Chương 5: Cách xa tôi một chút

Ôn Hinh chạy ra khỏi trang viên,nhìn các vùng bên cạnh cách

biệt thự này tất cả đều là cây xanh yên tĩnh như một danh lam thắng cảnh không bằng,cô nhìn đến choáng váng hoa mắt.

Đợi cô đi xuống chân núi, đã là nửa giờ sau .

“Hôm nay thật là một ngày xui xẻo muốn chết a!”Ôn Hinh hai tay chống

nạnh,tùy tiện nguyền rủa một câu ,sau đó giơ tay chặn một chiếc taxi

nghênh ngang rời đi.

Chẳng qua cô mới xuống xe trước cửa trường đại học,liền phát hiện cách đó không xa có một người phiền toái đang chờ cô.

Một chiếc xe thể thao màu xanh ngọc Ferrari làm người ta chú ý,thân ảnh anh tuấn cao lớn có thể so với khuôn mẫu,xe có mui che ở phía trước,mắt hắn sáng như đuốc nhìn chăm chăm trước cửa trường đại học.

Ôn Hinh ai oán vỗ một cái lên trán,bất chấp vết thương ở chân,cô tính trực tiếp đi cửa bên cạnh vào trường học.

Thật sự là ra cửa buổi sáng thật xui nha,hại cô bị ngã bên ngoài,hại cô bị

thương,hại cô mất một ngày công,hiện tại cả ký túc xá cũng không vào

được.

Ngay lúc Ôn Hinh đắc chí thành công từ cửa chạy vào trường học,cô sung sướng khi thấy không có ai đi theo phía sau liền tặng một nụ hôn gió,thân thể rút lui ai ngờ lại đụng vào bức tường thịt rắn chắc,nghe được tiến nói quen thuộc kia thân thể cô toàn bộ cứng

ngắc đứng im tại chỗ.

“Tiểu Hinh Hinh,em cũng thật nhẫn tâm a, tôi ở tại đây chờ em đã nửa ngày!”

“Anh,anh. . . . . .” Ôn Hinh xoay người, hai tròng mắt tròn tròn không thể tin

được trừng mắt nhìn tên đàn ông đang cười vui vẻ,đáng ghét,cô dùng cách

nào cũng không thể thoát khỏi phiền toái này?

Ôn Hinh vào làm ở công ty PUB nên biết Triển Dương ,cô còn nhớ rõ lần đầu tiên

nhìn thấy hắn,khi đó cô nông cạn cho rằng hắn là một chổ dựa vững chắc,

cô luôn luôn rất ghét những công tử suốt ngày ăn chơi lêu lổng sau khi

phát hiện ra sự thật cô liều mạng muốn thoát khỏi hắn.

Lúc trước không hiểu tại sao cô lại trêu trọc phải một tai họa lớn như vậy?

Hắn chờ cô ở trường học, chạy đến chổ cô đang làm thêm giả bộ giúp đỡ,còn

làm hại cô giờ lên lớp cũng không nghe được làm việc thì không chuyên

tâm!

“Triển Dương, tôi thực sự rất nghiêm túc nói

với anh,tôi không thích anh mời anh về sau không cần lại đến phiền tôi,

OK?” Ôn Hinh giơ hai tay lên làm bộ dáng đầu hàng,cô thật sự là phục đại thiếu gia như hắn, bên ngoài người đẹp rất nhiều hắn tại sao hết lần

này đến lần khác phá đóa hoa dại là cô chứ ?

“Hinh

Hinh,em nói cho anh biết, em thích cái dạng người như thế nào?Anh sửa

đổi,sửa đổi thành người em thích như vậy không phải tốt sao?” Triển

Dương tính tình rất tốt nên dụ dỗ,Ôn Hinh chịu không nổi đẩy hắn ra nổi

giận đùng đùng chạy về phía trước.

“Tôi thích —— anh

cách xa tôi một chút!” Ôn Hinh kêu to, Triển Dương một bước xa thì chạy

đến giữ cánh tay cô lại,nhìn ánh mắt oan ức của cô giống như cô đang

làm chuyện tàn nhẫn lắm vậy ý.

“Tay em làm sao vậy?”

Triển Dương phát hiện chỗ trầy da trên cánh tay cô, trên đầu gối còn

đang quấn băng,hắn khẩn trương nhìn cô từ trên xuống dưới.

Thời tiết nóng bức, Ôn Hinh trên người chỉ mặc duy nhất một chiếc áo chữ T

ngắn tay và quần jean ngắn,vải băng màu trắng còn chảy một ít máu,cô

hiện tại mới cảm giác được có chút đau đớn.

“Không có việc gì, chạy qua đường bị té nhưng anh trước tiên buông tay tôi ra!”

Ôn Hinh hoàn toàn không có kiên nhẫn hất tay hắn ra,Triển Dương như là

đoán trước được hành động kế tiếp của cô nên cố chấp kéo tay cô không

muốn buông ra.

Ôn Hinh liếc xéo hắn, gục đầu xuống,

phút chốc vươn chân đá về phía h* th*n của hắn,Triển Dương bị đau nên

buông tay, Ôn Hinh nhân cơ hội này bỏ chạy,cô rất sợ hắn lại đuổi theo

cho nên không nhìn phía trước lập tức phóng đi.

“Cẩn thận phía trước ——” phía sau Triển Dương hét lên, chân Ôn Hinh không dừng lại được,cả người chìm vào giữa bể phun nước.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.