Chương 278: GIAO LONG SỤP ĐỔ!

U Minh Ma Long!

Tại Âm Gian, U Minh Ma Long chưa phải Long Tộc mạnh nhất...

Nhưng ở một nơi mà chỉ vài loại Yêu Thú có được chút tạp huyết của Long Tộc như Giao Long Tộc đã có thể xưng hùng, thì U Minh Ma Long là tồn tại ở đẳng cấp khác.

Nó vừa mới hiện thân, long uy toả ra đã khiến toàn thể Yêu Tộc khiếp sợ.

“Trời ạ, đây rốt cuộc là thứ gì? Vậy mà có thể khiến máu huyết trong người ta đình trệ.” Mấy Lão Giao Long sợ hãi lên tiếng.

Bọn chúng đều là Cửu Giai Yêu Thú hàng thật giá thật, nhưng đứng trước sự chênh lệch về chất lượng chủng tộc, đã bị áp chế hoàn toàn.

Mặc kệ tất cả nghĩ gì, ngay khi Hoàng Điểu Tộc Trưởng và Giao Long Tộc Trưởng lao đến, U Minh Ma Long đã bay xuyên qua Âm Dương Khuyên, kích thước phóng đại, Long Uy ngập trời.

HỐNG!

Nó ngửa đầu ngưng tụ, phun ra một cột Long Pháo mang tính huỷ diệt.

ẦM ẦM...

Hai tiếng nổ vang lên, Long Pháo đem Giao Long Tộc Trưởng và Hoàng Điểu Tộc Trưởng cùng lúc chấn bay.

“Khốn kiếp, chẳng lẽ đây chính là huyết mạch Long Tộc Biến Dị của Trư Hồng Diện? nhưng lần này vì sao có sự khác biệt?” Hoàng Điểu Tộc Trưởng giật mình quát lớn.

Giao Long Tộc Trưởng không thể nói nên lời, bởi vì còn chưa tỉnh hồn từ Long Uy ảnh hưởng.

Lê Vĩ biến mất tại chỗ, như u linh xuất hiện trên cao, Tàn Khuyết Nhận ngân vang mãnh liệt, nhắm thẳng đầu Giao Long Tộc Trưởng bổ xuống.

GÀO!

Ngay vào thời khắc mấu chốt, ngọc bội đeo giữa ngực Giao Long Tộc Trưởng sáng lên.

Từ trong đó, hư ảnh một con rồng xanh có vảy giáp như thạch ngọc gào thét mà ra, khí thế mãnh liệt, Long Trảo bao trùm từng đường Long Văn vồ vào Tàn Khuyết Nhận.

KENG...

Như kim loại va đập, Lê Vĩ bị trượt dài trên không trung.

Con rồng xanh kia ngửa đầu rống giận, xua tan uy áp của U Minh Ma Long...

“Tổ tiên hiển linh!” Tình cảnh này khiến toàn bộ Giao Long Tộc kinh động như gặp tiên nhân, sùng bái gào thét.

Không sai, hư ảnh rồng xanh chính là tổ tiên đời đầu của Giao Long Tộc, nó là một tôn Thượng Cổ Chân Long.

Có thể nói chính là Chân Long Hồn!

Ngọc bội của Giao Long Tộc Trưởng được gọi là Tiên Giao Bội, là Pháp Bảo mạnh nhất của Giao Long Tộc chứa đựng tia hồn phách tổ tiên.

Thượng Cổ Chân Long vừa hiện, long uy của nó đã nghiền ép ngược lại U Minh Ma Long...

“Haha, bổn toạ có tổ tiên phù hộ!” Giao Long Tộc Trưởng cất tiếng cười dài.

Hoàng Điểu Tộc Trưởng hưng phấn, uy áp của hai tôn Long Tộc va đập vào nhau, giúp Yêu Thú bọn hắn không còn bị áp chế.

“Thỉnh Tiên Tổ diệt trừ kẻ này!” Giao Long Tộc Trưởng ánh mắt oán độc, chỉ tay về phía Lê Vĩ “Cướp lấy huyết mạch của hắn!”

GÀO!

