Chương 28: Giờ thứ mười – Phòng xét nghiệm tầng hai

Lộ Hà đè cậu lại :“Không cần gấp , chắc nó

nằm ở phía sau. Ở đằng sau bọn họ sẽ để lại một đoạn nói cho chúng ta biết cuốn

băng kế tiếp nằm ở đâu .”

“Như vậy……” Nhân lúc máy còn chưa phát ,

Tôn Chính đưa ra nghi vẫn nghẹn ở trong lòng “Câu nói đó của anh hai anh có ý

gì ?”

Lộ Hà ngẩn ra, mới phản ứng lại là Tôn

Chính đang nói về câu kia “Chắc

là nó đang tìm đứa bé ấy để vui chơi đi “

Hắn giật giật môi, muốn nói gì đó nhưng

trong miệng lại chua xót , nói không nên lời .

“Anh sao vậy ?” Lần đầu tiên thấy vẻ mặt

này của Lộ Hà , Tôn Chính càng tò mò hơn.

“Nếu…… Tôi đoán không sai” Lộ Hà nói nhấn

máy cassette dừng lại “Nguyên bản gia đình của Cao Nhạc Thiên , hình như

là sinh đôi .”

“Sinh, sinh đôi ?”

“Nhập huyệt , khẳng định không phải Cao

Nhạc Thiên.” Lộ Hà trịnh trọng nói “Trong máy cassette này , chúng ta cũng đã

nghe được tiếng của đứa bé đó , nhưng sau đó bọn họ còn nhận được ảnh

chụp của Cao Nhạc Thiên , nói cách khác, nhập huyệt …… Là một đứa bé khác

. Về phần con ma nhỏ hút khí gì đó , đương nhiên đều do Nghiêm Y Sinh nói bậy

bạ .”

Cho nên, tiếng bước chân chạy trên hành

lang , hay tiếng rn r bên ngoài cánh cửa , dấu chân trên cửa sổ hay núp ở

dưỡi bàn gãi chân Nghiêm Ương …… Đều cùng một đứa bé làm ra.

Ba năm trước đây, người cùng Cao Nhạc

Thiên đến bệnh viện , trừ bỏ ông của nó , còn có một người em sinh đôi .

Cho nên, khi nghe đến y tá kia nói về Cao

Nhạc Thiên, hắn mới cảm thấy có điểm là lạ.

Ông nó nắm tay nó dắt ra, đứa bé còn

cười với cô ấy nói ‘Chào chị y tá ạ!’

Một đứa nhỏ nhu thuận lễ phép lại xinh đẹp

, vốn không phải Cao Nhạc Thiên. Khi ông nó lăng xuống cầu thang ngã chết ,

trong nháy mắt đó nó liền nhập huyệt . Y tá tận mắt chứng kiến nó biến mất, lại

lầm xem nó và Cao Nhạc Thiên như một người .

“Vậy Cao Nhạc Thiên thì sao? Hằng năm

nó đều đến bệnh viện ? Mẹ nó đâu? Tại sao một chút cũng không đề cập đến ? Cũng

không hỏi gì về đứa bé này?”

Lộ Hà lắc lắc đầu, nói:“Chắc có lẽ bị

PTSD* ? Hoặc bị mất trí nhớ ? Chuyện xảy ra năm đó , ai cũng không rõ , cô ấy

có lẽ đã hỏi qua , nhưng rốt cuộc tìm không thấy . Lại không thể nhắc đến đứa

nhỏ này , nhà bọn họ vừa mất đi một ông lão và đứa con , thật sự đáng thương .”

*PTSD : Rối loạn stress sau chấn thương

hay Hội chứng chấn thương tâm lý (tiếng Anh: Posttraumatic Stress Disorder-

PTSD) là một rối loạn tâm lý, biểu hiện bằng các triệu chứng lo âu rõ rệt sau

khi phải đương đầu với sự kiện gây tổn thương và vẫn tiếp tục kéo dài sau đó

khi sự kiện đã kết thúc từ lâu. Bệnh hay gặp ở những người từng trải qua các

biến cố gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe tinh thần hoặc/và thể chất như

thiên tai, chiến tranh, bạo hành, tai nạn

“Khó trách cô ấy lại nuông chiều Cao Nhạc

Thiên như vậy ……”

“Ít nhất là đứa nhỏ đó còn sống,” Lộ Hà

chỉ đầu của mình “Ở sâu trong đầu của nó …… hằng năm như có ai đang gọi tên

nó……”

Tìm nó để vui chơi .

