Chương 100: Người phụ nữ của cậu chính là người phụ nữ của chúng tôi

Trong lòng của Mạc Tư Tước thấp thỏm bất an, đang đến gần phòng bệnh của Ôn Hinh, dưới chân hắn bước chân càng ngày càng nặng.

Trong lúc bất chợt hắn sợ, sợ sẽ thấy anh mắt của cô khi tỉnh lại nhìn hắn ôm nỗi hận !

Hắn lại để

cho cô thất vọng rồi, trước khi cô hôn mê ánh mắt cuối cùng của cô nhìn

hắn, hắn biết mình lại một lần nữa làm cho cô tổn thương , chỉ là hắn

muốn quyết tâm thật sự lấy được thuốc giải,lần này hắn chỉ là dùng cô

làm mồi, hắn nhất định phải vì ông ngoại báo thù!

Một cánh cửa

chia cách, hắn ở ngoài cửa,cô ở bên trong cửa, tay hắn run rẩu như bị

tảng đá nặng đè ép , khi hắn cố lấy dũng khí đẩy cửa phòng bệnh kia ra

,hắn không chớp mắt nhìn chằm chằm người con gái nằm trên giường .

Thì ra cặp

mắt trong sáng giống như trân châu con ngươi đen đã mất đi màu sắc ngày

xưa, ,mà ánh mắt trống rỗng theo dõi nhìn chằm chằm hắn , Mạc Tư Tước

cảm thấy khó khăn chịu đựng như vậy.

“Hinh nhi…”

Hắn khó khăn bước tới bên người cô,ngoài khuôn mặt trắng bạch trơn truột trên khuôn mặt cũng không có biểu hiện phẫn nộ gì , chỉ là đôi tay nhỏ

bé của cô nắm thật chặt ra giường, nhìn ra cô đang ẩn nhẫn cái gì.

“Xin lỗi, Hinh nhi, em khó chịu ở đâu , nói cho anh biết, nói cho anh biết có được hay không…”

Mạc Tư Tước

nắm tay của cô lên, đem cả khuôn mặt đều chôn ở trong lòng bàn tay của

cô , trên cổ tay cô còn đeo chiếc vòng tay mà hắn tặng cho cô, vt cng

lạnh như băng chạm lên trên khuôn mặt của hắn, hắn chỉ cảm thấy toàn bộ

trái tim đều rối rắm .

Somnus, một

cái tên đẹp như vậy, hắn không biết nó sẽ mang đau khổ thế nào cho cô,

thậm chí là biện pháp giúp đỡ cô cũng không có…

“Có thể giúp

ta tìm Kiều Lâm qua đây được không ?” Ôn Hinh mở miệng câu nói đầu tiên, dĩ nhiên là như vậy. Khuôn mặt cũng là thần kỳ yên lặng, không ầm ĩ

không làm khó!

Mạc Tư Tước ngốc sửng sốt một chút, liền vội vàng gật đầu, thời gian hắn ôm cô,cô cũng không có cự tuyệt.

Mạc Tư Tước

cố ý phái Mạc Sâm đi tới trường đại học Thượng Phong đón Kiều Lâm đi

ra, cũng giúp Ôn Hinh làm thủ tục tạm nghỉ học .

Thời gian

Kiều Lâm tới , Ôn Hinh đuổi hắn ra khỏi phòng bệnh, Mạc Tư Tước phiền

não , trong đầu của hắn ngoại trừ somnus ngoài ra nghĩ không được thứ gì khác.

Hắn thậm chí

phát động các chuyên gia quyền uy của quốc gia làm nghiên cứu về somnus , chỉ là bọn họ ngay cả tên này cũng chưa từng nghe nói qua.

Hắn điên

cuồng chạy tới phòng của viện trưởng, hai cái tay chống trước mặt hơn

mười vị chuyên gia, “Một tuần, một tuần, nghiên cứu không ra kết quả,

các người toàn bộ cút hết cho ta!”

Không có thời gian đợi nữa , hắn tinh tường nhớ kỹ, hắn và Ôn Hinh cùng nhau ở Anh

quốc sau khi trở về không lâu sau, Chris bá tước liền bất ngờ qua đời.

Cô hiện tại mỗi một ngày đều là ở cùng thời gian thi chạy, nhưng ngay cả một chút xíu hi vọng cũng không cho hắn nhìn thấy.

Từ trước đến

nay mọi việc đều thuận lợi, bàn tay của hắn ngoạn chuyển kinh doanh đều

thuận lợi, mà ngay cả người con gái mình yêu thích lại cứu không được!

Hắn hận ——

“Thái tử, Trì Hạo và Hách Liên Dã cũng đã tới!” Mạc Sâm cẩn thận từng li từng tí đi

đến phía sau Mạc Tư Tước , hai người an hem của hắn vào thời gian mấu

chốt luôn luôn ra tay giúp đỡ, còn lần này hắn thật sự có loại cảm giác tận thế.

Trì Hạo và

Hách Liên Dã cùng nhau hướng bên người Mạc Tư Tước đi tới, rất xa đã

nhìn thấy thần sắc lo lắng của người đàn ông kia , bọn họ dường như

không thể tin được hai mắt của mình.

“Dã, xem ra lần này cá cược tôi thắng!” Trì Hạo hai tay bỏ trong ở túi quần, nở nụ cười lưu manh nhìn Hách Liên Dã nói.

“Được rồi,

cậu nghĩ cậu muốn cái gì?” Hách Liên Dã nhún vai, chỉ cần nhìn thấy bộ

đạng chán chường của Mạc Tư Tước thì hắn liền biết mình thua.