Chân Long Hồn ánh mắt uy nghiêm, hàng trăm đường Long Văn bao trùm khắp thân rồng, toả ra một cổ lực lượng hùng mạnh vượt xa Linh Lực, đây là lực lượng có màu xanh ngọc, óng ánh và sắc bén khó thể hình dung.

Chính là Chân Long Lực!

Chân Long Hồn mang theo Chân Long Lực, như lưu tinh xông thẳng đến Lê Vĩ, có linh tính gầm lên “Chân Long Trảo Thiên!”

Song trảo vồ xuống, xé toạc U Minh Ma Long, nhắm thẳng vào Lê Vĩ muốn xé toạc hắn thành cặn bã.

Nhưng mà ngay khoảnh khắc đó, Trư Hồng Diện đột ngột bành trướng.

Thôn Thực Kinh vận chuyển – Phàm Ăn Hình kích hoạt – Trấn Ngục triển khai – Thôn Linh trỗi dậy - Thao Thiết nhập thể.

Lê Vĩ cấp tốc biến lớn, thân hình sừng sững vượt qua cả núi cao, dáng người vạm vỡ, cái miệng rộng như hố đen vũ trụ.

Thân cao đến 600 trượng rồi, so với Chân Long Hồn còn to lớn hơn, thậm chí to hơn tất cả Yêu Thú đang có mặt.

Dù nổi tiếng với hình thể khổng lồ như Tượng Tộc, cũng chỉ đứng ngang hông của Lê Vĩ vào lúc này.

“Cái quỷ gì thế?” Ánh mắt tất cả như sắp lồi ra, ngay cả Công Tôn Thuyên cũng tròn xoe đôi mắt đẹp.

“Đồ bổ!” Lê Vĩ cười dài.

Bất chấp Chân Long Hồn lao đến, hắn há cái miệng của mình, một cổ hấp lực thôn phệ dữ tợn triển khai.

VÙ VÙ VÙ VÙ...

Chân Long Hồn như chất dinh dưỡng, trực tiếp bị Lê Vĩ nuốt mất phần đầu...

“RỐNG!”

Nó thịnh nộ và điên cuồng, hai trảo cấu thẳng vào ngực Lê Vĩ, từ thân đến đuôi điên cuồng giãy dụa để cố gắng thoát ly.

Nhưng đừng quên ở trạng thái này, Lê Vĩ ngay cả Thiên Kiếp của Lý Vô Danh cũng có thể nuốt chửng, làm sao sẽ buông tha cho Chân Long Hồn bổ dưỡng?

Hắn cười dài, hai tay mập mạp nâng lên, từng sợi Hoả Ngục Xiềng Xích từ đầu ngón tay bắn ra, xuyên thủng toàn thân Chân Long Hồn, Địa Ngục Hoả dữ tợn thiêu đốt...

RỐNG!

Chân Long Hồn vừa đau vừa sợ hãi đến cùng cực, mà Lê Vĩ đã quyết tâm đem nó luyện vào Tam Diệp Minh Thảo của mình.

Trong thoáng chốc, Chân Long Hồn đã bị cái miệng đáng sợ kia nuốt trọn...

Tiến vào thể nội Lê Vĩ, nó cố gắng phản kháng...

Nhưng mà đáp lại nó, Đào Ngột Minh Hồn và U Minh Ma Long Hồn đã hiện ra...

Đào Ngột hung hăng cắn xé, U Minh Ma Long Hồn cuốn lấy, dùng trảo tấn công.

Chân Long Hồn giờ đây như cá nằm trên thớt, bị hồn phách của Lê Vĩ huỷ diệt, phân tán thành lực lượng từ bên trong, dung hợp vào chiếc lá thứ ba... cũng là chiếc lá cuối cùng của Tam Diệp Minh Thảo.

“Thoải mái!” Lê Vĩ ợ một tiếng, cực kỳ thoả mãn xoa xoa bụng.

Lượng hồn lực dồi dào của Chân Long Hồn tách ra chia đều, Hồn Tu và Minh Tu cùng lúc đột phá.

Bát Chuyển Trung Kỳ!

“Cái... cái gì thế... cái gì thế này...”

Giao Long Tộc hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra, mọi thứ thật sự hoang đường, không thể chấp nhận nổi.