Đứa bé biến mất ở hành lang tầng ba , mờ

mịt bất lực kêu ông ơi , ở hành lang chỉ có bóng tối và sợ hãi chạy qua chạy

lại , tìm không thấy đường ra . Đứa bé kéo tay cậu ở tầng ba , có lẽ, cũng chỉ

muốn tìm một người cùng nó vui đùa mà thôi…… Một mình ở bệnh viện này , ngày

ngày đêm đêm, vượt qua như thế nào ? Sợ hãi? Cô độc? Cầu thang , hành lang, cửa

sổ, hay chỉ là tàn ảnh sau khi nhập huyệt ? Bây giờ , nó đang tránh ở góc nào

đâu ?

Còn đứa bé khác thì sao ? Nằm ở trên

giường, ăn đồ ăn vặt, xem phim hoạt hình .Có biết ở cửa phòng khám ngoại khoa ,

em của nó vẫn đang chờ nó , chờ nó đến chơi chung với mình ……

“Anh hai nguyên lai anh cũng biết a .” Lộ

Hà cảm khái một câu.

Lộ Hà nhìn trần nhà hôn ám, nhưng mà biết

làm sao được đây , cho dù là Lộ Hiểu Vân, cũng không có cách để cứu đứa bé ấy

ra.

Hắn quay đầu nhìn Tôn Chính, có lẽ rất

nhiều chuyện dù có miễn cưỡng , kết quả đều giống nhay .

Vậy bọn họ thì sao ?

Mỗi khi cởi bỏ được một cậu chuyện , bọn

họ không tự giác đều lâm vào trầm mặc.

Sau lưng mỗi câu chuyện , cõ lẽ bọn họ đều

theo bản năng nhìn thấy bóng dáng của mình . Rồi mình cũng sẽ giống như những

người đó , vĩnh viễn phải ở đây, biến mất không còn gì cả , rồi nhiều năm sau ,

ngẫu nhiên sẽ có người thấy được tàn ảnh của mình , hoảng sợ một phen.

“Chúng ta……” Tôn Chính dừng một chút mở

miệng,“Nghe băng tiếp đi.”

Cậu bấm vào nút phát .

Lộ Hà dựa vào thật sự rất gần, hắn nhìn

sườn mặt Tôn Chính , không hề dời mắt , xung quanh đều là bóng đêm bắt đầu rục

rịch . Nếu có một ngày, khuông mặt này đây , sẽ bị bóng đêm cắn nuốt toàn bộ ,

rồi biến thành những vật đó…… Hắn có thể làm gì được cho cậu đây ?

Thế nhưng trong lòng bắt đầu khẩn trương

và bối rối .

Máy cassette khởi động dần dần truyền ra

âm thanh .

Sau một chuỗi tiếng anh , một tiếng khác

phát ra.

Một giọng nói nằm ngoài dự đoán của hai

người . Lộ Hà và Tôn Chính đều sửng sốt.

Là tiếng của con gái còn trẻ , rõ ràng,

ngay cả tạp âm cũng rất nhỏ .

“Lộ Hiểu Vân, Nghiêm Ương, cuốn băng

thứ hai là do tôi lấy đi. Bên trong đó có rất nhiều thứ rất quan trọng đối với

tôi. Cám ơn cậu vì chuyện của tôi mà đến điều tra trên căn phòng tầng bốn đó .

Nhưng tôi cũng không muốn để hai người mạo hiểm. Tôi nghe băng của hai người

xong , tôi cũng biết bệnh viện này thật sự có vấn đề . Xin hãy gửi lời đến ông

nội của tôi con xin lỗi .”

Tôn Chính và Lộ Hà nhìn nhau, đồng thời

hiểu được là Lưu Quần Phương.

