Chương 18: Làm bạn gái của Tổng giám đốc có gì khác?

Làm bạn gái của Tổng giám đốc của một công ty lớn có gì khác? Thảo

Nguyên ngẫm nghĩ trong lúc ngồi thẳng lưng trên con xe tay ga quen thuộc bon bon từ nhà tới công ty vào buổi sáng. Thế giới hình như cũng chả có gì thay đổi. Tối qua, bác tổng bí thư và mấy bác bộ trưởng vẫn phát

biểu trên VTV1 về các chính sách của Đảng và nhà nước mà cô nghe nó cũng chẳng khác gì mấy năm trước. Sáng nay cô dậy đúng quãng giờ ấy, kịp

nhìn thấy mẹ cô đi chợ sớm về, mặt tươi rói, chắc lại mua được một mẻ cá hay bó rau rẻ như mọi khi. Trời cũng không xanh hơn, đường cũng không

vì cô đang yêu mà bớt đông đúc khói bụi hơn. Kết luận: Mọi thứ hoàn toàn bình thường!

Bước vào công ty, lễ tân đón Nguyên với một cái nhíu mày nặng nề

  • Chị Nguyên, khách Dave từ New Zealand gọi điện tới, nhắn chị liên lạc gấp với ông ấy.

  • Ừ.

  • Còn nữa, chị có chuyển phát nhanh từ nhà máy gửi lên này. Ký nhận giùm!

  • Đâu? Ký vào đâu em?

  • Đây này!

Lễ tân ném cho cô một cuốn sổ ghi chú. Cô ký tên vào ô nhận bưu phẩm, tiện tay mở điện thoại ra kiểm tra. A, có một tin nhắn của Thế Phong.

Nó tới lúc cô đang đi ở trên đường. Hình như Thế Phong rất thích nhắn

tin thì phải!

“Tối nay em có rảnh không? Chúng ta gặp nhau nhé?”

Cô nhanh tay nhắn lại “Em mới tới công ty. Vẫn đang đứng ở quầy lễ tân đây này. Tối nay em rảnh. Nhắn cho em địa chỉ hẹn. Em sẽ chạy xe tới.”

“Để anh kêu tài xế đón. Chạy xe máy không an toàn.”

“Không cần thiết đâu.”

“Thế cũng được. Em tới địa chỉ…”

  • Này! Chị làm gì mà ký lâu thế?

Cô bé lễ tân giật lại cuốn sổ. Cô này mặt mũi sáng sủa nhưng phải cái ăn nói không được dịu dàng cho lắm.

Vậy mà vẫn được giữ lại làm lễ tân mới hay chứ.

  • Xong rồi đây. Trả cho em.

  • Chị để vào giá cho em với. Mà này, chị mới được tăng lương hả?

  • Đâu có?

  • Sao trông chị mấy bữa nay tươi tỉnh thế?

  • Ơ? – Nguyên vô thức đưa tay lên nắn nắn mặt mình. Cô thấy mình bình thường mà!

Trong ngày hôm đó, Nguyên nhận thêm một cuộc hẹn nữa. Nhóm bạn chơi

với nhau từ thời đại học hẹn nhau đi ăn lẩu bò. Nhóm này hay ở chỗ không cố định thành viên. Ai có bạn mới dẫn tới giới thiệu đều được chào đón

như thường. Trước lạ sau quen. Nên mỗi lần tụ tập bao giờ cũng rất rôm

rả, không khi nào chịu ít hơn năm người. Do tinh thần “ăn chơi không sợ

mưa rơi” được quán triệt đến từng thành viên, nên ít ai có thể khước từ

mỗi lần có đợt “tổng động viên”. Tuy nhiên do lần này, Nguyên đã có hẹn

với Phong rồi, nên cô từ chối. Mấy người bạn cô đang chat trong

conference của skype đồng loạt gửi cho cô icon hình nắm đấm!

Một lát sau, điện thoại của Nguyên đổ chuông. Cô thấy cái tên “Phong” đơn giản nhấp nháy trên màn hình. Đây là tên tự tay anh lưu vào trong

danh bạ của cô tối hôm đưa cô về nhà. Có chuyện gì anh lại gọi cho cô

nhỉ? Hay là hủy hẹn tối nay? Nguyên nghi hoặc bắt máy. Đúng như cô suy

đoán, anh phải đi giao tiếp đột xuất, thành ra tối hay không thể gặp cô

như đã định được.

