Chương 36

Đứng lại! ( Dương gằn giọng)

-………

Sau đó Dương chỉ tay vào tôi

Hôm nay - nhỏ- thuộc về tao!!!! ( Gằn giọng hết mức)

CÁI GÌ???!!! ( Tôi cả con Phương trố mắt)

………

Ak ……umk( tôi ấp úng khi nhớ ra cái giao kèo của 3 chúng

tôi: TM – Tôi – DƯƠNG. Chắc chắn hôm nay tôi phải ở nhà hắn rồi ( Dương). Tôi

cũng đã dọn dẹp hành lí sang bên đó ….Haizz) ( tôi thở dài)

Hương ( Con Phương hướng ánh mắt khẩn thiết vào tôi)

Không sao đâu! Tao ổn! ( Tôi cười nhẹ với con bạn cảu

mình, nhằm bảo nó không phải lo lắng cho tôi. Tôi biết mình đủ mạnh để xử lý

tất cả)

Tôi quay mặt sang Thái Minh nói

Quân tử nhất ngôn!!

Nói xog tôi quay đi, bước lên xe

, nhìn qua khug cửa, tôi hướng ánh mắt buồn buông vào Phương và cả vào……TM. Tôi

nói câu “ Quân tử nhất ngôn ” nhằm đả kích Dương và TM. Tránh hai an hem nhà này

đỡ ‘ cắn nhau ” không thì “ chó mèo cắn nhau, ruồi muỗi chết ” Ặc …ặc

( Tác giả: Sao lại ví mình với ruồi

muỗi chứ, thiên nga không ví ………hức……hức…….hehe)

Tôi vs Dương chạy xe băng băng trên

đường. Xe rã sang một hướng mà tôi không hề biết vì từ trước đến nay tôi có biết

nhà Dương đâu. Tôi chăm chú nhìn hai bên đường dài, những chiếc là vàng rơi đầy

đường, gió thu xào xạc quá

Đẹp quá! ( Tôi thốt lên)

Dương vẫn im lặng

Tôi vẫn quan sát, mắt sang rực

……..Quả thực là đẹp ơi là đẹp, cứ thư là 1 thiên đường trên cõi mộng ý.. Một con đường hai hàng cây sừng sững, ; lá vàng

như trải thảm tòa bộ con đường, ………. Phải

nói là như sứ xở thần tiên bên sữ xở Kim chi Hàn Quốc vậy. Đi từ từ, tiên gần thêm. OA! Tôi sững người.

Cả một cái cổng to, to bằng cả

chiều rông của con đường. Từ ngoài nhìn vào trong, to, to, phải nói là rất

to. Sao mà giống một thành phố thu nhỏ vậy trời???!!!. Nhưng nó không có người

, một thành phố đẹp ơi là đẹp

Tôi há hốc mồm, “ rớt rãi dòng dòng

” nhìn mà muốn nổ con mắt

Sao thế này!!? Cả cái con đường to đùng đùng mà chỉ dành riêng vad dẫn vào 1 ngôi nhà thôi

ư??? AAAAA ( Tôi ngạc nhiên, chưa bao giờ tôi ngạc nhiên đến vậy, tôi hét)

CÂM!! ( Dương vẫn lạnh lùng)

Nhà anh đó hả?? Đẹp quá!!

Đó không phải là nhà …….mà …….. ( Dương chưa nói hết đã

ngừng)

Ak! Đó là 1 thành phố, một thành phố tuyệt đẹp ……nhưg

sao không có người vậy ( Tôi thắc mắc)

Tôi đã xây cho riêng mình tôi và…….

AI????

Dương nhìn thẳng vào ánh mắt của tôi

Người tôi yêu …….! ( Giọng Dương yếu dần)

Uồi!! Cô nào mà

có phúc quá zợ?? Chắc cô ấy sướng khi ở ngôi nhà này lắm nhỷ…………. ( Tôi cười tươi

rói)

Chỉ tôi và người ấy ms được bước chân vào đây ( Dương nói

tiếp)

Thế á!! Cậu khắt

khe quá nhỷ ……ơ …..hình như là……….( đầu tôi bỗng thoáng qua một ý nghĩ)

ỌC!!!! ỌC!!!!

