Chương 6: Giờ thứ ba – Thang máy tầng bốn

Là thang máy!

Thang máy?

“Lạch cạch.”

Cửa thang máy khép lại.

“Lạch cạch.”

Đụng phải vật gì đó , vật đó có chút mềm

mại.

“Lạch cạch.”

Cửa thang máy lại tự động mở ra rồi đóng

lại.

“Lạch cạch.”

Đóng lại rồi một lần nữa chạm phải vật

kia……

“Lạch cạch.”

Cứ như thế mở ra rồi đóng lại.

Tôn Chính trong đầu nhớ lại tiếng “Đinh”

lần đó.

Thang máy dừng ở tầng bốn.

Vậy cái gì kẹt trong thang máy?

Tôn Chính thấy Lộ Hà đang nắm chặt tay

mình.

Tin tôi.

Lão Mao nói lão Trương nghe được thang máy

“Đinh” một tiếng.

Lão Mao đứng trước thang máy tìm được một

nhúm tóc.

Lão Trương xuống lầu , lão Mao lên lầu

tuần tra.

Lộ Hà kéo Tôn Chính đang đứng đó xuống

lầu, Tôn Chính giữ chặt Lộ Hà gầm nhẹ:“Không được.”

Lộp cộp.

Cửa thang máy vẫn còn đang đóng mở , không

gian tối tăm đột nhiên xuất hiện một âm thanh khác.

Là tiếng bước chân.

Từng bước một, rất chậm nhưng rất hữu lực,

đang dừng ở cửa cầu thang.

Cả hai dưới chân như bị dính keo , sợ hãi

đến mức chân tay mềm nhũn.

Trương Bỉnh tuần tra dưới lầu đi lên vẻ

mặt đầy mệt mỏi , bước đi loạng choạng trong khi không có đèn pin .

Từng bước một lên lầu.

“Trương – Lão Trương ông ta lên đây!” Tôn

Chính hoảng sợ hô lên.

Trong nháy mắt trực giác chiến thắng lý

trí.

“Bên này!” Lộ Hà kéo Tôn Chính, xoay người

liền hướng hành lang tầng bốn chạy đi .

Không thể đi thang máy, cũng không thể bị

người dưới lầu đuổi theo.

Lộ Hà nhanh chóng mở đèn pin, trong khoảnh

khắc đèn sáng lên, Tôn Chính liền nhắm chặt mắt.

Trong vài giây mở hoặc tắt đèn pin, thời

điểm đó phải tập trung hai trăm phần trăm.

Không thể dừng lại!

Tiếng bước chân dừng ở bậc cuối cùng, vang

vọng cả tầng bốn.

Tôn Chính cảm thấy một cỗ lạnh lẽo từ

trong lòng tản ra.

“Ở trong này, khoa Đông Y ,

châm cứu mát xa!” Bên cạnh Lộ Hà kích động kêu to , một cước đá văng cánh cửa

màu vàng cũ kỹ kia.

Ánh sáng đèn pin rọi qua dòng chữ : Khoa

Đông y, châm cứu mát xa.

Bởi vì trong đây có bản đồ huyệt vị cơ thể

con người và những phương thuốc đông y nên tương đối an toàn.

Mùi vị thảo dược xộc thẳng vào mũi.

Tôn Chính xoay người đem cửa đóng lại ,

một trận gió lạnh lẽo lướt qua mặt.

Hình như an toàn rồi …

Không…… Không……

Có chỗ không đúng.

Phòng an toàn ở tầng bốn là tiêm vác xin

và khoa đông y.

Ở trên bản đồ…… Là nằm bên phải thang máy.

Nhưng bọn họ đi hướng bên trái …… Hơn nữa

trăm phần trăm xác định bọn họ không hề đi qua thang máy nào cả.

Nhưng trên cửa rõ ràng viết khoa Đông Y –

châm cứu mát xa.

Sai ở chỗ nào?

Chẳng lẽ cậu nhớ lầm ?

“Chính…… Chính……” Lộ Hà ở sau người cẩn

thận gọi cậu.

“Tôi không sao.” Tôn Chính xoay người lại,

thần sắc đã khôi phục trấn định“Vừa rồi sao lại như vậy? Thang máy cùng thang

lầu đều con mẹ nó bị gì thế ?!”

“Chính” Lộ Hà nhẹ nhàng đi tới, tay khoát

lên vai cậu,“Chỉ có trời mới biết tại sao lại xảy ra chuyện như vậy, nơi đây từ

đầu tới đuôi chỗ nào cũng không thích hợp .”

“Tôi cũng không biết chuyện gì đang xảy

ra…… Tại sao lại có tiếng Lão Trương đi lên lầu , làm sao ……” Tôn Chính khi nói

chuyện ngực có chút phập phồng,“Nếu như…… là người khác thì sao ? Nói không

chừng chúng ta có thể cùng anh ta thoát ra ngoài……”

“Không có khả năng đó , Chính, cậu cũng

biết nơi này chỉ còn lại chúng ta .”

“Lộ Hà…… anh biết không, kỳ thật…… kỳ thật

tôi đã nghe qua truyền thuyết về Lệ quỷ” Tôn Chính ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lộ

Hà,“Nhưng tôi không tin , trên thế giới này không hề tồn tại ma quỷ.”

“Tôi biết cậu không tin, Chính.” Lộ Hà lộ

ra nụ cười có chút ảm đạm “Nói cho tôi biết cậu đã nghe qua những gì đi ?”

“Những người bị chết oan hay do gặp tai

nạn bất ngờ — kỳ thật nó cũng giống như lão Mao đã nói , cạo trọc đầu , dùng

vãi đen bịt chặt hai mắt bằng không sẽ thi biến, còn có ……”

“Cạo trọc đầu, dùng vải đen bịt hai mắt ?

Là để phòng ngừa thi biến? Nhưng thi biến trên thực tế là do vật thể ở trong

hoàn cảnh không có không khí kch thch mà sinh ra phản ứng ……”

“Cho nên — cho nên mới phải dùng một miếng

vàng ròng dùng tóc quấn quanh nhét vào miệng .”

Lộ Hà ánh mắt lập tức trừng lớn , hai tay

nắm vai Tôn Chính , nhìn chăm chú vào cậu.

“Thật chứ?”

“Ân.” Tôn Chính gật đầu.

“Thì ra là thế…… Tôi đã sớm cảm thấy…… Đã

sớm cảm thấy……” Lộ Hà lộ ra nụ cười ý vị thâm trường

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.