Chân Long Hồn mà bọn hắn tự hào, Chân Long Hồn mà bọn hắn lấy làm kiêu hãnh, đó là một luồng hồn phách của Tổ Tiên...

Lại bị kẻ khác ở ngay trước mắt nuốt vào, luyện hoá, biến thành chất dinh dưỡng như một loại tài nguyên cao cấp không hơn không kém.

Tu vi của Lê Vĩ đột phá rõ ràng, ai cũng có thể cảm nhận được.

Điều này trực tiếp cho thấy kết cục của Chân Long Hồn...

“KHÔNG!” Giao Long Tộc Trưởng, ba Lão Giao Long ôm đầu thê lương gào khóc thảm thiết.

Có ai chịu nổi khi nhìn thấy linh hồn Tổ Tiên bị ăn mất theo đúng nghĩa đen.

PHỐC!

Giao Long Tộc Trưởng phun máu tại chỗ, Tiên Giao Bội vỡ nát thành bột mịn...

“Đa tạ vì bữa ăn!” Lê Vĩ nhe răng cười, nụ cười rơi vào mắt Yêu Khư chẳng khác nào ác ma.

Ý chí chiến đấu của Giao Long Tộc đã triệt để sụp đổ, ánh mắt trống rỗng, thất thần như những kẻ mất hồn.

“Không xong rồi!” Nhận ra tình hình không ổn, ba vị Chiến Kiếp Cảnh của Ngự Vũ Môn vội vàng truyền âm “Tạm rút lui thôi!”

Mọi thứ đã vượt ngoài tầm kiểm soát quá xa rồi...

“Chúng ta giết ngươi!” Một Lão Giao Long mất hết lý trí, tu vi Cửu Giai Hậu Kỳ bạo phát, cuốn lên sóng thần che phủ bầu trời, thân thể uốn lượn trong từng cơn sóng dữ, sát khí kinh thiên đánh đến.

Chỉ là lão thậm chí còn chưa kịp tiếp cận Lê Vĩ, từng cái tán cây khổng lồ đã từ dưới bóng tối xông thẳng lên thiên không...

Đáng sợ chính là, trên mỗi tán cây lại mọc ra từng cái miệng Thao Thiết đầy rẫy răng nanh sắc nhọn như một con quái vật...

Vô số tán cây đâm vào sóng thần, khuấy nát từng ngọn sóng, sau đó xoắn chặt lấy thân thể Lão Giao Long.

“AAA...”

Lão Giao Long hét thảm, những cái miệng Thao Thiết kia đang gặm nát vảy giáp, cắm sâu vào da thịt.

Thôn Linh Ma Thụ và Thao Thiết kết hợp thôn phệ từ trong ra ngoài, rút sạch tất cả mọi thứ.

XÈO XÈO XÈO...

Trước sự khiếp hãi của toàn trường, Lão Giao Long đã hoá thành một cái thi thể mục rỗng, tan thành cát bụi.

Số lượng Ma Văn của Lê Vĩ cũng theo đó tăng lên, đạt đến 80 đường Ma Văn.

“Cái này... cái này...”

Thảm trạng từ Lão Giao Long một lần nữa đánh sập giới hạn chịu đựng và phòng tuyến tâm lý của Giao Long Tộc.

Không cần đợi tộc trưởng ra lệnh, bọn chúng đã hoảng loạn quay đầu bỏ chạy.

Có tên thì bay trên không, có tên trườn trên mặt đất, có những tên trực tiếp độn thổ...

Muốn thoát ly chiến trường càng lúc càng tốt.

Một mình Lê Vĩ, vậy mà khiến cho Giao Long Tộc gà bay chó chạy.

“Lui!”

Ngự Vũ Môn, Hoàng Điểu Tộc quyết định rút lui, chờ thời cơ khác.

Trong nháy mắt, Ngự Chinh thi triển Bí Pháp, chém ra hàng trăm dòng chảy kiếm khí hỗn loạn phong toả Công Tôn Thuyên.

Thừa cơ hội đó, bọn hắn quay đầu rời khỏi lãnh địa của Ngũ Sư Tộc.