Hắn cho tới

bây giờ chưa thấy qua bộ dạng lôi thôi lếch thếch của Mạc Tư Tước, hắn

không bao giờ mặc một bộ quần áo quá hai ngày mới thay, nhưng là bây giờ nhìn hắn, quần áo lôi thôi , cằm râu thì mọc đen, hai mắt màu đỏ tươi,

con mắt không có tiêu cự, trọng yếu nhất giống như không phát hiện ra

bọn họ tồn tại!

Độ cảnh giác

và nhạy cảm của hắn luôn luôn rất tốt, thậm chí là bản năng cũng là vô

cùng tốt , mà hai ngày trước có một cuộc chiến trên biển, thế nhưng hắn

vì một người con gái đem chính mình hành hạ bản thân mới ra bộ dạng này.

Hách Liên Dã đối với người con gái kia tràn ngập tò mò!

“Cậu thời

gian trước đùa con nhóc kia rất là cay độc,tôi cũng muốn thử xem…” Trì

Hạo tiến tới trước mặt Hách Liên Dã, sau đó mặt không đỏ tim không đập

liền yêu cầu.

“Đi a, hôm

khác tôi đưa qua cho cậu !” Hách Liên Dã cũng không cười, vươn một ngón

tay cong cong, lấy biểu thành ý, “Đóng gói đưa qua cho cậu!”

Mấy người bọn hắn cho tới bây giờ đều là như thế này không câu nệ tiểu tiết, làm việc trên hợp tác án, xe thể thao, kim cương, vận động, thậm chí là đàn bà

đều có thể sử dụng chung , Mạc Tư Tước đã từng là một thành viên cùng

bọn họ, chỉ là hắn đối với phụ nữ thích sạch sẽ, nhưng không biết lúc

nào đã thay đổi!

Hai người nói giỡn chạy tới trước mặt của Mạc Tư Tước , Hách Liên Dã từ trong túi

tiền lấy ra một điếu thuốc, sau đó đưa cho Mạc Tư Tước.

Mặt của hắn

không chút thay đổi nhận lấy thuốc, Trì Hạo đốt thuốc lên cho hắn ,

trong phòng khách ba người bọn hắn ngồi cùng một chỗ hút thuốc phun khói giống như sương mù, Hách Liên Dã không nhịn được bầu không khí nghiêm

túc như vậy liền mở miệng đầu tiên.

“Tước, anh

trai nữ vệ sĩ của Trì Hạo là cao thủ dụng độc, cậu ấy đã phái người đi

mời hắn , tôi tin không lâu sau liền có tin tức, đừng bi quan như thế,

người con gái của cậu sẽ không sao đâu cậu đừng lo lắng quá !”

Hách Liên Dã

nói chính là người trong hắc đạo có biệt danh là “Spider Man”_Tàng Long, có người nói thân phận của hắn thần bí, hành tung bất định, ngoại trừ

người chí thân ra không ai có thể mời được hắn, mà hắn duy nhất có một

em gái, chính là cận vệ của Trì Hạo.

Trì Hạo từ

trước đến nay làm theo ý mình, muốn đạt được nhưng không muốn thúc giục, ân oán bang phái Mạc Tư Tước cũng không tham dự, thế nhưng lúc này đây, hắn nhất định phải muốn tìm ra Tàng Long, mà lần này rất vội chỉ có Trì Hạo có thể giúp.

Nữ vệ sĩ kia

của Trì Hạo , Mạc Tư Tước đã gặp qua hai lần, khuôn mặt lạnh như băng,

rõ ràng khuôn mặt xinh đẹp như vậy nhưng ngoại trừ Trì Hạo, đối với

người nào cũng sẽ không cười.

Trên thương

trường kiêng kị nhất chính là có việc cầu người, mà Trì Hạo lại có quyền cao chức trọng như vậy , càng không nên vì một người con gái mà phải

cúi đầu, chỉ là lúc này đây hắn thực sự hi sinh không ít.

Mạc Tư Tước cảm tạ Trì Hạo, âm thanh khàn khàn nói, “Cầu xin cậu hãy mau chóng tìm được Tàng Long !”

“Tôi làm việc thì cậu yên tâm, cho dù bồi thường hạnh phúc cả đời của tôi, tôi cũng

phải tìm được người cho cậu!” Trì Hạo nghĩa khí nghiêm nghị vỗ tay cam

đoan .

“Tôi nói, cái này có liên quan gì đến hạnh phúc cả đời của cậu ?” Hách Liên Dã cười lạnh, vạch trần khuyết điểm của hắn.

“A, tôi biết, nữ bảo tiêu kia còn muốn cậu lấy thân báo đáp?” Hách Liên Dã tự hỏi tự

đáp, sau đó cười đến có chút bừa bãi, “Ha ha ha ha, Trì Hạo, cậu xong

đời!”

“Trời ơi !

Lão tử đây chỉ là dùng mỹ nam kế mà thôi!” Trì Hạo trên mặt hiện ra vẻ

đỏ ửng không bình thường, Hách Liên Dã lập tức nhìn ánh mắt của Trì Hạo

liền hiểu biết ngay , sau đó hai người rốt cuộc nhìn thấy thần sắc của

Mạc Tư Tước rất là căng thẳng .

“Chúng tôi có thể nhìn người con gái của cậu không ?” Trong lúc đó rời đi , khuôn

mặt tuấn tú của Hách Liên Dã lộ nụ cười th* t*c, Trì Hạo cũng ở một bên

phụ họa, “Người phụ nữ của cậu chính là người phụ nữ của chúng tôi!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.