Chương 11: Ghi chép chuyện bí ẩn bệnh viện đồng hoa 1999 – 2002 (Cửu)

Nhân viên ghi nhận : Lí Đình [Y tá

khoa đông y 1999 - 2002]

Phòng khám bị dời chỗ làm cho mọi

người trong khoa đông y rất bất mãn. Mọi người có phản ánh lên cấp trên, vì sao

nhất định phải là khoa đông y chuyển sang phòng đó, cấp trên thái độ cũng rất

kiên quyết, một chút thương lượng cũng không cho, nhất định bắt khoa đông y dời

qua. Không biết là ai trong khoa đông y đã chọc giận bọn họ .

Tuy rằng là cùng một tầng chỉ khác bên

, nhưng mà mọi người ai cũng sợ căn phòng đó a!

Căn phòng năm 2000 đã xảy ra hỏa hoạn!

Không đến nửa năm , xui xẻo liền rớt trên đầu chúng tôi .

Tôi là người mê tín, đó là địa phương

có người chết, mà còn là chết oan cũng thấy được nó không may mắn gì. Cũng

không biết căn phòng bị cháy thành dạng gì vừa dập tắt liền phong tỏa , không

cho người khác xem.

Mọi người đều bàn tán cho rằng ở bên

trong nhất định rất khng b.

Khi người phụ nữ kia được đem ra, có

rất nhiều đồng sự thấy , nói tất cả đều bị cháy đen cuộn thành từng khối, cái

khăn trắng rớt xuống lộ ra cả nguời bà ta đều bị hủy , giống như bị một cơn bụi

lớn phủ qua .

Thi thể như vậy tất nhiên sẽ không

phân biệt được là ai . Bệnh viện cũng không muốn tốn tiền tra xét vì một phụ nữ

vô danh. Có đăng báo vài ngày, nhưng không có ai đến nhận tự nhiên cũng không

quan tâm đến .

Khoa đông y vẫn cứ như vậy dời qua.

Sau khi dọn qua ngược lại cảm thấy

không có gì cả trên tường đều dán bản vẽ , không có gì khác lạ.

Hôm nay có ca sớm , cũng không có bệnh

nhân, chúng tôi ngồi cùng nhau tán dóc.

Mã Ngọc đang gặm táo, lại nói đến

chuyện mấy ngày trước xảy ra :“Đứa trẻ bị vứt bỏ kia, nghe nói cứu không được ,

cuối cùng vẫn chết , ai!”

Đại khái hai ba ngày trước, khoảng 7 8

giờ một ý tá phát hiện có một đứa nhỏ bị vứt ở trong WC , vừa nhìn liền

biết mới sinh không lâu , cũng không biết do cha mẹ nào nhẫn tâm vứt bỏ , cấp

cứu hơn nữa ngày kết quả đứa nhỏ vẫn chết.

“Lòng người bây giờ thật sự là ……” Bác

sĩ Hứa bên cạnh cũng thở dài.

“Đứa nhỏ kia sống cũng không nhất định

là tốt, có loại cha mẹ không chịu trách nhiệm như vậy, cũng chỉ khổ cho nó

thôi!” Tôi nói.

“Ai, đúng rồi, các cậu có nghe chị

Quần Phương nói chưa ? Cái chuyện , cái chuyện về nhà vệ sinh nữ tầng bốn đó?”

Mã ngọc tinh thần nhất, lại muốn bắt đầu kể chuyện ma .

“Nghe rồi!” Hai y tá khác xua tay.

“Đó cũng là chuyện về trẻ con, cha mẹ

không có trách nhiệm , biết đâu sau này nó tìm họ báo thù thì làm sao!” Mã ngọc

có chút đăm chiêu nói.

Bác sĩ Hứa nghe đến đó liền nghiêm

mặt, nói:“Những chuyện này không nên nói lung tung , nhất là ở chỗ này.”

Vài y tá thấy bác sĩ Hứa nghiêm túc

như vậy, đành phải mân mê miệng không nói lời nào.

“Không chỉ có cha mẹ đâu ” Tôi nhanh

chóng chuyển hướng đề tài “Mấy ngày nay mấy cậu thấy bác gái hay ngồi trước cửa

không? Cũng không biết làm gì mỗi ngày đều đến ngồi ngay chỗ ấy, cũng không có

ai để ý. Tôi hôm nay thấy như vậy , tò mò đến gần hỏi , các cậu nói là

tại sao nào ?”

Mấy người khác đều nhìn tôi quái dị,

Mã Ngọc ngừng một chút hỏi:“Sao lại như vậy ?”

“Bác ấy nói là đến tìm con mình , con

gái bác làm việc ở bệnh viện chúng ta , tôi cũng không nghe rõ là làm việc gì,

khẩu âm của bác rất nặng , giống như là từ dưới quê lên nói chuyện nghe không

rõ , còn luôn lặp lại. Bác cứ lập lại ‘Tìm con gái, tìm con gái ’,‘Mang theo

cháu ngoại’ đến tìm con gái, tôi đoán rằng là con gái bác ấy làm trong đây

không có về thăm , trong nhà chồng bệnh chết, bác liền đem cháu nghoại lên đây

tìm con.”

