Chương 3: Ghi chép chuyện bí ẩn bệnh viện Đồng Hoa (nhất)

Người ghi nhận: Mao Trọng Qúy [Nhân

viên trực ban từ năm 1999 đến năm 2000 ]

Buổi tối hôm nay vẫn như cũ, tôi cùng

lão Trương ( Trương Bỉnh) trực ban. Hiện giờ, òng cấp cứu lầu một vẫn còn vài

y tá bác sĩ ở lại. Khu nằm viện bây giờ vẫn còn sáng đèn, nhưng đến 11 giờ thì

sẽ không cho thăm bệnh nữa.

11 giờ đúng, toàn bộ lầu chính trống

rỗng , không có một chút âm thanh. Bệnh viên Đồng Hoa so với nơi khác có chút

âm u, đen đặc , nhưng quy định lại không được bật đèn lên. iên trực đầu

tiên là của tôi, lão Trương ngồi trên giường ăn mì, tôi lấy đèn pin, chuẩn bị

làm việc.

Làm việc ở đây cũng nom được 5 tháng,

nghe người ta nói, mấy tên bảo vệ trước làm việc nhiều lắm cũng chỉ nữa năm.

Tôi đi hết sáu tầng lầu để kiểm tra như thường lệ, chủ yếu chỉ kiểm tra cửa sổ

và đèn xem đã được tắt hết chưa, bệnh viện này không cho mở đèn sau giờ quy

định.

Tôi thong thả đi lên từng lầu, ánh

sáng đèn pin rất yếu. Thang máy tuy mới được sửa chửa lại vào năm trước nhưng

rất ít dùng, hơn nữa những người trực đêm như chúng tôi cũng không được dùng.

Tầng sáu không nhiều òng lắm, trừ bỏ

khoa răng – hàm – mặt ra thì những òng còn lại đa ần dùng để chứa đạo cụ.

Kiểm tra một en, trời càng tối hơn, cảm thấy mọi thứ vẫn tốt liền quay về.

Bệnh viện này tất cả đều bình thường.

Đến 12 giờ là iên trực của lão

Trương, tôi có thể nghĩ ngơi rồi.

Từ lầu sáu đi xuống lầu một, mọi thứ

đều ổn cả. Lầu một đèn vẫn sáng, hai gian òng cấp cứu sáng trưng.

“Lão Mao, kiểm tra xong rồi hả.” Y tá

trưởng hỏi tôi.

“Ờ.” Tôi trả lời.

Vài cô y tá đang ngồi sơn móng tay,

thỉnh thoảng ghé tai nói nhỏ gì đó.

“Từ khi tan tầm đến giờ, một người

cũng chưa tới!” Y tá trưởng lại nói thầm . Cô ấy cùng tôi là đồng hương, nhà

lại cùng vùng, những lúc đêm khuya thế này cũng thường giúp người ta đem vài

món ăn khuya đến.

“Tôi đi kiểm tra thang máy, đi trước

nhé……” Tôi vừa đáp vừa hướng cầu thang đi đến.

Tạch một tiếng, tháng máy cuối cùng

được khóa lại, cũng đã đúng 12 giờ.

“Tôi về òng đây, nếu không có gì gấp

thì nhớ nghỉ ngơi a.” Tôi hướng mấy cô y tá nói, cả hành lang thoáng chốc chỉ

có mình thanh âm của tôi.

Trở lại òng trực, lão Trương ăn mì

xong nãy giờ đang ngồi nhìn tôi, lúng ta lúng túng nói.

“Lão Mao, tôi có chút sợ……”

“Sợ gì?” Tôi lập tức bật cười,“Ông một

đại nam nhân , sợ gì?”

“Ông, ông quên hồi trưa tôi nói

gì à……”

Tôi nhớ rồi, hồi trưa lão Trương có

nói một chuyện-

“Lão Mao, bệnh viện này có Lệ qủy a.”

Hắn sau khi ăn cơm trưa xong liền nói việc này.

“Lệ quỷ?” Tôi cười “Không sợ , không

chừng nó còn sợ ông a!”

“Là lệ quỷ thật đó, không đùa đâu .”

“Nga? Ông làm sao biết được? Nó vào

đây bằng cách nào?”

“Chạng vạng ngày hôm qua, có người mới

được chuyển vào nhà xác ông nhớ không?” Lão Trương gấp gáp xoa tay,“Tóc

cạo hết, mắt lại bịt vải đen, đó hình như là người được chuyển vào cuối cùng

ngày hôm qua……”

“Thế thì sao? Đầu bóng lưỡng như vậy

rất hiếm sao.” Tôi vỗ vỗ vai lão, lão ta bình thường gan lớn vậy mà cũng có

ngày biết sợ “Chúng ta gác đêm còn tốt hơn so với bọn canh mộ nhiều.”

“Quê tôi có tục lệ, nếu ai chết không

minh bạch, ải cạo tóc rồi lấy miếng vải đen bịt mắt lại rồi đem đi hỏa táng

ngay.”

“Vì sao?”

“Không biết sao? Người sau khi chết

tóc vẫn có thể dài ra nghe nói đây là hồn ách cuối cùng còn lưu lại , cho nên

người chết oan ải đem hồn của hắn che lại, một cọng tóc cũng không được để ,

hồn của hắn cũng thoát không đươc, rồi lập tức thiêu hủy, như vậy sẽ không biến

thành lệ quỷ. Lệ quỷ, chính là loài hung ác nhất, chúng ta không đối ó

được đâu……”

Cuôc đối thoại giữa trưa toàn nói về

Lệ quỷ rồi lại chuyển thành vấn đề Mao chủ tịch khuyên chúng ta nên tin vào

khoa học, tôi không để ý nhiều nên lão Trương đành buông tha.

“Trên đời này không có quỷ………. Quên

đi, tôi cùng ông đi trực vậy” Tôi thấy lão thần sắc cổ quái nên cũng mềm lòng,

bật đèn pin “ Đi thôi.”

“Người kia, hôm nay , còn chưa chuyển

đi nhất định không có chuyện tốt gì ……” Lão Trương vẫn luôn miệng thì thầm gì

đó, chân theo tôi ra khỏi òng trực.

“Tôi đi kiểm tra lầu sáu, ông kiểm tra

mấy lầu dưới, chút tôi xuống.” Tôi khuyên lão, “ Được rồi, yên tâm đi.”

Lão Trương gật đầu, bóng dáng lững

thững của lão khuất vào bóng đêm, gã lộ ra một biểu tình rất sầu muộn, thỉnh

thoảng vẫn quay người lại nhìn tôi rồi đi tiếp.

Tôi một mình đi kiểm tra lầu sáu,

loanh quanh một hồi tự nhiên cảm thấy lạnh toát người.

Về lệ quỷ, tôi quả thật từng nghe qua,

nhưng không nghĩ lại nghiêm trọng vậy, lúc nghe xong cũng không thèm để trong

lòng. Người chết đi biến thành quỷ cũng chia ra nhiều loại khác nhau, có loại

mang oán hận khi còn sống thì được gọi là Lệ quỷ, nhưng rất hiếm gặp được, mà

gặp thì chỉ có đường chết!

Bất quá đây chỉ là mấy cái truyền

thuyết rẻ tiền, người bây giờ, mấy ai tin.

Kiểm tra xong tầng sáu tôi vội chạy

xuống lầu, đi an ủi lão Trương

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.