Cô ấy đã lấy đi cuốn băng thứ hai của Lộ

Hiểu Vân và Nghiêm Ương , để lại cuốn thứ nhất , cũng ghi âm một đoạn vào trong

đó .

Xem ra nội dung của cuốn băng thứ hai liên

quan đến khoa Đông Y.

Không biết Lộ Hiểu Vân và Nghiêm Ương sau

khi biết được sẽ phản ứng như thế nào?

“Từ nhỏ đến lớn tôi chưa bao giờ tin

ông nội . Cũng chưa bao giờ tin trên đời này có quỷ ,tôi chỉ tin người khác sẽ

có được thứ họ muốn nếu cố gắng hết sức , vì sao phải đoán trước vận mệnh của

mình ? Người già rất mê tín tôi đã nghĩ như vậy . Nhưng mà tôi nhìn thấy cô ấy

, cô ấy vì sao phải cố gắng như vậy , cuối cùng đổi lấy được gì chứ ? Người sợ

ma quỷ lại tôn thờ thần linh , kết quả là con người đến ngay cả chính

mình cũng hãm hại . Theo phương pháp của các cậu tôi vô luận như thế nào cũng

phải thử một lần , cho dù giống theo lời các cậu nhập huyệt gì đó , đừng đi tìm

tôi , đây là chuyện của chính mình . Đối với ông của tôi , chuyện tôi đã kiên

trì , ông ấy cũng không bắt tôi bỏ cuộc , không phải sao?

“Chuyện của Cao Nhạc Thiên , các

cậu không cần điều tra nữa . Kỳ thật mọi người đều biết chuyện của đứa bé đó ,

năm đó mẹ nó đến làm lớn chuyện , bệnh viện đã phong tỏa tin tức, sẽ không ai

kể sự thật cho các cậu nghe . Các cậu có nhắc đến tà môn gì đó , tôi biết có

một cái . Trong phòng xét nghiệm tầng hai có một chậu điếu lan , nghe nói là

được một người năm đó viện trưởng đã cứu về từ tử lộ , về sau bác sĩ có ca cấp

cứu đều đi vào đó lấy hên , không ai dám tùy tiện di chuyển nó. Nhưng mà…… trăm

ngàn lần cũng đừng đi buổi tối ,hãy cẩn thận.

“Thực xin lỗi, đã gạt các cậu đi xem

biểu diễn đó , chờ đến khi các cậu quay về , tôi chắc đã không thể nhìn thấy

các cậu nữa …… Giúp tôi nói với ông nội một tiếng : Tôi rất nhớ ông.”

Cuốn băng xoay vòng , ba một tiếng rốt

cuộc cũng hết băng .

Tôn Chính đăm chiêu nói:“Này cũng đã

thuyết minh , dưới tình huống của anh hai anh , Lưu Quần Phương chắc có lẽ đã

nhập huyệt . Cô ấy từ cuộn băng đó có thể biết được cách để nhập huyệt , dùng

buổi biểu diễn để bọn họ đi , còn mình thì theo Lí Đình điều tra chuyện này .”

Lộ Hà gật gật đầu.

“Cho nên…… Chúng ta phải xuống tầng hai

phòng xét nghiệm xem cái chậu hoa kia .” Tôn Chính nói, bàn tay theo bản năng

phủ lên thủ ấn ở cổ tay .

Trong lòng cậu vẫn còn bóng ma. Lộ Hà chú

ý tới động tác của cậu.

Lộ Hà đột nhiên nở nụ cười, vỗ vai Tôn

Chính nói:“Được. Chúng ta xem bản đồ trước đi, chúng ta đang cách anh hai tôi

ngày càng gần !”

Tôn Chính bị Lộ Hà vỗ thiếu chút nữa đập

mặt vào bàn , trong lòng có chút căm giận, lấy bản đồ ra.

Ánh mắt hai người đồng thời dừng trên bản

đồ , hô hấp giống như bị đình chỉ .

Trăm ngàn lần cũng đừng đi buổi tối

,hãy cẩn thận .

