Chương 39

Hắn lại nghiêng mặt,

lại nhẹ nhàng đặt làn môi lên môi tôi, chưa kịp ngạc nhiên, chưa kịp tức giận

thì hắn thẳng đầu trở lại, phán:-

Đổi lấy cái mở cửa… ( Sau đó hắn quay người ra đằng

sau…..và cửa bật mở…)

Tôi tức run người….sợ rằng nếu tát

hắn thì cửa sẽ lại đóng……..nhịn là tốt

nhất….khi nào tìm cơ hội trả thù sau…. Hắn nhếch mép 1 cái, còn tôi thì chạy vụt

nhanh ra ngoài…và lần này thì như hắn nói, tôi “bảo toàn tính mạng”…

Khi đã ra khỏi cửa, tôi lấy gấu áo lau, lau, lau cho hết cái thứ “ bẩn

bẩn” kia đi……..

AAAAAAAAAAAAAAAA! ( Tôi hét thật to cho vơi hết nỗi giận)

(* Chú thích: Trong căn phòng đó, Dương đang nằm trên giường

cười vật vã…Xong rồi như thấy cái gì đó là lạ…anh lại lạnh lùng: “ Quái! Mình làm

sao thế này, từ cái hồi đó, mình chưa bao giờ mỉm cười cả….Phải vô tâm vào….!@@”

…..Nhưng Dương vẫn cảm thấy vui vì đã được hôn nó…….chàng đã “say” rồi sao?)

Tôi đi trên một

hàng lang dài, chọn đại một cánh cửa, tôi mở cửa đi vào trong…Ôi! Sao căn phòng

đẹp thế nhở? Mỗi tội không đẹp bằng cái phòng kia….Thôi kệ, nói chung là không tưởng tượng nổi cái khu này nó đẹp

như thế nào đâu..

Tôi uể oải mò tới

giường….Thả mình xuống và nằm nghỉ 10-15’, sau đó dậy và lấy quần áo đi tắm. Tắm

xong, tôi bước ra 1 cách sảng khoái. Ngả người xuống bộ sofa, mở TV lên, đang có

bộ phim *********, tôi chăm chú theo dõi….

Đến đoạn người

con trai và người con gái tựa vào nhau bên xích đu, chàng trai nói với cô gái 1

cách dịu dàng

Ngôi nhà này, chỉ anh và em được sống, sẽ sống bên nhau

trọn đời…mãi mãi nhé! ( Chàng tải nói xong, 2 người ôm nhau thắm thiết…)

Bỗng trong đầu tôi

hiện lên 1 ý nghĩ rất là “củ chuối”….: “ Tên Dương nói thế là sao? Ta và hắn sẽ

bên nhau mãi mãi, trọn đời á….Giống trong phim này đấy hả? Mà cũng phải…chàng

trai trong phim đẹp zai như hắn, ak không, hắn đẹp trai hơn. Còn ta giống cô gái

đó đó sao? Chắc là ta phải đẹp hơn rồi…hơ hơ…Thôi thôi…Nghĩ như này thôi chứ ta

mà ở với hắn 1 ngày chắc khu này thành 1 chiến trường, cái tên “dê già” ý…..)

Thoát khỏi dòng suy

nghĩ, tôi lại nhớ lại câu nói của hắn: “ Tôi đã xây cho một mình tôi và…người tôi

yêu….Chỉ tôi và người ấy mới được bước chân vào đây…” @@

HẢ????!!!!!!!!!!!!!!

( Tôi trợn tròn mắt……….thảm nào ở đây không có ai ngoài hắn, ta với thằng

Hải…………. nhưng………nhưng………thằng Hải thì sao?........

Tầm bậy……không được nghĩ bậy……..thằng Hải

ở đây thì làm sao có thể khẳng định tên ấy…….ấy ấy mà được chứ?........

(Tác giả:các bạn đừng nghĩ bậy bạ

nhá! Tác giả viết như thế này khổ tâm lắm……..TT)

Tôi không dám suy nghĩ nữa, lắc đầu

quầy quậy nghĩ: “thôi! Ngủ đi cho khỏe, miễn là mình được ăn ngon mặc đẹplà được.

Ngủ!”

Tôi tự động viên mình………Nhưng…………mãi

mà tôi không ngủ được, cứ trằn trọc mãi, mãi……….Đồng hồ đã điểm một giờ đêm. Mắt

tôi vẫn mở thao láo.

Ặc…Kiểu này không hỏi chắc không “an nghỉ” được mất.

Tôi quyết sang bên phòng Dương đẻ hỏi. Tôi gạt bỏ tất cả,

chạy thật nhanh lên phòng Dương

Kính coong! kính coong! (Tiếng chuông phòng vang lên)

……………………….(ba phút sau chưa có động tĩnh gì)

Kính kính kính coong! Kính coong! Kính coong. (tôi nhấn

lien tiếp)

………………………..

UỲNH! UỲNH!

(Tôi hơn con thần kinh, cứ đập uỳnh uỳnh vào cửa…….to, lấn an hết cả không gian yên

tĩnh cửa màn đêm)

RẦM! (cửa

phòng bật mở rất mạnh, tên Dương vs con mắt như con thú dữ nhìn tôi)

Tôi muốn hỏi anh một chuyện……(tôi ấp úng).