  • Thảo Nguyên!

  • Dạ?

  • Thảo Nguyên?

  • Vâng, em đây!

Thế Phong sao vậy nhỉ? Anh tự nhiên gọi tên cô liên tục.

  • Anh… nhớ em! Hay là bỏ họp?

Giọng điệu của anh khẳng định cô chỉ cần nói vâng là anh sẽ hủy cuộc

hẹn quan trọng nào đó ngay lập tức. Nhưng cô nào dám mang tiếng xấu thế, bèn nói;

  • Cũng vừa may, nhóm bạn em hôm nay cũng tổ chức gặp mặt. Cuộc hẹn của chúng ta dời lại cũng được anh ạ.

  • Em đi gặp bạn à?

  • Dạ. Nhóm bạn từ thời đại học em vẫn thân tới tận bây giờ.

  • Trai hay gái?

Giọng anh nghe nằng nặng. Nguyên bật cười

  • Cả trai, cả gái.

  • Ừ. Khi nào xong việc, anh sẽ gọi điện. Nếu kịp thì tới đón em.

Không để Nguyên kịp từ chối, anh đã cúp máy.

Tan sở, Nguyên chạy xe tới quán lẩu bò quen thuộc. Quán bán nhiều

món, nhưng ngon và nổi tiếng nhất là món lẩu bò Củ Chi nên thành ra được gọi tắt là quán lẩu bò. Người ở thành phố này cũng đến là lạ. Mát trời

ăn lẩu, nói cho ấm người. Nóng cũng ăn lẩu, nói để giải nhiệt. Hôm nay

quân số của nhóm có tám người, đều là người quen với Nguyên. Một cái lẩu thập cẩm bốc khói thơm lừng được mang ra đặt ở giữa bàn. Gần chục đôi

đũa tranh nhau những miếng thịt thái mỏng tang, gặp nước sôi săn lại

thành màu hồng nhạt, vừa mềm vừa ngọt. Vừa ăn, vừa nói chuyện rổn rảng.

Sau khi ăn được một phần ba cái lẩu, có vẻ như không cần vội vã chuyện

ăn uống nữa, một anh chàng bỗng hỏi

  • Sao không ai thông báo nguyên nhân tụ tập hết vậy?

Nói xong anh ta nhìn sang Tuyết Mai, nhân vật hay “cầm đầu”, chủ trì nhiều vụ ăn uống chơi bời.

  • Cứ ăn đi, ăn đi… Nguyên nhân thì chút nữa có người tới rồi nói. À, mà tới rồi kia kìa.

Tuyết Mai hướng mặt ra phía cửa chính, miệng nở một nụ cười, sau đó

len lét liếc nhìn sang phía Nguyên. Nguyên chạm phải ánh mắt quái dị của cô bạn, nhìn theo ra phía cửa, mặt bỗng dưng cứng đờ lại. Người đang

đứng sau cánh cửa kính vừa khép lại là Trường Giang!

Anh bước vào làm sáng lên một góc không gian quán lẩu ồn ào. Cũng

giống như những người sống một thời gian dài ở nước ngoài, da anh trắng

hơn, thêm mái tóc trước giờ lại vốn màu hung hung chứ không đen, trông

có vẻ Tây, rất cuốn hút. Anh mặc một chiếc quần jean xanh thẫm, áo caro

màu đỏ, tay áo xắn đến tận khuỷu một cách tùy tiện. Lũ bạn Nguyên sôi

lên như một nổi lẩu đặt trên bếp ga, đồng loạt vẫy tay xôn xao. Thì ra

bữa lẩu này là để mừng Trường Giang về nước. Nguyên lườm Tuyết Mai một

cái. Cô bạn nhún vai, bày ra vẻ mặt vô…số tội.

Những người tham dự hôm nay rõ ràng là cố ý. Họ là bạn của cả Giang

và Nguyên, cũng biết rõ nội tình chuyện tình yêu và đổ vỡ của hai người. Theo Nguyên thấy thì hẳn mấy người này nhiệt tình thái quá, hoặc là rỗi việc hết sức muốn cho gương vỡ lại lành. Ngay cả cái cách họ sắp xếp

một chỗ trống để Giang ngồi cạnh Nguyên cũng đã nói lên điều đó. Anh

hình như cũng giống cô, bị lôi kéo vào màn kịch của đám người này. Sau

khi chào hỏi một lượt, anh mới nhìn cô khẽ gật một cái.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.