“Khà khà, chạy đi đâu?” Lê Vĩ thừa thế truy cản.

Hắn mang theo Dạ Tâm, Thôn Linh Ma Thụ, các tôn Yêu Thú được triệu hoán từ Âm Yêu Hộ Thể truy sát...

Hắc Bạch Song Linh cũng hiện thân tham gia náo nhiệt, trắng trợn thu gặt linh hồn.

Là một cuộc thảm sát...

Mãi đến khi bọn chúng rút sạch khỏi địa bàn của Ngũ Sư Tộc, Lê Vĩ cũng đã thu gặt được thêm không ít sinh mệnh...

Trong đó có một tên trưởng lão Giao Long Tộc, một tên trưởng lão Hoàng Điểu Tộc đều là Bát Giai Yêu Thú và hàng nghìn yêu quân dưới trướng của chúng.

Diêm Vương Lệnh lại đầy bồn đầy bát...

Bất quá hắn cũng không truy cùng diệt tận.

Đơn giản vì Ngự Vũ Môn Chủ, Đại Mông Khả Hãn, Ngự Cổ Quốc Chủ hay Sát Linh Quốc Chủ đám người này vẫn chưa xuất hiện.

Nếu như tiếp tục săn giết đến cùng, những kẻ này chắc chắn sẽ hiện thân.

Khi đó toàn diện khai chiến, dù cho thắng trận cuối cùng, Lê Vĩ vẫn khó đảm bảo phe mình có tổn thất thảm trọng hay không.

Lê Vĩ vẫn còn không gian cực lớn để phát triển, tu vi của hắn chưa đạt đến giới hạn ở thế giới này, không cần thiết vội vàng để trả giá lớn.

Quan trọng nhất, nếu Tà Quốc và Liên Minh Đại Quốc chiến đấu vào lúc này, chưa biết các thế lực khác tại Huyền Binh Đại Lục và Đại Hằng Hải liệu có thừa cơ nhảy vào, ngư ông đắc lợi hay không...

Lê Vĩ không sợ vì tự tin có thể vô địch trong Độ Kiếp Kỳ hay Chiến Kiếp Cảnh, nhưng hắn vẫn chưa đảm bảo được an nguy cho người dưới trướng.

Cục diện trước mắt, vẫn chưa đến thời điểm tốt nhất để loại bỏ hết thảy kẻ thù, dọn sạch thế giới.

Công Tôn Thuyên cũng hiểu đạo lý này, nên cũng không truy sát đến cùng.

Hai người quay lại, đón lấy ánh mắt phức tạp của thành viên từ thấp đến cao của Ngũ Sư Tộc...

Hay nói đúng hơn là bọn hắn đang kinh sợ nhìn Lê Vĩ, ngay cả Công Tôn Thuyên cũng đầy kỳ dị xem lấy hắn.

“Nhìn ta như thế làm gì? Trên mặt ta có gì à?” Lê Vĩ gãi gãi đầu, lúc này hắn đã khôi phục như một nam nhân bình thường, chỉ là cái đầu heo vẫn còn đội mà thôi.

“Quái vật!” Công Tôn Thuyên thốt lên hai chữ.

Đó là đánh giá thật của nàng, tuy rằng nàng biết Lê Vĩ đã rất mạnh... nhưng phong cách chiến đấu của hắn thật sự không thể diễn tả bằng lời.

Tại Tu Chân Giới này, những trận chiến sinh tử là chuyện diễn ra hàng ngày, có người sống, kẻ chết... đại đa số tu sĩ đều đã hình thành thói quen, gần như vô cảm với sự vẫn lạc của người khác.

Nhưng một kẻ có thể vừa tiêu diệt con mồi, vừa khiến những kẻ chứng kiến phải sợ hãi và sụp đổ phòng tuyến tâm lý thì đã không đơn thuần là sinh tử chiến nữa rồi.

Đây là gieo rắc ác mộng, gieo rắc tai ương...

Thử tưởng tượng nếu rơi vào hoàn cảnh của Giao Long Tộc, ai có thể trụ nổi cơ chứ?