Bỗng bụng tôi biểu tình và chỉ nghĩ đến việc ăn. ẸC!!

( Tác giả: nói như thế thì các bạn phải biết nhỏ đang nghĩ

gì rồi chứ. Đấy!! Cứ ăn là mất hết lý trí! Chẹp chẹp)

Cô đói bụng chưa??? ( Dương như đánh trống lảng)

Rồi!! Rồi!! ( Tôi gật đầu lia lịa)

Vào ( Dương phán rồi bước vào luôn cánh cổng lớn)

Từ một ngôi nhà…….Không!! Phải nói

là một biệt biệt thự cao tầng. Thằng Hải - thằng

em trai ngoan ngoãn của tôi bước ra mơt cửa

Anh Dương……! ( Hải cúi chào)

Dương không nói gì mà chỉ bước vào

Tôi vẫn ngẩn tò te, đứng lù lù trước

cổng, to quá, nhìn nhiều lác mắt mất. HIX HIX

Các bạn hãy lien tưởng đến khu “

ROYAL CITY ”! Khu nhà này còn cao, to, cao và rộng hơn gấp 3 lần cái đấy cơ. Vào đây

, chắc từ bây h đến gìa cũng chưa đi hết.

Ặc …..ặc…..sợ quá.

Không vào ak mà còn đứng đấy

Vào???!!

Chả vào! Thế mi có định “đớp ” không??

Có có!! ( Tôi gật đầu một cách dứt khoát)

Rồi tôi đi theo thằng Hải, nó đãn tôi vào một khu nhà lớn. Những tòa

nhà ở đây không có biển, không có chỉ dẫn

, Chắc chỉ dành cho những người đầu óc tốt, trí nhớ tốt

Đang đi đâu vậy ( Tôi thắc mắc)

Ăn!!

Ak……biết rồi

Rồi tôi bước vào

Hả??!!! ( Tôi há hốc mồm …….Tầng 1- tất cả cứ như là một nhà hàng, có chữ này - Nhật)

………….

Ta không thích ăn đồ Nhật, ta bị dị ứng!!

Biết rồi! ( Vì nó là em trai tôi, 2 chị em ruột cùng

chung 1 “ rốn” thì tất nhiên phải biết rồi.)

Tôi bị dị ứng đồ Nhật vì: đồ Nhật

chủ yếu là cá- mà còn là cá sống nữa chứ….

Hồi còn nhỏ, ba tôi đi câu về, câu được 1 chú cá thia thia. Ba tặng cho

tôi chú cá đó, mặc dù món quà rất nhỏ nhoi…

Tôi rất thích thú và ngày đêm chăm sóc chú cá…. Có chuyện vui buồn gì đều

ra “ chia sẻ” với nó. Ngày đó, tôi phải đi mẫu

giáo như bao đứa trẻ khác, khi đi học về, tôi sững sờ khi thấy 1 con mèo

“ khốn khiếp” đang ăn 1 con cá…… tôi giật mình vội vàng đi vào trong nhà tìm “

em cá” của tôi…cầu trời phù hộ đó không phải….,…...

OMG! TRôi không thấy em ý đầu…tôi nước mắt giàn giụa, chạy ra ngoài sân để

“ tính sổ” với con mèo kia…tôi đuổi, con mèo chạy luôn, để lại 1 góc cái đuôi

của “em ấy”. Huhuhuhu… Mấy hum sau đó tôi khóc suốt, làm phiền bố mẹ tôi suốt.

Ba tôi bảo là sẽ câu cho tôi con cá khác nhưng tôi nằng nặc không nghe. Tôi đã

tự hứa với mình rằng sẽ không bao giờ ăn cá nữa, không bao h ăn đồ sống nữa..và

cả cuộc đời phải căm thù họ hàng nhà bọn mèo vô tâm, tàn nhẫn ….Tôi đã bị dị ứng

cá từ lúc đó….Những đồ tái, sống phải được làm cho chín, thật chín tôi mới dám đụng

đến…

Tôi trở về với thực tại.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.