“Khụ” Lộ Hà dẫn đầu đánh vỡ trầm mặc “Chỉ

là một chậu điếu lan, cho dù dưới tình huống như vậy chúng ta vẫn đi chắc không

có vấn đề gì lớn đâu ha …… Cho nên không cần lo lắng quá.”

Hoàn toàn cũng không có sức thuyết phục.

Tôn Chính nghĩ.

“Nhưng mà” Tôn Chính nhìn về phía Lộ Hà

“Lầu hai có rất nhiều vật này nọ , không phải nó rất nguy hiểm sao?”

Giống như tầng ba này vậy.

“Chúng ta còn có lựa chọn khác sao?” Lộ Hà

cười khổ hỏi.

Tôn Chính cũng vậy cậu kéo Lộ Hà, tức giận

nói:“Đi thôi.”

Lộ Hà không chút do dự đến gần . Tôn Chính

sức nặng của hắn ép tới choáng , nhưng không có chú ý đến trong nháy mắt kia Lộ

Hà nhìn mình bằng thần sắc ảm đạm .

Nóng ……

Lộ Hà nhẹ nhàng kéo khóe miệng.

Cậu dùng tay kéo ống quần xuống . Một tay

nhét máy cassette vào trong người, một tay sao mở đèn pin, nói:“Đi thôi!”

Tôn Chính đỡ hắn chậm rãi đi đến cửa , hai

người cực kỳ ăn ý một người đóng đèn pin, một người mở cửa.

Không khí ngoài cửa dũng mãnh xông vào ,

Tôn Chính cước bộ phóng thật nhanh, Lộ Hà cũng đồng thời mở đèn pin. Ánh sáng

đập vào mắt , hai người dựa vào trí nhớ đi tới gần cầu thang.

Tôn Chính cảm giác được sức nặng trên

người mình , rất nặng, nhưng cũng thực đáng tin cậy.

Đến khi thích ứng được ánh sáng , hai

người chạy tới đầu cầu thang .

Tôn Chính từng bước bước xuống , toàn bộ

bệnh viện đều tẫm trong bóng tối im lặng , ngay cả tiếng bước chân của Lão Mao

và Lão Trương lúc trước , cũng hoàn toàn biến mất .

“Đối với Lưu Quần Phương mà nói…… Sự kiện

đó quan trọng đến vậy sao ?” Cậu đột nhiên hỏi “Chẳng lẽ cô ấy không sợ hãi ?”

Lộ Hà ngẩn ra.

“Anh đâu , Lộ Hà?” Tôn Chính quay sang, nở

nụ cười “Tôi cũng chưa thấy qua anh sợ hãi bao giờ.”

Lộ Hà không nói gì, cánh tay khoát lên vai

Tôn Chính nắm chặt lại .

Tôn Chính cũng không mong chờ câu trả lời,

giống như vừa rồi chỉ là mình lầm bầm lầu bầu, cậu nương theo ánh sáng Lộ Hà

chiếu , dọc theo cầu thang chậm rãi đi xuống phía dưới.

Trên cầu thang ánh sáng màu vàng nhạt

chiếu xuống bậc thang trắng .

Màu sắc duy nhất của thế giới này , giống

như người đang ở cạnh mình đây , một nhịp tim còn lại trên thế giới này vẫn đập

.

“Kỳ thật……” Lộ Hà đột nhiên mở miệng ,

biểu tình đều bị bao phủ ở trong bóng tối,“Có một chuyện , con người thường

thường sẽ trở nên rất trọng yếu . Nếu, cậu đột nhiên ý thức được một người rất

quan trọng , sẽ bắt đầu cảm thấy sợ hãi ……”

Hắn ngừng một chút, âm thanh rất nhỏ nhưng

rõ ràng đang nói chuyện, Tôn Chính lại cảm thấy kia tiếng nói kia thực nhanh

bắt lấy mình , giống cánh tay Lộ Hà đang nắm chặt vai cậu.

Còn có độ ấm.

“Đồng dạng là thích một người, Lưu Quần

Phương kỳ thật rất sợ hãi,” Lộ Hà nói xong, ánh mắt nhìn Tôn Chính, có chút

sáng sáng ,“Tôi so với cô ấy càng sợ hãi hơn , Tôn Chính.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.