Chương 64: Lựa chọn lần cuối cùng

Một dòng điện kỳ diệu lập tức theo lòng bàn tay chảy đến trong lòng của hắn, Mạc Tư

Tước cảm giác trái tim bị người khác trêu trọc, nổi lên một ý nghĩ nguy

hiểm.

Hắn là lần đầu tiên có loại phản ứng kỳ quái này bởi vì có một cô gái đụng vào.

“Anh đã chiếm được tôi rồi, van xin anh thả tôi đi…” Ôn Hinh khẽ rũ mi mắt xuống,

trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh khiết tràn ngập hèn mọn và cầu xin, Mạc Tư

Tước cho là mình nghe lầm, Ôn Hinh kiêu ngạo như vậy, cho dù đêm đó cô ở dưới thân vừa khóc vừa kể lể cầu xin tha thứ, cũng là bởi vì thân thể

cô không chịu nổi động tác mãnh liệt của hắn,mà bây giờ cô lại ở đây cầu hắn!

“Nếu như tôi

nói, không được ——” Mạc Tư Tước nheo mắt, dưới chân vẫn giẫm lên chân

ga, không có giảm tốc độ một chút,Ôn Hinh đang trầm tĩnh ở trong thế

giới của mình cũng không chú ý tới lúc này rất nguy hiểm.

“Ôn Hinh, cô cho là tôi chiếm được cô một lần là đủ rồi sao?”

“Không đủ ——” môi mỏng của hắn phun ra lời nói u ám, Ôn Hinh chỉ cảm thấy mới xây

dựng lên một thứ tình cảm, đã bị hắn tàn phá đi hết .

“Phải ở bên cạnh tôi, đến khi tôi cảm thấy chán …” tròng mắt của Mạc Tư Tước màu đỏ tươi,cố chấp ra mệnh lệnh .

Không hiểu rõ trong lòng hắn bị kch thch cái gì, hắn không chỉ một lần tự nói với

mình bởi vì cô là người đàn bà mà Doãn Thiên Kình quan tâm nhất, vì thế

hắn mới tốt với cô nhưng mặt khác đáy lòng có một giọng nói nói cho hắn

biết, không phải như thế…

“Anh đừng mơ

tưởng!” Ôn Hinh thoáng cái rút tay mình về, con ngươi nhìn hắn đầy tức

giận,cô tại sao có thể quên, người đàn ông này không có nhân tính, hắn

căn bản là ác ma!

“Ôn Hinh,tôi

hỏi cô một lần cuối cùng,múôn ở cùng một chỗ với Doãn Thiên Kình hay là

vẫn ở bên cạnh tôi?” Mạc Tư Tước cố gắng khắc chế kiêu ngạo đang tăng

vọt trong cơ thể, ánh mắt sắc bén quét về phía cô gái nhỏ sắc mặt trắng

bệch.

“Căn bản không cần chọn, tôi thích anh ấy,người đàn ông tôi yêu là Doãn Thiên Kình!”

Câu nói cuối

cùng của Ôn Hinh còn chưa nói xong, thân thể bất ngờ không kịp đề phòng

ngã về phía trước, cô không có thắt dây an toàn bởi vì hắn đột nhiên

giẫm phanh làm cô thiếu chút nữa đụng vào kiếng thủy tinh phía trước,cô

không có quay đầu lại cảm thấy từ trên người hắn toát ra luồng khí đang

rất tức giận.

Mạc Tư Tước không nhớ rõ đây là lần thứ mấy cô khiêu chiến phòng tuyến của hắn .

“Được, tốt

lắm!” Mạc Tư Tước mở cửa ra, trực tiếp đẩy Ôn Hinh xuống xe,trên khuôn

mặt tuấn tú u ám như hôm nay trời mưa xối xả, “Ôn Hinh,cô đừng hối hận!”

Lúc nãy ở nhà họ Doãn cô bị té ngã, chân Ôn Hinh mềm nhũn giờ lại bị Mạc Tư Tước đẩy

ra ngoài liền trực tiếp ngã xúông mặt đất, hai cái tay chống trên mặt

đất, bị hoa cắt rồi bị đá ven đường làm đau, Ôn Hinh tức giận xoa mấy

cái rồi đứng lên, lúc này mới phát hiện Mạc Tư Tước đã lái xe đến một

nơi vắng vẻ .

Đã là chạng

vạng , Ôn Hinh nhìn trước sau bốn phía, thật dài nha giống như là không

có điểm cuối chỉ có một mình cô đứng ở ven đường,khó khăn di chuyển từng bước.

Cô không khỏi nhớ tới lần đó ở ngoại ô chỗ đó không có người ở,Mạc Tư Tước bị tập

kích một lần, trong lòng sợ hãi càng sâu, vừa rồi nhất thời chọc gận

hắn,sớm biết thế thì cô đã nhìn rõ đường đi a….

Ôn Hinh càng

nghĩ càng cảm thấy oan ức, hôm nay đối với cô mà nói thực sự là xui xẻo , chân đau, bàn tay đau, gương mặt đau, thậm chí ngay cả trái tim cũng

không quy luật quặn đau .

“Mạc Tư Tước, con mẹ nó ,thằng khốn! Không có phong độ… Nơi này là nơi nào a?” Ôn

Hinh trên người chỉ mặc duy nhất một cái váy dây, hai cái tay ấn lên gương mặt che chổ sưng đỏ, cô thầm mắng Mạc Tư Tước vô số lần ở trong

lòng, đột nhiên có một chiếc xe màu đỏ quay trở lại.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.