Hắn không nói gì…….vẫn ánh mắt đó.

Tôi được ở đây? Ý cậu là sao?

RẦM!(cửa phòng đóng lại một cách tàn nhẫn)

Suýt chút nuexa là cái mũi của tôi dập rồi.

TT.

ĐÀn ông con trai gì mà tàn nhẫn vs con gái thế không biết

Anh không phải là đàn ông. Tính thì yểu điệu như con gái(@@),ít nói, vô cảm y tất

cả. bn th, thần kinh, ……blabla……… (Tôi hét một tràng dài

RẦM!(Lại một tiếng mở cửa; không! đập cửa

mới đúng……)

Hắn lại một ánh mắt ý ……. Ánh mắt

như muốn ăn tươi nuốt sống tôi ….....tôi vẫn cương quyết

  • Cậu trả lời câu hỏi của tôi đi đã!

………..

Bỗng! cánh tay của tôi bị lôi mạnh vào trong……….trong khi tôi

chưa hết sững sờ thì……hắn đẩy mạnh tôi vào tường.

Muốn hôn lần 4?(hắn gằn giọng hỏi)

Ơ…………này……..này………tôi cấm cậu đấy……..cậu mà làm thế……tôi…..tôi.

Sao/

Từ cái mặt nhà cậu. Hứ (tôi vênh mặt)

Nói xong, trách hắn làm điều ấy……….Tôi

đẩy mạnh hắn ra, tự tin, dõng dạc bước ra cửa, quên luôn cái điều cần hỏi. @@.

Còn Dương, hắn bị đẩy ra cộng vs câu

nói của tôi, hắn không làm gì cả, chỉ đứng nhìn và không đóng cửa nữa.

Trước khi đi ra khỏi cửa, tôi lại

chợt nhớ về điều cần hỏi, tôi quay đầu lại, nói oang oang.

MAI CẬU CHO TÔI CÂU TRẢ LỜI.

Hỏi xong, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hết

cả người.

Trèo lên giường, tôi nhắm mắt và

ngủ luôn. Lúc đó trời đã điểm 2 giờ sáng.


Ò Ó O O O O! ( Tiếng báo thức của cái đồng hồ

đeo tay của tôi vang lên)

  • Oáp! …….( Tôi dụi dụi mắt)

Tôi thay quần áo đồng phục gọn gang, sau đó mới đánh răng rửa mặt…(@@ Đúng

là khác người)

Mò mẫm tìm đường xuống khu chính. Đi qua

một căn phòng ở giữa, tôi thấy thằng Hải

với Dương ở đó với 1 bàn ăn dài tít tắp. Quái lạ, nhà hàng có mà không ăn thích

ăn ở đây sao? … Thôi, dù gì toàn đặc sản ở cái nhà hàng đó nên tôi đi vào ….tôi

biết bọn hắn cũng đang đợi tiểu thư này xuống ăn mà! ^^ (@@)

Tôi chạy vào, nhăn nhở, chạy nhanh ngồi vào bàn, đi qua mặt Dương, nguýt

hắn 1 nhát….

Hôm qua ngủ ngon chứ? ( Thằng Hải hỏi tôi với ánh mắt

gian gian)

Mặc kệ nó

có ý nghĩ sâu xa gì đi nữa nhưng tôi vẫn mặc kệ.

WOA! Sao hôm nay nhiều món ngon thế nhở? Chẹp Chẹp…( Tôi

chớp chớp)

  • Ngon thì ngồi mà

đớp đi……Không khéo rớt rãi đầy lòng nhà…. (Á À! Thằng này hôm nay láo! Dám xỏ

chị mày hả? Phải cho nó bài học mới được…)

Ta đớp thế mi không phải đớp chắc?

Có! Mỗi tội không “rỏ rãi” như mi!

Chả biết ai rỏ rãi đâu?

Ờ! Chả biết ai đâu? ( Thằng Hải vẫn ngang)

Ai? ( Tôi hỏi)

  • Mi!

Kệ ta! Mi tự lo cho mình đi….sao cứ thích bon chen thế

nhở?

Ờ thì chả kệ mi! ( Thằng Hải vẫn vậy)

Ờ thì chả kệ ta! ( Tôi

không chịu thua đâu)

Kệ mi

Kệ ta

Mi

Ta

Mi

-Cãi ngu…..( Tôi chửi nó là cãi

ngu)

  • Mi thì cãi thông minh hở?

  • Ờ!......,

RẦM! ( Dươg đập xuống bàn cái rầm)

-……….

Bọn tôi im phăng phắc luôn…..Hắn thì

tự nhiên đớp luôn…

Thế rồi bọn tôi cũng bắt đầu thực

hiện nhiệm vụ cao cả của mình @@

………..

Haizzzz! Ngon quá! ( Tôi đặt đũa xuống)

Cái bàn đầy ắp thức ăn được tôi xơi trọn 1 nửa. Còn 2 tên kia thì “giữ eo” ăn có mấy miếng. Ăn

no rồi là tôi bắt đầu ca

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.