Một Thượng Cổ Chân Long Hồn, là tín ngưỡng, là tổ tiên, là ý chí bất diệt có ý nghĩa tối thượng của Giao Long Tộc.

Kết quả lại bị một kẻ khác xem như chất dinh dưỡng, trực tiếp ăn sạch, luyện hoá thành tu vi.

Đây không đơn giản là sỉ nhục hay chà đạp, đây là một cái gì đó thật sự khủng bố...

Đáng sợ hơn nữa, Công Tôn Thuyên thừa hiểu Lê Vĩ vẫn chưa ra tay toàn lực, hắn vẫn còn giữ lại nhiều thủ đoạn.

“Thành ý chúng ta đã chứng minh!” Lê Vĩ hướng Sư Nghiên nghiêm túc nói “Ngũ Sư Tộc quyết định thế nào?”

Sư Nghiên và các vị Sư Lão đưa mắt nhìn nhau, cũng nghiêm túc hồi đáp: “Đã đắc tội Liên Minh Đại Quốc, ngoại trừ lựa chọn Tà Quốc, chúng ta không còn cách nào khác.”

“Đương nhiên, hy vọng Ngũ Sư Tộc nhận được lợi ích trong lần kết minh này.”

Rất thẳng thắn và thực tế, thân là tộc trưởng dẫn dắt hàng tỷ sinh mệnh yêu tộc dưới trướng, Sư Nghiên đòi quyền lợi là điều dễ hiểu.

“Trước mắt, toàn bộ Nhẫn Trữ Vật, thi thể, Yêu Đan trong cuộc chiến này sẽ cho Ngũ Sư Tộc!” Lê Vĩ thoải mái nói “Tương lai chỉ cần các vị biểu hiện tốt, sẽ không thiếu phần!”

“Thật sự sao?” Lời này khiến các trưởng lão tràn ngập kích động.

Cuộc chiến này có gần vạn Yêu Thú chết đi, đẳng cấp dao động từ Tam Giai đến Cửu Giai...

Toàn bộ cho Ngũ Sư Tộc, đây là một tài sản to lớn.

Rõ ràng Lê Vĩ và Công Tôn Thuyên ra sức nhiều nhất, nhưng bọn họ lại giao hết cho Ngũ Sư Tộc...

Đủ thấy sự thành ý mời chào, khác xa Giao Long Tộc và Hoàng Điểu Tộc chỉ biết dùng vũ lực uy hiếp.

“Sảng khoái, chúng ta có thể ký giao ước!” Sư Nghiên hài lòng vỗ tay.

Trận chiến này Ngũ Sư Tộc và các tộc dưới trướng cũng tổn thất rất nhiều, có được từng ấy chiến lợi phẩm bù lại... nàng cũng dễ dàng ăn nói, cho thuộc hạ một câu trả lời xứng đáng.

Bắt đầu ký giao ước trên một tấm da thú...

Một bên đại diện cho Ngũ Sư Tộc là tộc trưởng Sư Nghiên, một bên là đại diện cho Tà Quốc là Tà Quân – Lê Vĩ.

“Cái gì? Ngài là Tà Quân!?”

Nhìn thấy nội dung trên giao ước, Hồ Nga, Hồ Tử Dung, Sư Nghiên lại một lần nữa khiếp sợ.

Danh tiếng của nam nhân bí ẩn của Tà Đế từ lâu đã vang xa, là người một tay khuấy động phong vân, lật đổi cùng lúc Hãn Quốc và Hoành Quốc, thâu tóm Thượng Cổ Lân Thiên Quốc.

Tà Quân như thần long thấy đầu không thấy đuôi...

Không ngờ chính là Trư Hồng Diện.

Nghĩ đến việc mình từng muốn đem đồ đệ Hồ Tử Dung gả cho Tà Quân, Hồ Nga có chút xấu hổ cúi thấp đầu...

Hồ Tử Dung mặc dù không tệ...

Nhưng để so với Tà Đế, khác nào đom đóm cùng ánh trăng.

Hoàn toàn không cùng cấp bậc.

...
Chúc cả nhà chiều vui vẻ.
Ai có lòng ủng hộ em thì đây ạ AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998
Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com
Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc 10k sub.
Xin chân thành cảm ơn!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.