinh đang đứng sững sờ bên cạnh,cô bất ngờ không kịp đề phòng bị

hắn kéo đến ngồi xuống trên đùi hắn, nhìn sang ánh mắt ông lão đang mỉm

cười, cảm thấy có chút khó xử.

“Đây là Ôn Hinh…” Mạc Tư Tước chỉ vào Ôn Hinh giới thiệu với bá tước Chris, sau đó lại bổ sung mấy chữ, “Là người yêu của con!”

Ôn Hinh trầm

mặt dùng cánh tay mạnh mẽ thúc vào lồng ngực cứng rắn của hắn, thưởng

hắn một cái liếc mắt, ai là người yêu của hắn!

“Ha hả, vẫn

là cô gái đẹp Phương Đông,cháu cũng nên kiềm lòng,ông ngoại trước khi

nhắm mắt,có thể nhìn thấy cháu trai của ông chưa?”

“Dạ,sẽ như

ông ngoại mong muốn!” Mạc Tư Tước ôm Ôn Hinh,bàn tay hạ xuống vuốt lưng

cô, “Hai ngày này cháu sẽ ở tại chỗ này, cháu muốn tìm bác sĩ phù hợp…”

Ôn Hinh đột

nhiên ý thức được một vấn đề nghiêm trọng, một tuần sau là ngày đính hôn của cô và Doãn Thiên Kình nhưng mà bây giờ đã qua bốn ngày,cô bị Mạc Tư Tước đưa tới Anh quốc, cô có thể vội vàng trở về sao? Doãn Thiên Kình

có thể tìm cô tìm phát điên hay không?

Có lẽ là Mạc

Tư Tước căn dặn cái gì, thái độ mấy người ở nơi này đối với cô đều rất

cung kính, Mạc Tư Tước đến buổi trưa đều ở chung với ông ngoại hắn một

chỗ, nghe nói thân thể bá tước Chris không tốt, qua tuổi bảy mươi ông

dường như có ý định gọi Mạc Tư Tước ở lại Anh quốc kế thừa tước vị của

hắn.

“Điện hạ, hoàng thái tử đã đến, còn mang theo một vị tiểu thư!”

Lúc bước vào biệt thự, Daniel một thân màu đen chính trực, vệ sĩ trung thành đi theo phía sau hắn lầm bầm bẩm báo bên tai.

“Nhanh như

vậy đã tới rồi?” Trên ngũ quan xuất sắc Daniel không có một chút mừng

rỡ, nghe vậy nhẹ nhàng cẩn thận chọn một đôi giày.

“Dạ, bá tước đã tổ chức chiêu đãi, chỉ chờ điện hạ trở về!”

Daniel không

kiên nhẫn gạt bỏ mấy người vệ sĩ, sau đó bước chân nên xúông đất đi về

hướng Chris, Gil đang chuyên dụng thư phòng cũng đi đến.

Cả người Mạc Tư Tước mặc quần áo ở nhà, nhàn nhã thỏai mái xuống lầu ,vừa lúc đụng vào người đang lên lầu.

Ánh lửa trong lúc đó cháy lên giống như biểu thị chiến tranh giữa hai người.

“Đã lâu không gặp, rất vui được gặp cậu!” Mạc Tư Tước vươn tay ra trước, đưa tay về phía người đàn ông tóc vàng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.