Chương 32

Sau khi đã đánh chén xong, chúng

tôi về nhà TM. Về đến nhà, tôi chạy tót lên phòng, tôi sắp xếp 1 ít quần áo để

mai chuyển sang nhà Dương (@@). Sau đó tôi lăn ra khò khò luôn. Hôm nay mệt mỏi

rồi nên tôi không muốn nói chuyện với ai nữa.

//////////////////////////////

Sáng sớm...

Tôi vừa mở mắt ra thì thấy ngay tên

TM đang đứng trước đầu giường tôi.

-Á Á Á Á AAAAAAA! Cái anh kia.....Sáng sớm vào phòng tôi làm gì?

...Anh......chưa......làm gì chứ?

TM không nói gì....quay đi luôn....nhưng

tôi đã thấy....thấy mặt hắn thoáng đỏ...... Tôi cười thầm, sát nhân máu lạnh mà

cũng biết ngại á?:v:v ^^

(* chú thích: TM đang đứng “ngắm” trộm nó...bỗng nó tỉnh dậy.....Anh

không biết giải thích sao nữa...dù sao cứ lạnh lùng là không bị nó truy tố.....@@

*)

Hắn đi ra khỏi phòng tôi, tôi

liền cấp tốc đi làm vệ sinh cá nhân....Xong xuôi, tôi xuống nhà và chuẩn bị ăn

sáng.

Bước xuống cầu thang, tôi trợn

tròn,mắt khi trước mắt tôi là 1 bàn đầy thức ăn, toàn sơn hào hải vị. TM ngồi

bắt chéo chân, mặt vô cảm nhìn ra 1 hướng khác, xa xăm vô cùng. Tô bước xuống.

-E hèm! ( Tôi hắng giọng)

Hắn vẫn vậy, đôi mắt thẳm.

Này!

Hắn vẫn không trả lời.

Tôi ấm ức, đã thế thì chị cũng lờ

đi luôn ha.

Shit.

Tôi ngồi luôn vào bàn, ăn ngon lành.

Mặc kệ tên kai cứ đơ đơ ra, hỏi không trả lời, nói không nghe,....bla bla....

Đang ăn.....

Huỵch! Huỵch! Có tiếng đánh nhau

ngoài cửa. Bỗng 1 tên từ ngoài chạy vào, tôi biết đó là “đàn em” của TM.

-Cậu chủ!

-..............

Sau đó tên “đàn em” ghé vào tai TM

nói thầm......tôi nghe thoang thoảng.....nhưng mặc kệ…xía vào làm chi

cho mệt…..tôi ăn tiếp…

(* tên đàn em của TM nói: thằng Dương đang

làm loạn ngoài kia! Thưa cậu chủ…..nhưng……TM vẫn thản nhiên ăn….hạ tay ra lệnh

mặc cho tên Dương vào….đàn em rút lui..*)

Vì đang đói nên tôi ko quan tâm đến mọi việc,

mọi người xung quanh…ăn xong còn đến trường nữa chứ….hihi….đang thưởng thức bỗng

tay tôi bị nắm chặt, sau đó là người cũng bị lôi theo…ai đó…đứng dậy….

-Á! Dương?????

Tên Dương ko quan tâm…chỉ chú ý tới việc hắn

lôi tôi ra khỏi đây. Chắc vì trong hắn đang giận dữ hay sao ý, hắn đã nắm tay tôi

rất chặt, siết …và đau…

-Ái…đau! ( Hắn nắm chặt quá nên

tôi buộc miệng kêu đau.)

-BỎ RA!..( đến bây h TM cũng đã

chịu lên tiếng)

Dương nới lỏng tay…ánh mắt vẫn sắc lạnh nhìn

TM.

-KHÔNG – BAO GIỜ! ( Dương nhấn mạnh

từng chữ một)

Lần này thì TM thực sự tức giận, hắn đạp

tay xuống bàn cái uỳnh rồi thét

BỎ - CON NHÓC – RA!!!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.