“Con gái bác ấy đâu?” Mã Ngọc nhăn mày

hỏi.

“Từ từ , từ từ” Tiểu Thúy đánh gãy đối

thoại của chúng tôi, vẻ mặt có chút khó hiểu “Bác gái nào vậy ? Ngồi ngay cửa

bệnh viện chúng ta ? Sao em chưa thấy qua?”

Những y tá khác cũng có chút do dự nói

:“Em, em cũng chưa thấy.”

Tôi liền cảm thấy kỳ quái :“Tại sao

không thấy bác ấy vẫn ngồi ở cửa, đã ngồi ở đó cả tuần nay rồi . Mã Ngọc, cậu

nói đúng không?”

Mã Ngọc dùng sức lắc đầu, ánh mắt nhìn

tôi càng thêm quái dị :“Kỳ thật, kỳ thật tớ cũng không thấy.”

Tôi còn muốn nói rõ ràng với mấy cô

ấy, bác sĩ Hứa đọc sách bên cạnh bỗng nhiên nói :“Cháu ngoại của bác ấy đâu?

Không phải bác ấy nói là mang theo cháu ngoại lên gặp con sao ? Vây nó ở đâu?”

“Nga, em chưa gặp qua , chắc là nó đi

ra ngoài chơi……” Nói tới đây, lòng tôi đột nhiên nhảy lên, cảm giác ớn lạnh

chạy dọc sóng lưng “Nhưng mà , nhưng mà…… bác ấy , bác ấy vẫn giữ tư thế như

vậy……”

Bác ấy hai tay vòng vào nhau, giống

như ôm một đứa trẻ , nhưng bên trong trống rỗng.

“Khoan đã” Tôn Chính đè lại cánh tay đang

muốn lật sang trang khác của Lộ Hà“Trước dừng lại đã, tôi cảm thấy nơi này hình

như càng ngày càng nóng , hô hấp cũng bắt đầu khó khăn.”

Lộ Hà mặt cũng đỏ bừng cả lên, mồ hôi to

nhỏ thi nhau chảy xuống :“Chuyện cùng chắc chắn cùng căn phòng này có liên

quan!”

“Đúng vậy, có liên quan” Tôn Chính dừng

một chút, tựa hồ như thở không nổi,“Chúng ta trước hết vẫn phải từ chỗ này

thoát ra, bằng không, cứ như vậy sẽ chết đó.”

“Quả thật không ổn” Lộ Hà sắc mặt trước

nay chưa từng có, hắn đứng lên nhìn chung quanh một vòng, cuối cùng nhìn cửa

sổ, nói:“Hay chúng ta thử xem cửa sổ này có dẫn đến căn phòng khác không?”

Tôn Chính nhìn thoáng qua cửa sổ nói:“Đây

không phải là chủ ý hay.” Nói như vậy nhưng cậu vẫn đi về phía cửa sổ.

Cậu muốn dùng tay mở chốt cửa sau đó rút

tay lại :“Nóng quá!”

Lộ Hà lập tức buông cuốn sổ trong tay,

chạy tới bên cạnh Tôn Chính , duỗi tay đụng vào cửa sổ cũng bị nóng làm rút tay

lại :“Giống như đang bị thiêu sống vậy!”

“Tại sao lại như vậy?” Tôn Chính cau mày

nhìn Lộ Hà.

Lộ Hà đành phải tiếp tục cười khổ.

Tôn Chính ảo não nắm tóc:“Tôi không muốn

cứ phải chết như vậy, chúng ta ngẫm lại xem nữ nhân chết cháy kia là ai?”

Lộ Hà chỉ vào cuốn sổ kia, thực rõ ràng

nói:“Không phải là bác gái tìm con kia sao?”

“Cái gì?” Tôn Chính kinh ngạc kêu lên.

“Xem đến chỗ này lòng tôi đã có đáp án ,

hơn nữa sư việc không phải đã quá rõ ràng à?” Lộ Hà nhìn Tôn Chính “Nếu như cậu

tin tưởng những chuyện này thì tất cả đều có thể giải thích hợp lý.”

Tôn Chính gợi lên khóe miệng, nhìn chằm

chằm Lộ Hà:“Anh nói là bác gái tìm con, chính là nữ nhân bị chết cháy, như vậy

con gái bác ấy muốn tìm chính là Trần Quyên?”

Lộ Hà mỉm cười:“Cậu xem , thông minh như

cậu , những chuyện này không phải quá dễ dàng sao?”

Tôn Chính quay mặt đi.

“Chính là cho dù cậu có thông minh cũng sẽ

không nghĩ đến Trần Quyên lại là cô gái độc ác mất hết nhân tính này!” Trong

giọng nói của Lộ Hà ngập tràn phẫn nộ .

Tôn Chính ngẩn ra:“Vì sao nói như vậy?”

Lộ Hà chỉ vào dấu tay trên tường, tức giận

đến thủ đều run nhè nhẹ nói:“Chẳng lẽ không đúng , cô ta dám tự tay phóng hỏa

g**t ch*t mẹ và con của mình mà?!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.