Chương 54: Vết máu màu đỏ

“Trong vòng 3 ngày,tôi sẽ khiến cô ngoan ngoãn nằm lên giường của tôi!”

Lúc Ôn Hinh * l**n tnh m là lúc cô chợt nhớ lại những gì đêm đó Mạc Tư Tước ở nhà họ Doãn đã nói với cô, thân thể không khống chế được run

rẩy.

Thì ra cô chỉ là từ móng vuốt của người đàn ông kia nhảy qua móng vuốt của một người đàn ông khác mà thôi!

“Không, đừng đụng vào tôi…” Chỉ dựa vào một tia lý trí còn sót lại,

Ôn Hinh giơ thẳng lên hai chân đá hắn, đáy mắt của Mạc Tư Tước đã màu đỏ do kìm nén dc vng vô tận.

“Chớ phản kháng, hai bằng hữu của cô còn đang trong tay Trì Hạo, đêm

nay cô đã định trước trốn không thoát…” Mạc Tư Tước một ngụm chiếm hữu

nụ hoa trước ngực cô, Ôn Hinh đau, tóc dài màu đen trải ra ra giường màu trắng, một đôi mắt trong suốt kia đã rơi đầy nước mắt, làm cho Mạc Tư

Tước có ý muốn tàn nhẫn chà đạp lên .

“Cầm thú, Mạc Tư Tước anh là người vô sỉ,anh và Trì Hạo là bạn có

đúng không?” Ôn Hinh cánh tay quơ qua quơ lại trước mặt của hắn, Mạc Tư

Tước dưới cơn nóng giận, cầm lấy cổ tay của cô đem cổ tay cô ấn lên trên đỉnh đầu.

“Ôn Hinh,cô không ngu ngốc cho nên đừng giãy giụa nữa,tôi cam đoan một hồi cô sẽ khóc cầu xin tôi…”

Tiếng nói của Mạc Tư Tước vừa dứt,thân người to lớn cúi xuống, không

đợi cô chuẩn bị cho tốt, hắn nóng như lửa xông vào n** m*m m** của cô,

Ôn Hinh mở to hai mắt, ngay cả kêu một tiếng đau cũng kêu không được.

Một thóang kia khi hắn tiến vào, kèm theo tiếng động của đồng hồ kim

cương bị rớt xuống, trong lòng Ôn Hinh có một khoảng trống rỗng, đó là

quà do Doãn Thiên Kình tặng cho cô.

Trước mắt hiện ra hình ảnh Doãn Thiên Kình và Giản Ny, Mạc Tư Tước và Doãn Vân Tuyên tr*n tr**ng ,trong lòng Ôn Hinh co rút, móng tay tàn

nhẫn kháp nhập vào vai của Mạc Tư Tước, tuyệt vọng lẩm bẩm, “Mang, mang

bao…”

Bỏ qua giãy giụa của cô, mồ hôi Mạc Tư Tước vung xúông hắn nhanh

chóng luật động , mỗi một lần đều đâm sâu như vậy, dùng sức như vậy,

thời điểm hắn đang thỏa thích,cô đột nhiên co rút lại thân thể nhìn hắn

van xin.

“Bẩn…” Ôn Hinh thấy hắn bất động, ánh mắt không thể tưởng tượng được nhìn cô,cô chán ghét nhắm mắt lại tránh mặt hắn,tiếp theo đó có thứ gì

đó trượt ra.

“Chê tôi bẩn sao?” Mạc Tư Tước lạnh lùng cười, h* th*n dùng sức thêm

một chút xông mạnh vào, trừng phạt hôn lên môi cô thật mạnh, “Không mang theo, cho cô cũng bẩn như tôi!”

“Anh…” Ôn Hinh không nghĩ tới hắn sẽ vô sỉ như vậy, mở mắt ra nhìn

lại ánh mắt tràn đầy dc vng đó,cô lại một lần nữa từ bỏ giãy giụa.

Ôn Hinh bị hắn dằn vặt chết đi sống lại,hiệu lực của thuốc trong cơ

thể cô đã hết, thế nhưng Mạc Tư Tước vẫn không chịu buông tha cô, ở một

phen kịch liệt giày xéo, Ôn Hinh cắn chặt môi, mồ hôi cuồn cuộn, sắc mặt trắng bệch đẩy ra hắn, “Đừng tiếp tục nữa…”

Mạc Tư Tước như đang khát máu l**m đi bọt nước trên mặt cô, một tay

đột nhiên mơ hồ che lên ánh mắt của cô, ánh mắt của cô quá mức thuần

khiết, có một lúc hắn cho là mình đang làm tội ác .

“Van xin anh,đừng tiếp tục nữa…” Thân thể Ôn Hinh đau, trái tim cũng

rất đau, thân thể của cô căn bản không chịu được vận động kịch liệt của

tình yêu như vậy.

“Tôi thích hơn nếu cô van xin tôi,tôi muốn cô…” Mạc Tư Tước hơi thở

tà mị thổi nhập vào lỗ tai của cô, thân thể Ôn Hinh dính đầy mồ hôi của

cả hai, thân thể đã trở nên không giống của cô .

“Gọi tên của tôi!” Mạc Tư Tước giống hổ săn mồi đặt ở trên người cô,

lần đó ở bệnh viện, hắn ở bên trên cô một lần cho nên sẽ không đơn giản

tin cô như vậy, bàn tay che ngực của Ôn Hinh bị hắn đẩy ra, hắn bắt đầu

xoa lên chiếm hữu ngực cô, lúc này ngay cả sức lực để mắng hắn cũng

không có.

“Mạc Tư Tước,tôi đau quá,anh buông tôi ra đi…”

Tiếng nói của Ôn Hinh vừa dứt, đã ngất.

“Ôn Hinh?” Mạc Tư Tước phát hiện thân thể cô lạnh băng,mới biết cô

không phải đang giả vờ , hắn cuống quít ôm lấy cô, mặc quần áo liền xông ra ngoài.

Trên giường lớn, vết máu màu đỏ kia, nở rộ như là hoa hồng, xinh đẹp vô hạn…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.